Chương 7: Thay thế
Biệt thự Ngô tộc.
Mộc Trà đưa mũi kim tiêm lên tuyến thể đã trống rỗng của Lâm Hải, đẩy xuống:
- Lâm Hải, ta đã dựa theo mô phỏng cấu trúc hương thơm của Hàn để làm ra thứ dược này. Các Alpha được tuyển vào đội cảnh vệ là các Alpha thiên về thể lực, không quá nhạy bén, khả năng nhận ra sự sai biệt là rất nhỏ. Nhưng vì tuyến thể của ngươi vốn trống rỗng, nên đến khi dược này bay hết mùi, ngươi chỉ có ba ngày.
Lâm Hải kéo lại cổ áo, ngửi mùi hương cỏ tươi thơm nồng, xót xa khó nén.
Mộc Trà lấy từ túi ra vài viên thuốc nhỏ, nắm ở trong tay, chần chừ một lúc mới đưa ra:
- Cái này sẽ khiến ngươi không chịu nhiều đau đớn, cũng sẽ không ai có thể tra ra nguyên nhân.
Lâm Hải không chút do dự, đón lấy:
- Xin người hãy thay ta chăm sóc hai đứa nhỏ, còn nữa… Khi Hàn tỉnh lại, nói với ngài ấy, ta dẫu chết cũng chưa từng hối hận.
Mộc Trà bắt lấy tay cậu, nghẹn giọng:
- Lâm Hải, xin lỗi ngươi. Ta thật sự cũng là bất đắc dĩ.
- Không sao, là ta tình nguyện.
Nơi biệt vườn, cả người Lâm Hải đã được xịt thêm một lần hương cỏ tươi, ánh mắt nhìn qua khung cửa mịt mờ.
Chết, có gì mà đáng sợ đây? Em vốn chẳng có gì mà sợ. Bởi vì nếu không có anh, em đã chết từ nhiều năm trước kia rồi.
Chỉ là…
Nếu như em thực sự chết đi rồi…
Hàn… Anh liệu có nhớ em không?
---------
Theo đúng dự đoán của Mộc Trà. Ngay chiều hôm sau bên phía Lix đã cử một nhóm cảnh vệ tới tìm người.
Một Alpha trong số đó không chút vòng vo, hỏi thẳng:
- Omega trong căn biệt vườn tối hôm trước là ai?
Mộc Trà bình thản:
- Là Lâm Hải, một kẻ bồi giường của Ngô Hàn. Sao vậy?
Một tên Omege nô lệ bồi giường? Mấy cảnh vệ nhíu mày nhìn nhau, thân phận kẻ kia thật sự quá thấp kém. Thế nhưng cũng không cần quan tâm quá nhiều, lệnh đến đưa người thì chỉ cần đưa người đi là được.
- Có lệnh đưa Omega đó đi.
Mộc Trà hơi tỏ vẻ khó xử:
- Cái này… người đó vốn là bồi giường yêu thích của Ngô Hầu Tước, để ta nói trước với hắn một câu, được chứ? Với lại, Omega này không phải rẻ đâu.
Câu nói vừa dứt, một xấp tiền dày đã được đặt lên bàn, tên cảnh vệ nắm chắc cán roi:
- Nói lại với Ngô Hầu Tước, người này Thống lĩnh Lix đã lệnh mang đi, mong Ngô Hầu Tước nhân nhượng.
Mộc Trà giả như vừa nghe thấy Thống lĩnh Lix liền xuống giọng:
- Nếu đã là việc của Thống lĩnh Lix, bên Ngô Hầu Tước cũng không dám không nể mặt. Omega đó ở sau biệt vườn, lúc nào cũng có thể đưa đi.
Mấy tên cảnh vệ trao đổi thêm vài ba câu, liền nhanh chóng tiến tới biệt vườn, đưa Lâm Hải lên xe chờ sẵn.
Thống lĩnh Lix cũng là một Alpha cực kỳ ưu tú thuộc lâu đài Vòm. Một khi Tam Vương Tước lên làm Chủ Tước, lập tức nắm trong tay danh vị Công Tước, được phân lâu đài và vùng đất riêng. Ai dám không nể mặt?
Dưới trướng cảnh vệ này, cũng là nhờ một phần bản lĩnh của Thống lĩnh Lix mà thành.
Chỉ có điều Thống lĩnh Lix đối với thứ bản năng Alpha có phần hờ hững. Đám cảnh vệ gần như bỏ qua sự có mặt của một Omega nô lệ trên xe mà cười thành tiếng:
- Nghe nói Thống lĩnh Lix có mùi kẹo ngọt.
- Có thật không?
- Ây, ai cũng biết cả chỉ là không dám nói ra thôi!
- Ha ha ha!
Tiếng cười vang tới rung cả thành xe.Một Thống lĩnh mặt liệt cả ngày không cười, trên đài đánh một chọi năm không thành vấn đề, thế mà khi động tình lại có mùi kẹo ngọt.
Khóe miệng của Lâm Hải hơi kéo lên một chút.
Trên đời này lại có chuyện lạ tới như vậy, trùng hợp tới như vậy… Kẻ cưỡng bức cậu mang thai khi xưa, cũng là một tên Alpha có mùi kẹo ngọt.
----------
Lix không đón người.
Đám cảnh vệ dưới trướng được lệnh mang theo Omega đó đến một khu nhà riêng biệt, nơi này xây dựng dành riêng cho những kẻ bảo vệ lâu đài Vòm.
Một tên đẩy Lâm Hải về phía cánh cửa khép kín.
- Vào đi.
Lâm Hải khẽ xoay mái tóc đã được cắt ngắn bằng với độ dài tóc của Hàn, hít một hơi dài.
Tận cùng của khổ hận đời nô lệ cậu đã trải qua rồi, sống hay chết giờ đây cũng không còn quá nhiều nghĩa lý.
Nhưng nếu cái chết của cậu thực sự có thể đổi được mạng sống cho Hàn, cho Hải Đường, vậy thì có gì đáng tiếc đây?
Lâm Hải mỉm cười, bàn tay đặt trên cánh cửa, đẩy một tiếng nặng nề.
Cánh cửa bật mở.
Người đàn ông đứng xoay lưng lại phía cậu, vóc dáng cực kỳ cao lớn, so với mấy Alpha cùng đội vừa nãy thậm chí có thể nói là vượt trội.
Lâm Hải cả người đầy mùi cỏ tươi, lả lướt cất giọng chào:
- Chào ngài… Ngài cho gọi tôi tới hầu hạ sao?
Bước chân nhẹ nhàng bước tới, trái tim không một chút sợ sệt mà sát lại gần hơn.
Leo vẫn hướng mặt về phía cửa sổ, không trả lời.
Từ khi cánh cửa kia bật mở, mùi cỏ tươi lập tức xông thẳng lên chóp mũi anh. Không phải kỳ phát tình, thế nên mùi cỏ... Chỉ đến như thế này thôi sao?
Đôi mày Leo nhíu chặt thành một đường hằn sâu giữa trán. Trái tim đập mạnh mẽ, thứ dưới háng như thấy được mùi dẫn dụ say mê mà bắt đầu dựng dậy. Pheromone sôi lên vài phần.
Không đúng…
Leo tóm chặt lấy tay của Lâm Hải đang chuẩn bị vờn vào khe áo từ sau lưng mình. Xoay người:
- Ngươi chính là người tối hôm trước?
Đôi mắt xanh thẳm rực rỡ như hai viên pha lê, xuyên sâu vào đáy mắt Lâm Hải.
Cậu run người, người trước mặt này không phải một Alpha thông thường. Sự cực đại từ Pheromone đầy mùi ca cao bắt đầu lan tỏa khiến cho đôi chân cậu khẽ run.
Không…
Còn nhìn sâu vào gương mặt ấy thêm một chút, cậu sẽ lộ tẩy. Lâm Hải khôn khéo tránh khỏi đôi mắt ấy, nép mình vào người Leo:
- Người không nhận ra mùi hương của em sao? Thật xấu...
Đối với các Omega nô lệ, việc biết tên Alpha mà mình hầu hạ là điều kiêng kị.
Alpha không muốn để lại bất kỳ một ký hiệu gì, thậm chí là cả tên tuổi, để tránh những thứ dính líu không cần thiết. Lâm Hải ra vẻ như bản thân biết phép tắc mà không hỏi thêm, chuyên tâm đưa tay trút bỏ quần áo trên người mình, lả lướt bước tới, vươn tay sờ xuống phía dưới quần Leo:
- Em đã rất nhớ thứ này.
A!
Leo hẹp đôi mày, bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay cậu. Anh xoay một cú mạnh, ép chặt cả người Lâm Hải đổ lên tường, đưa chóp mũi tới tuyến thể kia, hít một hương sâu đậm.
Gương mặt bất chợt khó coi.
Không đúng! Chỉ là một chút kích thích, hoàn toàn khác biệt với sự điên cuồng đêm ấy.
Leo dời một tay lên siết chặt cằm của Lâm Hải:
- Nói! Ngươi là ai?
Lâm Hải giãy dụa:
- Người... khụ… nói gì ta... không hiểu.
Leo nghiến rằng:
- Ngay từ khi ngươi tới đây, ta đã biết là không phải.
Lâm Hải khó khăn thở, đôi tay cố gắng gỡ bàn tay rắn như thép đang nhấc bổng cả người mình lên kia:
- Ta... Chỉ là ta chưa phát tình…
- Chưa phát tình?!
Một Omega nô lệ có gan trời cũng không dám lừa gạt Alpha.
Leo nhíu mày buông tay, quăng người xuống đất, từ trong ngăn bàn ném xuống một vỉ thuốc:
- Nuốt !
Lâm Hải thừa cơ ôm cuộn người, lấy ra những viên thuốc nhỏ giấu trong đồ lót còn sót lại trên cơ thể, đây chính là thời cơ tốt nhất.
Leo không thèm nhìn tới. Thứ cảm giác khi Lâm Hải lả lướt tiến tới mời gọi, đặc biệt là mùi cỏ tươi đó, có gì rất miễn cưỡng, rất khó chịu.
Nó đúng là khiến cho Pheromone trong cơ thể Leo bị kích động, tự chủ phát tán. Nhưng cho dù Leo có ngửi sâu ngay bên tuyến thể kia, vẫn có thể dễ dàng thu lại Pheromone của mình.
Hoàn toàn khác xa những bước chân dồn dập điên cuồng chỉ muốn xông tới và hòa quyện cùng với kẻ kia. Cũng khác xa thứ mùi cỏ tươi thanh mảnh vừa dịu nhẹ dìu dập bện chặt lấy hương ca cao nồng nàn.
Cái gì là định mệnh? Cái gì là sinh ra đã thuộc về nhau? Cũng chỉ là tới như vậy thôi sao?
Leo không tin, một Alpha cường đại nhất lãnh thổ như anh, một chú sói xám có thể quật ngã cả một dàn cảnh vệ thể lực tốt nhất. Lại có thể mất kiểm soát hoàn toàn chỉ vì một tên Omega nô lệ?
Lâm Hải không một chút do dự, trút tất cả vỉ thuốc kích tình vào miệng, đương nhiên là cả thứ thuốc mà Mộc Trà đã đưa cho kia.
Không có kỳ phát tình nào xảy tới. Tuyến thể đã cắt.
Omega dù cho có bị tiêm thẳng một liều kích tình vào đó, cũng chỉ có thể trào máu ngược mà thôi.
Lâm Hải bụm một miệng máu tanh lớn ở cổ, ngã xuống.
Trời đất quay cuồng điên đảo, không rõ mặt người. Lại có thể thấy được gương mặt của Alpha năm đó đã dày vò mình như thế nào.
Và, em cũng thấy được anh …
Hàn…Vĩnh biệt….
--------
Leo không thể tin nổi, trân mắt nhìn một thân bất động. Gương mặt dưới kia trắng bệch, hơi thở thoi thóp, máu theo khóe môi tràn xuống đầy một vũng.
Không thể nào…
Kẻ trước mặt không khiến cho Leo nảy ra một chút xúc cảm.
Nhưng chỉ cần nghĩ tới mùi cỏ tươi nơi đầu chóp mũi đêm hôm đó lại sắp chết đi ngay trước mặt của mình…
Trái tim bất giác nảy lên đau đớn.
Không… Không thể…
Hiện chưa có bình luận nào