Abo Nô Lệ
Chương 6: Lâm Hải.

Chương 6: Lâm Hải

Lâu đài Vòm.

Leo đưa tay sờ lên vết đập bầm tím trên gáy, vẫn không thể nào tin nổi. Đôi mắt xanh thẳm chìm xuống, cả người thả nghiêng trên ghế tựa. Chút nhói đau nơi cổ một lần lại một lần khiến Leo không thể phủ nhận.

Chuyện đêm qua là sự thật, không phải là mơ.

Làn da nóng hổi trượt từng giọt mồ hôi, cần cổ trơn nhẵn, hai hạt ngọc dựng cao mời gọi ngọt như búp non, làn da mượt nhưng cơ thể lại không yếu đuối như một Omega thông thường.

Tất cả đều rất vừa tay, không quá nhu mềm, lại không quá thô ráp.

Cảm xúc tuyệt vời đến mức mê muội, khiến người ta vừa mường tượng đã cảm thấy hơi thở khô nóng. Hơn hết là mùi hương cỏ tươi thơm mát quẩn quanh đầu chóp mũi, thật khó có thể cưỡng lại.

Leo xòe rộng ngón tay, vuốt từng đường như miêu tả lại một dáng vóc lả lơi trên chiếc nệm mát lạnh.

Ngần ấy năm, chưa bao giờ trải qua sự xúc động vượt ngoài tầm kiểm soát như thế. Pheromone cuồn cuộn trong cơ thể cũng đã tưởng như nổ tung rồi.

---------

Vị bác sĩ cao cấp được mời đến từ phía bệnh viện chuyên dành cho Alpha, theo bước chân Lix tiến vào phòng. Cúi chào xong cũng vội vàng muốn tới khám vết thương ở cổ cho Leo. Vậy nhưng lại bị ra hiệu ngồi xuống.

Vị bác sĩ cẩn thận đảo bước chân, trở ngược về phía chiếc nệm da cách chỗ ghế tựa dài của Leo một đoạn.

Leo cất giọng:

- Ngươi chính là người đã làm xét nghiệm và báo cáo Pheromone cho ta?

Vị bác sĩ hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn bình tĩnh đáp lại:

- Vâng, thưa Tam Vương Tước, Pheromone của ngài vô cùng đặc biệt và nổi trội.

Leo nhấn từng chữ:

- Ngươi đã khẳng định, nó có thể kháng lại được cả chất dẫn dụ tương thích đến 70% ?

Lời nói rắn rỏi mang theo nét nhấn cường đại, đôi mắt một màu xanh thẳm xoáy sâu vào gương mặt, khiến vị bác sĩ đã đứng tuổi cũng không tránh khỏi luống cuống:

- Đúng vậy, khả năng kiểm soát Pheromone qua kết quả bài kiểm tra mức độ tương thích của ngài đã được ghi chép rất rõ ràng.

- Nói như thế, tỷ lệ tương thích phải trên 70% mới có thể khiến ta mất kiểm soát?

- Trên lý thuyết thì là đúng như vậy.

Leo nhíu mày:

- Trên lý thuyết?

- Kỳ thực việc mất kiểm soát còn phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố, ví dụ như tình cảm, ham muốn, điều kiện, chất xúc tác, người kia có rơi vào kỳ phát tình hay không.

- Nếu chưa từng gặp người đó trước đây? Ngay cả tên cũng không biết thì sao?

Vị bác sĩ bắt đầu vã mồ hôi:

- Nếu vừa gặp đã không thể kiểm soát, cái này chỉ có thể là định mệnh, nhưng…

- Hửm?

Vị bác sĩ khó xử, nhìn Leo:

- Trường hợp này rất hiếmgặp. Toàn bộ lãnh thổ từ trước tới nay nhiều năm như vậy mới mới chỉ có ba trường hợp được coi là định mệnh. Tỷ lệ cao nhất ghi nhận lại được là 82%.

Leo nghiêng mình ngồi dậy:

- Có cách nào kiểm soát không?

- Đối với các cặp định mệnh, cách tốt nhất là mau chóng hình thành liên kết để ổn định lại lượng Pheromone, bằng không...

- Thì sao?

- Bằng không, nói cho đơn giản một chút, là hễ gặp đối phương, lập tức phát tình.

Leo nhăn mặt, khó chấp nhận nổi, gằn lên:

- Ngươi vừa nói gì?

Vị bác sĩ run lên:

- Cũng có thể sử dụng thuốc ức chế liều cao. Nhưng cái này cũng không làm giảm bao nhiêu đợt sóng kích tình, bởi vốn dĩ những cặp đôi như vậy sinh ra đã là dành cho nhau, tỷ lệ gặp ngẫu nhiên ở ngoài đời gần như bằng không.

Đôi vành mắt kia đã cáu đỏ, vị bác sĩ mặt cũng đã tái mét.

Lix tiến tới, ra hiệu cho vị bác sĩ. Vị này vội vàng theo chân anh, khuất sau cánh cửa. Không dám nán lại thêm dù chỉ vài giây.

Trong phòng, Leo thả phịch người, đôi mắt hằn lại.

Rốt cuộc ngươi là ai? Tại sao có thể khiến ta trở nên điên cuồng như vậy?

Chưa rõ tên, chưa biết mặt, chỉ dựa vào mùi hương và bản năng của Alpha, lại có thể khiến ta say mê như thế.

Leo vuốt huyệt thái dương. Anh không thể ngờ nổi trên đời này thực sự tồn tại cái thứ gọi là định mệnh, càng không thể ngờ nổi bản thân như vậy mà lại không thể kiểm soát đến nỗi điên rồ mà mở kết, còn thiếu chút thì đánh dấu kẻ đó.

Từ trước đến nay anh đã gặp qua không biết bao nhiêu loại người. Dù cho có xinh đẹp đến đâu, mùi hương quyến rũ đến thế nào, hương ca cao cũng chưa từng xao động đến vậy, vẫn hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát, chỉ riêng lần này…

Lix trở lại phòng, hướng về phía Leo, lên tiếng:

- Tam Vương Tước, người có lệnh gì không?

Leo im lặng một lúc mới hẹp đôi mắt nhìn lên:

- Đưa kẻ đó tới đây, bố trí một gian phòng của cảnh vệ. Ta muốn gặp hắn.

Lix cúi đầu, nhận lệnh lui ra ngoài.

Leo siết chặt nắm tay. Cũng chỉ là một Omega, ta không tin một Alpha cường đại như ta lại không thể chế ngự được chính bản thân mình.

---------

Biệt thự Ngô tộc.

Hàn chưa tỉnh, hậu huyệt lần đầu chịu cơn kích tình điên dại sau ngần ấy năm ức chế, lại bị làm tới mở ra sản đạo, thương tổn là không tránh khỏi.

Diệp Mẫn khóc đến lả người, được đưa về nghỉ ngơi. Trong gian phòng chìm ngập mùi hương dẫn dụ chưa tan, chỉ còn lại ba người.

Mộc Trà tiêm một mũi giảm đau cho Hàn xong liền nhường chỗ cho Lâm Hải lau rửa.

Lâm Hải vắt chiếc khăn mềm trên tay, kéo tấm chăn đắp hờ trên người Hàn. Nhìn hậu huyệt sưng thẫm có phần rách nhỏ, cậu đau đớn chấm từng chút nhẹ nhàng, cắn chặt khóe môi.

Sau khi lau dọn xong, cậu vắt chiếc khăn đặt sang một bên, lưu luyến không muốn rời giường.

Mộc Trà nhìn một cảnh này, đáy mắt tràn lên những suy tư chất chứa, cất tiếng:

- Lâm Hải, lại đây.

Lâm Hải bất đắc dĩ nghe tiếng gọi lần thứ hai mới rời khỏi giường tiến về phía bà.

Trên chiếc bàn trong phòng, Mộc Trà rót ra hai tách trà, đẩy về phía cậu. Rồi không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề:

- Ngươi yêu Hàn?

Lâm Hải hơi giật mình, nhưng một lúc đã lấy lại được bình tĩnh, đôi bàn tay siết nhẹ, chua chát gật đầu:

- Người nhận ra rồi sao? Đúng, ta yêu Hàn. Ta thật buồn cười đúng không? Ta không những cũng là một Omega, lại là một Omega đã cắt đi tuyến thể. Nhưng đến chính ta cũng không hiểu cảm giác này của mình…Chỉ là … ta…

Cảm xúc trong lòng Lâm Hải khi này được tính là gì đây? Chua chát? Đau xót? Hay còn hơn cả như thế nữa?

Mộc Trà yên lặng, nghe từng tiếng vang ngắt quãng của Lâm Hải, một lúc mới có thể mở lời:

- Nếu ngươi thực sự yêu Hàn, ta muốn cầu xin ngươi một việc.

Lâm Hải ngẩng mặt, Mộc Trà chân thành bắt lấy hai tay của Lâm Hải:

- Hãy cứu Hàn.

Bà thở dài một hơi, nói ra toàn bộ suy tính trong lòng:

- Kẻ đó chắc chắn sẽ quay lại. Với nồng độ Pheromone mà hắn phát ra trong căn phòng đó, ngay cả một Alpha như ta cũng đã bị áp chế rất nhiều, chứng tỏ độ tương thích giữa hai người họ rất cao. Nếu để bên Chủ Tước biết Omega đó là Hàn. Thì hàng trăm mạng người Ngô tộc sẽ chìm trong biển máu. Một Omega dám giả mạo Alpha, cai trị dòng tộc, nhận phong Hầu Tước, ngươi nghĩ xem Chủ Tước sẽ tha cho chúng ta sao?

Lâm Hải nuốt khan một ngụm nước bọt, cố gắng tiếp nhận từng lời.

Mộc Trà thở dài:

- Ngày hôm qua trời quá tối, tên cảnh vệ kia lại đang trong cơn kích tình mãnh liệt, chắc chắn chỉ có thể dựa vào hương dẫn dụ để đến, ta tin chắc hắn không nhận được mặt người. Bản thân ngươi đã cắt đi tuyến thể, vốn không có mùi. Nếu như sử dụng nước hương mùi cỏ tươi như của Hàn, chắc chắn không có vấn đề gì.

Lâm Hải nghe xong tất cả, lặng người đi một lát, rồi không chút do dự gật đầu:

- Bất cứ điều gì để cứu Hàn, ta đều đồng ý.

Mộc Trà gượng giọng, dò ý:

- Chỉ là mùi cỏ tươi ấy không thể sử dụng lâu dài, ngươi... Rất có thể sẽ sớm bị lộ.

Lâm Hải cười buồn, cậu hiểu ý của Mộc Trà.

Từ khi thành lập lên Hải Đường, mỗi bước đi đều là dẫm trên mũi dao nhọn. Tất cả mọi người đều biết rõ sự nguy hiểm của nó. Một Omega vô tính như cậu, nếu có thể làm được điều gì để giúp cho Hàn, cậu đương nhiên không tiếc. Thậm chí đó có là cả tính mạng mình đi chăng nữa.

Khóe mắt Lâm Hải chẳng mấy chốc đã đỏ au:

- Người yên tâm, ta sẽ chết trước khi lộ tẩy. Chỉ là… ta xin người, có thể để ta ở lại bên Hàn đêm nay… Được không?

Mộc Trà thở hắt, khẽ gật đầu. Bà xoay bước dời khỏi, từ xa nhìn cánh cửa khép dần, sự áy náy dâng lên trong lòng nghẹn đến mức khó kiềm.

- Lâm Hải, xin lỗi ngươi.

Vì để giữ lấy bí mật này, ta cũng không còn cách nào khác.

Hi sinh một mình ngươi, hay hi sinh toàn bộ Ngô tộc và Hải Đường. Ta chỉ có thể chọn một.

---------

Được chết vì người mà ta tôn thờ, yêu kính. Như vậy có được coi là một cái chết thật đẹp hay không?

Trong phòng, Lâm Hải cởi từng cúc áo chậm rãi trên người, vươn đôi chân trần bước đến trên giường, áp cả gương mặt mình lên bờ ngực của Hàn, nước mắt nóng hổi rơi từ khóe mi lăn xuống một hàng.

- Hàn…Anh nghe thấy không? Em yêu anh, rất yêu anh. Yêu anh bất chấp rằng hai chúng ta thân thể hoàn toàn giống nhau. Yêu anh bất chấp rằng, chúng ta không hề có một phần trăm nào tương thích.

- Anh có biết không? Dù thân phận thấp kém tới mức không thể trở thành bạn đời của anh… Suốt bấy nhiêu năm. Nhìn anh, ngắm anh, nói chuyện với anh, ăn cùng một bữa cơm với anh. Ngần ấy là đủ rồi… Hôm nay… Em muốn làm người của anh, một lần thôi…

Chiếc chăn mỏng rơi xuống nền vương vãi… Người nức nở.

Trong cái thế giới chỉ chia thành dục vọng, tương thích, Pheromone, cấp bậc này, cám ơn anh đã cho em biết thứ gì mà từ xa xưa vẫn gọi tên là tình yêu.

Dẫu là, yêu một người không nên yêu.

Em… Đã hiểu rồi ..

Cơn mơ miên man đưa Lâm Hải về gần mười năm về trước.

Lâm Hải là một Omega nô lệ, bị Alpha cưỡng bức đến mang thai một cặp song sinh. Nhưng một Omega nô lệ như cậu không có tư cách mang thai con của Alpha, càng không có tư cách gì mà sinh ra đứa trẻ.

Cậu lúc bấy giờ chỉ là một công cụ để kiếm tiền mà thôi, vì không chịu uống thuốc xổ thai, chủ trại đã đánh đập cậu vô cùng tàn nhẫn.

Trong lúc nghĩ rằng bản thân sẽ chết, Hàn đã vươn tay ra đón lấy cậu. Hàn nhận rằng cặp song sinh đó là của chính mình, xóa bỏ thân phận nô lệ cho cậu, cũng để cậu bình an sinh ra hai đứa trẻ kia.

Hàn không giống những kẻ khác, đều nói nô lệ là bẩn thỉu.

Hàn ôm lấy những đứa trẻ dính đầy bụi bẩn và đói khát.

Hàn không ăn những thứ trái cây mọng nước, không ăn những khối bánh ngọt đắt bằng cả một kiện lương khô. Anh san bát cơm của mình cùng với tất cả những người ở Hải Đường để họ có thể ấm bụng hơn.

Hàn…

Em yêu anh như thế, như thế…Nên… anh phải sống cho thật tốt, có được không?

Vuốt ve trên gương mặt người mờ mịt, Lâm Hải ôm chặt lấy người…

Hàn, xin lỗi, em chỉ có thể chăm sóc cho anh đến đây…

----------

 

 

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo