Chương 5: Dẫm đạp
Phòng Lãnh Vị,
Hương quế nhạt dần, người cũng khuất xa.
Chỉ còn lại đây hai mảnh tâm tình thấu xương thấu tủy.
Jan lập tức dùng cả tấm tấm chăn nhỏ choàng lên người Thế Lân, ôm siết vào lòng.
Hương hoa trà tủi hổ, nước mắt tràn ra từ đôi mắt nâu nghẹn lại:
- Jan… Ta sai ở đâu? Rút cuộc ta đã làm gì sai… Ta…
Bàn tay chai sạn qua tấm chăn mỏng, siết lên vai người, chặt thêm chặt.
Thế Lân, người hỏi ta vì sao?
Người hỏi ta người sai ở đâu?
Ta biết trả lời thế nào đây…
Bởi vì chính ta muốn một dao giết chết hắn khi nhìn từng dấu hôn, dấu cắn khắp lồng ngực người.
Bởi vì ta lại không thể xuống tay khi biết rõ ràng rằng, tim người đặt trên ngực hắn.
Thế Lân, mỗi một giọt nước mắt của người rơi xuống bây giờ, đều chính là đào ra từng lỗ từng lỗ nhỏ trong lòng ta.
------
Im lặng qua bao nhiêu lâu, Thế Lân cũng khóc đến mệt mỏi, thật sự muốn thiếp đi.
Thế nhưng chất dẫn dụ của Omega không tan hết được, hậu huyệt kia ngứa ngáy tới mức muốn nuốt luôn cả chút dịch vừa rơi ra khỏi.
Đầu khấc ngọn nấm nhỏ hồng mịn, run rẩy nhỏ dịch, cương đến sưng đau,
Thế Lân cắn chặt môi, cố gắng nén chịu, chống tay rời khỏi lồng ngực Jan, co kéo những mảnh quần áo vương vãi.
Jan cố gắng quay đi, để ánh mắt đừng nhìn tới đôi đầu ngực nhỏ sung huyết sưng lên một vòng kia, cũng đừng dừng lại nơi hai cánh đùi trắng mịn.
Thế Lân mặc hờ được chút quần áo, trên miệng cắn lấy mảnh chăn, gập người, vậy nhưng không cách nào có thể tự mình thoát ra khỏi cơn kích tình đã chín muồi này được, khuôn mặt chịu đựng đến khổ sở, cũng chẳng có thứ thuốc ức chế nào có thể dịu đi từng đợt khát khao đã ập đến.
Khó chịu, thèm khát.
Omega, Omega,
Thế Lân lần đầu tiên căm ghét chính mình là Omega!
Không cách nào nhịn được điên cuồng muốn lấp đầy, khao khát muốn được đặt dưới thân đưa đẩy từng cú thúc…
Hơi thở của Alpha, máu và cả dịch thể của Alpha…
Thế Lân thêm một lần khóc bật ra.
- Jan… Ta… Không… Không chịu nổi…
Jan nhẫn nhịn đến cực hạn, đón lấy cổ tay mảnh dẻ của Thế Lân, trân trọng mà liếm lên.
- Để ta giúp người.
Ký hiệu tạm thời, cách duy nhất giờ đây Jan có thể làm được để dịu đi thứ dẫn dụ đang nồng nàn kia.
Phập.
Hàm răng dùng sức như nặng mà nghiến, lại như nhẹ mà nâng niu không nỡ,
Thế Lân cảm giác như cả người đều vừa bay lên, chiếc eo ưỡn nảy vài nhịp, côn thịt nhỏ không dằn được xấu hổ mà xuất bắn.
Một tiếng rên nhẹ vang khỏi cần cổ.
Nơi tuyến thể trên gáy Thế Lân như cũng cảm nhận được mà ấm áp lạ thường, mùi gỗ huyết long theo mạch máu hòa tan, dễ chịu đến mức cả cơ thể cậu như ngã vào một tấm nệm êm ái, đúc ra từ Phermone kia đầy vỗ về, trấn an.
Khép đôi mi run rẩy, Thế Lân cuối cùng cũng có thể chìm sâu vào giấc ngủ mệt mỏi.
Jan ôm đặt cả người cậu xuống giường, liếm lên vết cắn trên cổ tay người, cố gắng chịu đựng cơn thèm khát đang trỗi dậy như nứt từng mạch máu.
Mùi hoa trà chỉ là động một, nhưng thứ tình cháy bỏng này lại động chín mười lần.
Jan đưa dao nhỏ, giống như đã từng trải qua rất nhiều lần trước đây, dứt khoát cắt một đường rớm máu trên tay, đau đớn ngăn cho thứ dưới háng đang gào thét đội khỏi lớp quần, ngăn cho bản tính chiếm hữu kia khó lòng mà dằn xuống.
Cả một đêm dài,
Jan không dời khỏi phòng nửa bước, mùi huyết long không ngừng lan tỏa, bao trọn kẻ đang cuốn người trên giường, dìu vào giấc ngủ say nồng.
Cổ tay Thế Lân vết cắn khô dần lại, những vết thương rớm máu trên người theo sinh khí Alpha kia, không còn đau nhức nữa.
Trong cơn mơ đã không còn là sự bất an hoảng hốt,
Thế Lân chỉ còn thấy được một mái tóc che ngang ánh mắt.
“Jan, Jan.
Bao giờ thì ngươi rời xa ta?
Sẽ không.
Jan, vì sao tay ngươi lại bị thương?
Là ta sơ xảy.
Thế Lân bật cười đến lay mái tóc tơ mềm.
Ngươi là cảnh vệ, vậy mà dùng dao cũng sơ xảy? Làm sao bảo vệ được ta?
Dùng tính mạng của ta”
----------
Nguy nga để làm gì? Tráng lệ để làm gì?
Chẳng phải càng xa xỉ bao nhiêu, lại càng bi ai bấy nhiêu sao?
Đẹp, đến thế này,
Lại lạnh lẽo đến thế này.
Chẳng khác nào một nấm mồ hoang lộng lẫy.
Gần một tháng rồi. Hoa xương rồng cằn cỗi ngoài kia cũng đã hé nở.
Vì sao đến một cơ hội gặp người, ta cũng không có?
Chính điện, nơi gặp bàn với những người chủ chủng tộc trong lãnh thổ, được xây dựng thêm một dãy phòng.
Chủ Tộc không trở về phòng của mình nữa. Chỉ có một hình bóng đơn gầy, ngày ngày đều tới đây, chờ đợi.
Nếu là đã đứng đến đôi chân tê dại đi, thì sẽ quỳ,
Nếu là đã quỳ đến đầu gối kia đều ửng đỏ, thì sẽ dựa lên một vách cửa.
Nhẫn nại như thế, Thế Lân lại chẳng vì mình là Lãnh Vị mà giằng xé xông vào…
Uri…
Là ta đã sai, ta xin lỗi,
Ta không nên đẩy người ra vào đêm hôm đó.
Càng không nên gọi tên người khác.
Ta xin lỗi có được không?
Ngàn vạn xa xôi, ta đều không quản ngại. Bảy năm mơ ước ta đều nhớ thương người.
Có thể nào… Cho ta một cơ hội được hay không?
Thế Lân nâng sợi dây đỏ bạc màu trên tay,
Một đêm đó, không dứt đi được thứ ái tình bảy năm ta chờ đợi, cũng không thể nào chỉ vì hương quế thơm lạnh lùng mà từ bỏ.
Ai nói cậu trong veo giống như một dòng suối kia?
Lại chẳng nhận ra suối chỉ chảy mãi về một phương một hướng?
Uri, ta yêu người.
Thế Lân ngước mắt lên dãy cửa phòng khép kín, ánh mắt Thế Lân đong biết bao nhiêu mong mỏi.
Chờ đợi,
Cho đến khi gần như đã kiệt sức trước cửa dãy phòng im lặng kia.
Kẻ người hầu cũng động tâm đánh liều trở ngược, phủ phục dưới chân Uri .
- Thưa Chủ Tộc, xin người hãy ra gặp Lãnh Vị.
Uri nhíu đôi mày thành rãnh, một chút nhân nhượng cũng không có:
- Nói hắn cút.
Kẻ người hầu chần chừ nhẫn nại :
- Thưa Chủ Tộc… Đã... Gần một tháng rồi, ngày nào Lãnh Vị cũng chờ ở đó. Nếu cứ như vậy mãi, e rằng sẽ có tin đồn không hay.
Uri vung tay, miết chiếc chặn giấy trên bàn.
Tin đồn không hay?
Ta đã cố tình bỏ qua cho ngươi chỉ vì thân phận, vậy mà ngươi lại dám ép ta?
Muốn ta gặp ngươi ư? Thứ Omega cặn bã như ngươi, đem theo cả một Alpha bên mình, còn có tư cách?!
Thế Lân!
Uri ta đời này căm ghét nhất chính là loại người như ngươi!
Bước chân Uri như cuốn theo từng cuộn gió sa mạc, đá bật ra cánh cửa dãy phòng.
Hình bóng người vừa xuất hiện,
Thế Lân còn chưa kịp run đôi chân tê dại đứng dậy, đáy mắt cũng ngập tràn bao nhiêu vui mừng,
Lại đã bị một cái túm cổ ép cho cả người chao đảo, kéo theo.
- Uri…Người…
Rầm!
Cánh cửa đóng sập.
Một đội cảnh vệ đặt tay lên ngọn súng dài, ngăn trở bước chân Jan cuồng dã muốn xông tới.
“Không có lệnh của Chủ Tộc, không ai được vào”
Jan trừng đôi mắt nhỏ hẹp, siết chặt nắm tay, đấm lên tường đá…
Bất lực.
Là bất lực, bởi vì trong tim người, ngay cả khi chịu đựng lạnh nhạt, ngay cả khi đã muốn vỡ vụn đi,
Cũng vẫn không thể nào quên đi hắn.
Có đáng không?
Một tháng qua, người ngày ngày đều tới đây, ngày ngày đều chờ đợi,
Ta không trách người, càng không thể cản người, trong thứ tình ái điên đảo kia, đến chính ta còn muốn thấp hèn hơn cả như thế nữa.
Nhưng, ta đau.
Ta ư? Ta cũng là làm bằng xương bằng thịt.
Nhìn người một tuần đầu tiên là đứng, tuần thứ ba đã là quỳ tại nơi này.
Vì sao nên nỗi?
Người nói với ta, muốn một lần gặp mặt hắn, muốn một lần hỏi cho tỏ tường, muốn một lần để hắn nhận ra sợi dây đỏ buộc trên cổ tay người ư?
Thế Lân, Thế Lân.
Nhìn người đau một, ta, đau đến bao nhiêu phần đây?
Bàn tay Jan vừa đấm trên tường đá, trầy xước rồi, rỉ máu rồi.
-----------
Trong dãy phòng kia,
Uri vừa kéo vừa đẩy tay, một thân Omega như Thế Lân làm sao chống lại được cơn vũ bão mạnh mẽ của một Alpha phía Nam này?
Khó thở quá… khó thở quá…
Đôi tay kia không nương tình, đôi mắt kia không nhìn tới,
Phermone lại vẫn mãi chỉ một mùi giận dữ hung tàn…
Bao nhiêu vui vẻ khi nãy vừa thấy người, giờ này đã không còn lại một chút nào.
Khụ…
Thế Lân vừa được thả tay khỏi vạt cổ, đã ho tới gục người.
Uri nghiến răng, túm lấy mái tóc đen mượt kia, ép cậu ngửa cổ lên phía một chiếc giường đúc hoàn toàn bằng đá xanh.
Trên đó, có một thân hình gầy yếu đến không tin nổi .
Uri gằn ra từng chữ:
- Mở mắt ngươi nhìn cho kỹ, người này chính là định mệnh của ta!
- Là Omega của ta, chúng ta đã liên kết, đã trở thành bạn đời!
- Ngươi chỉ dựa vào thân phận Lãnh Vị đó mà ngăn cách chúng ta?
- Ở đây là Rai Tộc, không phải là Lý Tộc các người,
Thế Lân sững người.
Định mệnh? Bạn đời?
Thì ra… Người mà cậu mơ tưởng bấy nhiêu năm ấy, đã hình thành liên kết rồi sao?
Với... Một Omega khác?!
Là từ bao giờ…. Tại sao... Cậu không hề biết được?!
Uri hất tay,
Mái tóc đen nhánh chao đảo, vài lọn tóc mai tung bay, cả người Thế Lân dạt sang một vách tường, lưng đập lên nền đá tới nhói đau rát đỏ.
Thế nhưng, nước mắt lại không rơi được nữa.
Chỉ cần người… Chỉ cần người mà thôi…
Từ khi biết ngửi mùi hương, ta mơ đã là người. Say đắm đến như vậy... Nào thể buông tay?
Thế Lân siết chiếc dây đỏ cũ kỹ kia trên tay, từng lời từng lời chậm rãi nghẹn đắng:
- Uri… Ta chấp nhận.
- Vì người, cái gì ta cũng chấp nhận…
- Ta không cần làm bạn đời, cũng không dám mong người đánh dấu ta.
- Chỉ cần, người nhìn ta, để ta ở bên cạnh người
- Có được hay không?
- Ta chỉ cần ở bên cạnh người thôi, cùng ăn một bữa, cùng ngủ một nửa giấc, ta cũng không cần làm Lãnh Vị gì hết…
- Người muốn có bao nhiêu sủng nhân cũng được, người muốn lập bao nhiêu biệt vườn cũng được.
- Ta cầu xin người đừng bỏ rơi ta. Cầu xin người đừng không gặp ta…
- Ta… Đêm hôm đó, là ta sai rồi, ta đáng lý nên chiều theo người… Uri.
Uri sững người, trừng mắt khó tin.
Vì sao những lời kia nghe ra sao cũng đều từ tâm mà thành?
Mùi hoa trà kia nói thế nào cũng đều đau với xót?
Thế nhưng không,
Đôi môi Uri bật cười lạnh lẽo :
- Rút cuộc Lý Tộc các người âm mưu cái gì mà bằng mọi cách để cho đích thân Omega duy nhất trong Gia Tộc gả đến đây? Lại còn diễn ra một màn bi thương như vậy?
- Nếu ta không phải đã bị chính hai người anh Alpha của ngươi ép phải kết thân, ta còn tưởng ngươi với ta một mảnh si tình.
- Thế Lân! Ngươi nghe cho rõ đây, tốt hơn hết, toan tính cái gì ngươi đều không cần nữa, lãnh thổ của chúng ta cũng sớm sẽ tìm đủ lương thực. Khi đó ta sẽ đích thân ném ngươi trả về Lý Tộc.
Uri tiến tới sát bên cạnh Thế Lân, nhẫn tâm dẫm lên bàn tay đang siết sợi dây đỏ kia.
Thế Lân đau đến cả bàn tay đều nổi gân xanh, không phát ra nổi một tiếng rên.
Uri lạnh nhạt:
- Ngươi đừng tưởng ta không biết tên cảnh vệ đó với ngươi là loại quan hệ gì,
- Hửm? Nuôi hắn bên mình?! Một Alpha sao?!
- Thứ Omega chỉ biết động dục như ngươi, ta vốn dĩ coi không bằng một dâm nô!
Bàn chân Uri nặng nề nghiến lại. Mu bàn tay Thế Lân chà xuống đá, làn da mỏng lập tức rách máu.
- Nếu ngươi còn dám tới đây làm phiền ta, làm vẩy bẩn tới mùi hương của Sonu. Ta sẽ không ngại mà đem ngươi đâm chết.
Thế Lân mịt mờ ngẩng mặt.
Đem ta đâm chết?
Dâm nô? Nô lệ bán đi thân thể mình sao?
Uri… Người có biết…
Những lời nói kia, còn đau hơn chết nhiều, nhiều lắm.
Ta biết, một đời Alpha có bao nhiêu Omega cũng được. Ta đối với người cũng chỉ là xin một ngăn nhỏ nơi tim kia, không, ta không dám xin nơi trái tim người, ta chỉ là muốn một chỗ nhỏ, bên cạnh người.
Omega cao quý của Lý Tộc, xinh đẹp nhường ấy, cao thượng ngần ấy.
Chịu đựng tủi nhục này, là vì ai?
Vậy mà, đến ngay cả nhìn ta, ngươi cũng không muốn…
Đôi mắt Thế Lân vô hồn nhìn xuống gót giày đang dẫm nghiến lên bàn tay.
Nơi đó, lần đầu tiên Thế Lân thấy, sợi dây đỏ ấy không còn đẹp nữa.
Nước mắt, đều đã cạn khô rồi.
Gấu trúc
Đăng vào 22/05/2026 22:09Cái thằng ngu đần uri