Abo Nô Lệ
Chương 8: Lựa chọn

Chương 8: Lựa chọn

Định mệnh khi chưa gặp nhau, không có nhiều sự liên kết.

Nhưng một khi đã gặp nhau rồi, nhất là lại làm một chuyện không hề đơn giản như phóng kết giống nòi, chắc chắn không thể nói là không có linh cảm tương giao lẫn nhau.

Một khắc khi trái tim Leo nảy lên đau đớn ấy, Hàn cũng tỉnh lại.

Nghiêng đầu sang bên cạnh, chỉ thấy Diệp Mẫn đang ngồi ủ rũ chống tay lên trán.

- Mẹ…

Tiếng gọi bật ra, Diệp Mẫn vội vàng tiến đến bên giường.

- Con tỉnh rồi?

- Vâng.

Thể trạng của Hàn qua nhiều năm tập luyện, không thể nói là yếu ớt. Vậy nên tỉnh lại liền có thể tự xốc người dậy nửa ngồi:

- Lâm Hải đâu?

Diệp Mẫn hoàn toàn tin lời Mộc Trà, vì vậy trả lời:

- Bên Hải Đường có người bệnh, Lâm Hải từ sớm đã qua bên đó, chắc một thời gian nữa sẽ không về được.

Hàn gật đầu:

- Dạ.

Hàn hơi ngạc nhiên. Vì nói thế nào Diệp Mẫn và cả Mộc Trà dù có là Alpha hay Omega thì vẫn là phái nữ, thế nên hầu hết mọi việc chăm sóc Hàn từ trước tới nay đều một tay Lâm Hải lo liệu.

Vừa tỉnh dậy như một thói quen liền hỏi. Nhưng cũng không được quá vài giây, Diệp Mẫn liền đỡ cậu đến bên bàn:

- Hàn, con ăn chút đồ ấm đi.

Diệp Mẫn đưa mắt về một chén dược trên bàn:

- Sau đó, uống cái này.

Hàn đã quá quen với những vị dược trong các trại nô lệ, thoạt nhìn liền đã hiểu. Là thuốc tránh thai.

Đôi mày cậu bất giác cau lại. Không ngờ Ngô Hàn cậu, vậy mà cuối cùng cũng có một ngày phải uống thứ dược này.

Tên Alpha đó đã mở kết. Mọi chuyện không phải mơ. Tất cả đau đớn xen lẫn bay bổng đó đều là thật.

Hàn chưa kịp phản ứng, Diệp Mẫn đã sợ cậu nghĩ không thông mà vội nói:

- Con phải nghe mẹ, chuyện đó Mộc Trà đã có cách giải quyết. Việc của con bây giờ chính là yên tâm tĩnh dưỡng lại. Con phải tin vào Mộc Trà, được chứ?

Hàn khép lại mí mắt, rồi khẽ gật đầu.

Quá nhiều thứ cần phải suy nghĩ, cần phải tính toán, chất chồng lên nhau từ ngày này qua ngày khác. Con người kiên cường quá lâu, ắt sẽ mệt mỏi.

Hàn cố gắng mở miệng, ăn tạm vài món, cũng uống cạn dược.

Thế nhưng chỉ một lát, toàn bộ chỗ thức ăn và cả thứ dược ngừa thai ấy liền bị nôn ra hết.

Hàn ôm lấy bụng mình, gương mặt tỏ rõ sự khó chịu.

Khụ…

Diệp Mẫn vội vàng đến bên cậu:

- Con có sao không?

Hàn lắc đầu, cố gắng kìm nén từng cơn quặn ruột. Trong dược này có một số loại ức chế nhất định. Cơ thể Hàn bài xích, không thể tiếp nhận.

Diệp Mẫn vội vàng nhấc máy truyền tin, báo cho Mộc Trà.

Mộc Trà tính toán trọn vẹn như vậy, vốn dĩ bởi nghĩ rằng cái chết của một Omega nô lệ khi được Alpha gọi đến hầu giường, đổi lại chắc chắn sẽ là sự im lặng.

Không một Alpha nào ngu ngốc đến nỗi sẽ đem một cái xác ra truy vấn nguyên nhân. Cũng không một Alpha nào chỉ vì một nô lệ thấp hèn mà làm vẩy bẩn thanh danh của mình.

Như thế, mọi chuyện đều lắng xuống,

Như thế, Hàn vẫn có thể giả làm Alpha của mình, Hải Đường vẫn có thể tiếp tục đón thêm những kẻ khốn cùng khác đến trú ngụ.

Nhưng Mộc Trà không thể tính được một điều rằng. Alpha kia lại là Tam Vương Tước. Càng không ngờ rằng đêm hôm đó không chỉ là một lần làm tình giữa Alpha và Omega. Mà đó còn là sự sắp đặt của số phận, của định mệnh.

-----------

Ba ngày sau.

Lâu đài Vòm, khu phía Nam, đôi tay mạnh mẽ ném tan chiếc bình pha lê.

Rầm!

Vài vị bác sĩ và người hầu vội vã cúi gập người.

Leo từ trước tới nay chưa từng nổi cơn thịnh nộ đến như vậy, đôi mắt màu xanh sáng rực như lóe lên những tia lạnh ngắt. Gầm ra từng chữ:

- Tên Ngô Hàn đó! Một Hầu Tước nhỏ nhoi, vậy mà dám cả gan lừa gạt ta?

Ngay sau khi Lâm Hải bất tỉnh, Leo đã lập tức gọi người tới. Suốt ba ngày những bác sĩ cao cấp nhất vẫn không tìm ra nguyên nhân. Vậy nhưng đến ngày hôm nay, khi thứ dược tiêm trong tuyến thể của Lâm Hải hoàn toàn mất đi tác dụng, Leo mới được báo lại rằng: Đây là một Omega đã cắt bỏ tuyến thể, không thể phát ra hương dẫn dụ.

Mùi hương kia chỉ là giả mà thôi!

Leo siết chặt nắm tay.

Tên Alpha Ngô Hàn đó chỉ vì giữ lại bồi giường ưa thích, mà dám gạt ta đưa đến đây một kẻ thay thế!

Dám tranh giành người của ta? E rằng kể cả là một tên Alpha tàn khốc nhất như ngươi còn chưa đến lượt!

Chưa tính xử đến vụ ngươi dám lập lãnh thổ riêng, chỉ dựa vào một việc dám bỡn cợt ta cũng đủ để ngươi chịu giam cầm cả đời!

Leo hướng mặt về phía Lix, lớn giọng:

- Bắt giam Ngô Hàn tống vào trại quản. Lục soát Ngô tộc, bằng bất cứ giá nào cũng phải tìm ra được Omega đó!

Lix nhận lệnh rời đi.

Thế nhưng bước chân dừng lại bên cửa, hướng về phía giường một thoáng, lại đối với người hầu dặn dò nhỏ giọng:

- Mang Omega này về biệt giam khu Thống lĩnh. Chăm sóc cẩn thận.

Người hầu dù khó hiểu cũng không dám nửa lời kháng lại, cúi đầu vâng dạ.

---------

Ngô tộc.

Có một điều không thể phủ nhận được, việc làm tình với Alpha trong kỳ phát tình khiến cho cơ thể Omega nhanh hồi phục hơn. Pheromone của Alpha giống như một thứ thuốc kỳ diệu có thể trung hòa và xua đi những đau đớn trống rỗng xảy đến với Omega trong kỳ nhạy cảm ấy.

Cơ thể của Hàn sau ba ngày tĩnh dưỡng cũng đã gần như trở lại bình thường. Mộc Trà cố gắng gấp rút điều chế một loại thuốc tránh thai riêng không có quá nhiều chất ức chế. Dẫu biết rằng lần mở kết đó chưa chắc có thể gieo giống thành công, nhưng an toàn vẫn là trên hết, lại càng không thể để mạng của Lâm Hải cứ thế mất đi một cách vô nghĩa.

Hàn nhìn chén thuốc đặc sánh trên bàn, ngón tay siết lại.

Vị quá đắng, nhưng đây là cơ hội cuối cùng để ngừa bỏ. Đã qua tổng cộng bốn ngày, đã đến hạn an toàn. Nếu còn không uống khả năng mang thai hoàn toàn có thể xảy ra.

Hàn sợ mình sẽ lại nôn ra, vì thế cẩn thận đưa tay bốc một khuôn đường nhỏ bỏ vào miệng trước. Vừa đỡ bát thuốc trên tay kề lên miệng, lại bị tiếng bước chân chạy dồn dập ngăn lại, Hàn bất giác nhìn ra phía cửa phòng.

Bốn tên cảnh vệ đẩy cửa, bước sát tới bên cạnh Hàn.

- Xoảng!

Chén thuốc bị xô đẩy vỡ tan tành.

Lix vang giọng:

- Ta là Thống lĩnh đội cảnh vệ, nhận lệnh của Tam Vương Tước, mời Ngô Hầu Tước về trại quản có việc cần hỏi.

Hàn cố gắng trấn tĩnh. Dù trong bất cứ trường hợp nào, hiện tại cậu vẫn là một Alpha nhận Hầu Tước. Không một ai có quyền ra tay đối với cậu.

Hàn ngậm tan viên đường trong miệng, khóe môi bật ra lời lạnh nhạt:

- Đi thôi.

Bốn cảnh vệ vây quanh Hàn, không có còng tay hay xích trói, chỉ đơn giản là dẫn đi.

Hàn từng bước xuống lầu, đưa mắt về phía Mộc Trà. Mộc Trà hai tay phát run, thế nhưng vẫn cứng rắn khẽ gật đầu lại.

----------

Hàn bị dẫn đi, giam vào một phòng biệt lập dành riêng cho Alpha. Cửa khóa ngoài, người của đội cảnh vệ cũng dời khỏi. Ở đây bây giờ gần như không có một bóng người.

Cũng phải thôi, thường thì nơi này rất hiếm khi được sử dụng đến. Bởi hai nguyên do, thứ nhất, nếu là phản lại Chủ Tước thì chỉ có thể là ngay lập tức bị giết chết. Thứ hai, Alpha là tuyệt đối, thế nên kể cả như Hàn có mang tiếng giết tới ba bốn trăm Omega nô lệ, thì vẫn chẳng bị kết tội gì.

Hàn luồn tay qua vạt áo khoác, lấy ra một bình nhu hương nhỏ luôn giấu trong người, đưa lên mặt ngắm nghía.

Từ sau khi xảy ra vụ việc kia, Hàn đã lấy từ chỗ Mộc Trà, đem theo.

Chiếc bình nhỏ trong suốt, đẹp mê hồn, mang tên là nhu hương. Thế nhưng khi mở ra lại có thể từ từ lấy mạng người.

Không sao cả, ngủ một giấc thật ngon lành cũng tốt.

Từ bao nhiêu lâu rồi chưa được ngủ thật thoải mái đây? Là từ khi Diệp Mẫn run rẩy cẩm trên tay tờ xét nghiệm nhắc cho cậu biết rằng, cậu chỉ là một Omega sao?

Tất cả mọi thứ trên đời này, đã là có làm thì ắt hẳn sẽ có một ngày bại lộ.

Không có thứ gì là hoàn hảo, cũng không có thứ gì giấu được mãi. Đến ngày hôm nay dù là bị bắt vì phát hiện ra thân phận thực sự hay bị bắt vì việc liên quan đến Hải Đường, kết cục vẫn chỉ có thể là một.

Chỉ khác một điều, nếu kẻ trong này hôm nay là một người chết, mọi đầu mối sẽ lập tức bị đứt đoạn. Còn nếu vẫn còn sống, liệu có thể giương mắt nhìn Ngô tộc hay Hải Đường tắm máu hay không?

Không thể nào, cậu cố gắng ngần ấy năm, kiên trì ngần ấy năm, làm sao có thể vì tham sống một cái mạng này mà đẩy ngần ấy mạng người vào chỗ chết?

Hàn vặn mở bình nhu hương, bình thản ngồi lên chiếc ghế tựa gần bàn lớn, nhìn ra đám cát trắng xóa ngoài trời, từng bụi xương rồng khua những chiếc gai lớn, nhởn nhơ dưới đám mây.

Khí độc bắt đầu len lỏi.

Mười lăm năm rồi, mọi chuyện cũng đã đến lúc kết thúc.

----------

Ngô tộc.

Mộc Trà ôm lấy ngực, nỗi đau đớn nhức nhối một mảnh, nước mắt nhỏ xuống xấp giấy trên bàn. Thì ra Hàn đã chuẩn bị hết tất cả mọi thứ.

Ngô Hàn vô tình hít phải nhu hương độc mà chết.

Ngô Lân và Ngô Long xác nhận Alpha, tiếp quản gia tộc họ Ngô.

Các xưởng dệt và nhà máy giao cho Ngô Lân. Các trại nô lệ giao cho Ngô Long. Tất cả dưới sự kiểm soát của Mộc Trà, tới thành niên sẽ nhận lại.

Con dấu và chữ ký, cách đây hai ngày.

Hàn…

Thì ra… Con đã lường trước tất cả…

Con thậm chí còn biết cả chuyện của Lâm Hải rồi sao?

Ta xin lỗi, thật xin lỗi. Ta cũng là không còn cách nào cả, ta cũng đâu thể biết trước được rằng mọi chuyện lại xảy đến như thế này?

Ta đã tưởng hi sinh một mình Lâm Hải là đủ…

Thật không ngờ…

Hàn… Con cuối cùng cũng vẫn là Vì Hải Đường, vì Ngô tộc… Mà lựa chọn …

Diệp Mẫn khóc không thành tiếng, cũng không thể nào thôi xót xa cho một tiếng Omega.

Chỉ vì là Omega mà cả đời nàng đã chịu biết bao nhiêu khổ hạnh,

Cũng lại chỉ vì là Omega, mà người con bà dứt ruột sinh ra, phải chết.

Đó là luật định ư? Đó là quy củ ư?

Thứ khốn kiếp ấy đến bao giờ mới có thể chấm dứt?

Mộc Trà ôm lấy Diệp Mẫn vào lòng. Bàn tay bấm đến chảy ra vệt máu.

Tất cả giờ này chỉ còn lại một mình nàng, nàng dù thế nào cũng không thể gục ngã.

----------

Lâu đài Vòm.

Lix vừa vừa bước chân qua cánh cửa, Leo đã hỏi lớn:

- Người đâu?

Lix lắc đầu:

- Đã cho lùng sục tất cả trong ngoài Ngô tộc, vẫn không tìm thấy Omega nào mang mùi cỏ tươi.

Leo đứng bật dậy:

- Chết tiệt!

Lix đã theo Leo ngần ấy năm, chưa từng thấy Leo mất hết kiên nhẫn như lần này, hơi vướng mắc trong lòng.

Leo nghiến răng như giằng lấy chiếc áo khoác treo bên cạnh, đảo mạnh bước chân ra ngoài.

Chiếc xe ô tô việt dã chỉ một lúc đã vang lên tiếng gầm máy.

Leo đập mạnh lên vô lăng.

- Ngô Hàn! Ta không tin ngươi dám không mở miệng!

----------

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo