Chương 4: Alpha
Sau cánh cửa kia, là mùi hoa trà rộn rã.
Ngoài hành lang này, hương gỗ huyết long sâu đậm men buồn.
Jan đưa tay vuốt lên chuôi dao móc sắc nhọn, nghĩ đến nụ cười của người.
Thế Lân.
Ta vì người chấp nhận rời bỏ phía Tây.
Ta vì người chấp nhận một đời này chỉ cần bên người, nhìn người vui vẻ. Ta không cần bạn đời, cũng chẳng cần tìm thứ gì là định mệnh.
Nụ cười của ta, đã theo từng dấu chân nhỏ tung tăng giữa đồng lúa mạch ngày còn non nớt,
Trái tim của ta, đã theo đôi mắt nâu trong veo cười cười nói nói.
Bấy nhiêu năm.
Ta đều hận một thứ, chín phần trăm.
Ta nên vui hay buồn đây?
Chỉ bởi vì giữa hai chúng ta, một mùi gỗ huyết long sôi trào cuồn cuộn, lại không thể đem mình bao bọc lấy hương hoa trà day dứt kia.
Vì thế, mà ta được chọn ở bên người.
Nhưng cũng vì thế, mà ta và người dẫu là lúc Phermone có cường đại phóng thích, tỷ lệ có thể đưa người rơi vào những đợt sóng tình điên dại, vẫn gần như bằng không.
Giữa một Alpha như ta,
Giữa một Omega như người.
Điều đó, chính là khoảng cách không có gì có thể lấp đầy lại được.
Chỉ hận rằng, thứ Phermone kia và trái tim ta. Không cùng chung một nhịp.
Đầu cuống tim này, là được người treo lên bằng sợi tơ, vừa dai dẳng, lại vừa đau đớn.
Đến không thở nổi…
Thế Lân….
Ta yêu người, ta yêu người đến chết đi…
Vì người nói muốn thật nhiều đom đóm, ta khuya sớm lạnh một mình giữa rừng sâu sương muối, bắt về cho người, không quản vạt rừng thấm đầy khí độc, đốt cuống họng ta đến khàn.
Vì người nói muốn ăn một thứ quả chỉ có tận phía Bắc kia, ta liền cưỡi ngựa chạy đến không ăn không ngủ, ba ngày cả đi lẫn về chết một ngựa trường, tay vì cầm cương mà rớm máu.
Chỉ là vì, một giỏ quả tươi cho người.
Bảy năm của người, bảy năm của ta…
Đau đớn cách nào cho vừa, hôm nay, người thuộc về kẻ khác, hương hoa trà ấy… Ta không đành lòng.
-------
Jan tựa trên một vành lan can, hít vào một ngựm hương quế vừa chạm tới.
Khẽ khép khóe mi.
Đến rồi, đến lúc rồi…
Đôi vòng tay kia, người đem cho ai?
Ánh mắt say đắm kia, người đem cho ai?
Sự bao bọc của ta dành cho người, ngần ấy năm, lại chẳng thể đổi lấy được một ánh mơ màng như cho kẻ vừa bước qua cánh cửa kia.
Người nói, vì hắn đã từng cứu mạng người ư?
Thế Lân,
Mạng của ta.
Từ lâu, cũng chính là dâng cho người.
Huyết long quyện mùi máu. Một ngụm tanh tưởi nơi đầu cuống họng ập ra không thể ngăn nổi.
Jan ngẩng đầu nuốt đi chút vị tanh nồng…
Tình này… Thật quá xót xa.
----------
Trong phòng,
Cánh cửa vừa mở, hương quế nồng nàn đưa thẳng lên chóp mũi Thế Lân, cả thân thể của cậu đều xao động.
Đúng, là mùi hương này, là Uri của cậu, Alpha của cậu.
Thế Lân đôi má đã ửng, nhón đầu ngón chân vừa chạm khẽ xuống đất, lại bị mùi hương dày quện lại đến khó thở…
Không phải là mùi quế thơm trong dạt dào mê ly, là là một mùi quế nồng đầy sự bất an…
Sao lại thế này?
Bước chân Thế Lân sững lại, cậu cố gắng ngước đôi mắt nâu tròn của mình lên, không thể tin nhìn gương mặt đang hằn lên những tia giận dữ .
Uri bước tới bên giường, trên thân vẫn là một bộ phục trang nghi lễ, trên miệng như gằn ra từng chữ.
- Cởi ra!
Thế Lân phút chốc cứng người, khuôn miệng không thể thốt lên nổi.
Chuyện gì đây? Hương quế thơm l xiết nghẹn, không hề có nửa phần rung động cùng quyến luyến.
Gương mặt người, ánh mắt người, cũng không hề có lấy một phần nào ưu ái nồng nàn, tất cả chỉ là sự lạnh lẽo đến rùng mình.
Vì lẽ gì mà gom đủ thương đủ nhớ bảy năm của cậu, câu đầu tiên khi gặp mặt, lại là như thế này?!
Uri hẹp khóe mắt:
- Sao vậy? Không phải ngươi tìm đủ mọi cách để bò lên giường ta hay sao?! Hiện tại lại bày ra vẻ mặt kia, là để dụ dẫn ta sao?! Hửm?!
- Ta…
Uri tiến sát lại bên giường, dùng đôi tay rắn chắc của mình vươn tới, nắm chặt lấy cằm Thế Lân, đôi mắt sáng như vì sao kia, giờ đây như hàn băng lạnh ngắt:
- Lãnh Vị?! Ngươi cũng đừng nghĩ chỉ dựa vào một thân phận như thế mà có thể làm chủ được ta.
Uri dời tay, giật mạnh.
Soạt..
Chiếc áo ngủ trên người Thế Lân bị kéo rách, toàn bộ khuôn ngực phút chốc thoát lộ ra ngoài…
Uri…
Uri của cậu, không phải…Không phải như thế này..
Thế Lân lắc đầu, tránh đi bàn tay thô bạo đang như muốn giằng đứt chiếc đai thắt nơi eo, kéo lại.
- Uri…Không…
Uri quơ tay, ném thẳng lọ hương nhỏ trên bàn lăn xuống đất.
- Còn dùng cả hương tình?! Thế Lân! Ngươi cho đến cùng cũng chỉ là một thứ Omega dâm đãng,
Được! Nếu ngươi đã thèm khát đến như thế, ta thỏa mãn ngươi.
Tiếng vỡ vụn mang theo hương tình phảng phất tản đầy trong không khí, quyện lấy Phermone dày đặc kia, khiến cả người Thế Lân gần như mất hết sức lực, nơi hậu huyệt, dòng dâm dịch loãng sệt không tự chủ chảy ra ướt đầm.
Trên gáy, tuyến thể lan mùi hương hoa trà giãy dụa bung bật.
Kỳ kích tình đầu tiên mới chớm động, Thế Lân hoảng hốt lo sợ.
A…
Không hôn, cũng không mơn trớn, miệng Uri một đường mút mạnh xuống đầu ngực nhỏ, tay còn lại niết tới đau đớn nảy người.
Hai hạt đậu nhỏ phút chốc đỏ rực, vừa ngứa ngáy vừa đau xót.
Không…Không…
Không phải như thế! Tại sao, dục vọng này lại không như những gì cậu muốn đây?
Đáng lẽ phải là sự hòa quyện, đáng lẽ phải là những nụ hôn điên dại nồng nàn, của bảy năm xa cách, là sự mơn trớn đến mức eo người run rẩy,
Tại sao lại là sự thô bạo cuồng cắn, khiến cả cơ thể cậu mỗi nơi khuôn miệng kia, đôi tay kia đi qua, lại toàn là vết rát bỏng.
- Không…
Chiếc đai lưng rớt xuống nền nhà rồi, cả thân hình trắng nõn, chiếc eo nhỏ xinh tôn lên một vùng nhân ngư mê muội, bên háng, hai đường xương đùi vẽ thành một chiếc hồ nhỏ, chiếc rốn xinh đẹp nhấn sâu,
Nhưng, để làm gì?
Uri không nhìn, không ngắm, cũng không cảm thấy một chút nào trong trắng xinh đẹp!
Bởi vì…
Dấu răng liên kết kia, vốn dĩ đã là của người khác!
Một Alpha khi đã tạo liên kết đi rồi, làm sao còn có thể rung động kịch liệt trước một Omega tương thích chỉ có hơn 50%?!
Uri ra sức hôn nhay từng ngụm thô thiển, từng đường răng tạo thành những vệt rớm máu run rẩy,
Thân thể Thế Lân dẫu rằng thèm khát được lấp đầy, đôi bờ ngực bị dày vò vẫn muốn dựng lên mơn trớn,
Thế nhưng đau đớn từ trong lòng, từ trong trái tim và suy nghĩ như vừa bị đâm tới một dao kia, bất giác lùi người lại.
Hương hoa trà có nồng tới bao nhiêu, cũng không ngăn được nỗi đau từ tim này.
Cơn kích tình có dày đặc đến thế nào, cũng chỉ là giả dối.
Phermone đó không dành cho ân ái, cũng không phải là những đợt sóng tình vỗ miên man, chỉ có tức giận. Chỉ có căm phẫn.
Uri cười nửa miệng, khuôn mặt dưới ánh sáng bàng bạc không rõ ràng.
Đối diện. Kéo người.
Đôi chân bị bung mở, hậu huyệt bắt buộc phơi bày trước mặt Uri, Thế Lân sợ hãi đến nỗi từng mép thịt đều co lại.
Uri ngay từ lần đầu đã đâm tới ba ngón tay,
- Là ngươi muốn! Chính là ngươi muốn!
A….
Không một chút báo trước,
Thế Lân đau đớn đến giật người, đôi mắt nâu tròn mở trắng, nước mắt chảy thành vệt ngưng tràn đầy khóe mắt, hét lên một tiếng bi thương…
- Jan…Jan…Cứu ta…!
Ba ngón tay Uri vẫn không dừng lại, lộng mạnh tới một vệt máu dài đã chảy lem bên đùi non nhờ nhợt.
Bên tai vừa nghe vọng một cái tên xa lạ, Uri bật cười khinh bỉ:
- Cái lỗ dâm dục kia đang mút lấy tay ta, vậy mà trên miệng lại treo tên kẻ khác? Thế Lân?! Ngươi cũng xứng là Lãnh Vị?
Thế Lân bị khoái cảm xen lẫn đau đớn nơi hậu huyệt dằn vặt, mắt phủ tầng sương, cả người chỉ còn có thể yếu đuối mà lắc đầu.
Cậu, chỉ là một Omega đang phát tình.
Cậu, thèm khát Alpha theo bản năng, cậu cũng không làm sao ngăn được hậu huyệt kia sợ hãi nhưng lại ôm mở mời gọi.
Chỉ có thể cắn chặt môi. Mặc người nhục nhã.
Một tiếng nói quen thuộc vang lên.
- Dừng lại.
Hai chữ. Một đôi mắt cáu đỏ rực vành.
Thế Lân vét hết chút sức còn lại, giãy dụa rời khỏi tay Uri, nhào bám lấy kẻ vừa tiến vào, nức nở….
- Jan…Jan…
Không khí từng tấc đều là mùi hương nồng đậm ép cho chiếc đèn trong phòng cũng phải mờ đi, chỉ còn lại ánh sáng nơi chiếc dao móc đã rút ra khỏi vỏ, đặt trên eo Uri:
- Chủ Tộc, chủ nhân của ta không muốn.
- Lý tộc chắc hẳn cũng không muốn.
Uri mặt không đổi sắc, xoay người,
Chiếc dao vẽ theo eo rạch thành đường máu, mặt không nhìn tới:
- Nhớ cho kỹ!
- Ta không phải Alpha của ngươi!
- Càng không phải bạn đời của ngươi!
Uri dời bước,
Trên giường, dưới giường, quần áo vương vãi,
Hương hoa trà nức nở đau đớt, siết tim ai nghẹn lại cùng người.
Gấu trúc
Đăng vào 22/05/2026 22:00Đm cái thằng uri ngủ ngốc kia