Chương 3: Quên
Lãnh thổ phía Nam.
Cung điện Rai.
Sau hơn một ngày trên xe, băng qua những sa mạc rát bỏng, đôi chân Thế Lân cũng muốn run, vậy nhưng khi cánh cửa xe vừa mở, cậu đã như nhận được thêm sức mạnh.
Phía xa ấy,
Là Uri của cậu.
Một dải áo choàng sặc sỡ, điểm tô những hoa văn trải dài xuống đất tôn lên dáng người cao lớn, làn da một màu lúa mạch rắn rỏi, như tượng tạc khắc ra từ trong giấc mơ của Thế Lân...
Alpha của cậu, mùi quế thơm suốt ngần ấy năm nhớ nhung mơ tưởng…
Nhưng… Người vì sao lại quay đi rồi?
Uri vừa thoáng thấy bóng hình kia bước ra khỏi xe, đôi mày khẽ chau lại, xoay lưng, hạ giọng:
- Tổ chức lễ truyền lại danh vị Chủ Tộc, ngay bây giờ!
Một kẻ hầu cạnh giật nảy người:
- Thưa Chủ Tộc, theo nghi lễ người nên dẫn Lãnh Vị về phía Đền Thiêng trước.
Uri không cười:
- Việc kết Bạn Đời quan trọng hơn hay nhập danh vị Chủ Tộc quan trọng hơn?
- Dạ… Việc này…
- Cứ đưa hắn ta đến Đền Thiêng một mình là được. Ta là Chủ Tộc, không cần làm những nghi lễ đó.
- …..
Tiếng nói tuy lớn, nhưng đằng xa đây vốn không thể nghe rõ điều gì. Thế Lân chỉ là thấy bóng áo choàng kia phất đi,
Đôi mắt hụt hẫng nhìn theo bóng người,
Trái tim cậu đập lên những tiếng kịch liệt rồi lại chìm xuống.
Không sao…
Không sao cả…
Chỉ là do người ấy không nhìn thấy mình mà thôi. Đúng thế, chắc chắn chỉ là do không thấy mình mà thôi…
Jan cẩn trọng đỡ lấy Thế Lân:
- Người không sao chứ?
Thế Lân cười gượng:
- Ta không sao.
Không sao ư?
Bảy năm mong nhớ, đến ngay sợi chỉ đỏ kia vẫn còn buộc trên tay, ta đã nghĩ sẽ lập tức lao về phía người, sẽ lập tức để người biết được rằng ta còn nhớ, rằng ta còn mong. Thật chẳng ngờ…
--------
Hai tiếng sau.
Trong một gian phòng khách xa hoa, Jan không giữ được lửa giận bùng phát, tóm lấy cổ áo kẻ truyền lệnh, hương gỗ huyết long cuộn lên dày đặc gầm thành tiếng khó tin:
- Ngươi dám nói chủ nhân của ta tới Đền Thiêng một mình?
Dẫu là Beta cảm ứng với mùi Phermone không quá nhanh nhạy, nhưng hương gỗ huyết long kia như đã muốn bóp nghẹt từng mạch thở,
Kẻ truyền lệnh run lên bần bật, cố gắng chống đỡ nới lỏng tay Jan:
- Xin người bớt giận, xin Lãnh Vị bớt giận, Thần chỉ là kẻ truyền lệnh.
Thế Lân sững người.
Không nhầm được, từng chữ vừa rồi trên miệng kẻ hầu kia, nói ra. Đều không nhầm được.
Là, nghi lễ kết thân cả trong mơ những tưởng ấy, cậu phải tới đó một mình.
Uri không tới được…
Vì cái gì lại trùng hợp đến như thế?! Vì cái gì mà ngay lúc này lại tổ chức lễ truyền lại danh vị Chủ Tộc kia?
Chẳng phải ngày tháng kết thân này đã định từ sẵn sao?
Jan mở nút chuôi dao móc. Đôi mắt híp lại thành đường hẹp.
Tiếng “cách” quen thuộc vang lên, Thế Lân cũng như bị gọi tỉnh, thảng thốt:
- Ta đi.
Jan nhìn lại phía bàn:
- Chủ nhân, người…
- Jan.
Thế Lân cố gắng cười tới khó khăn, đứng dậy.
- Nghi lễ kết thân, quả thực không thể nào so với việc truyền lại danh vị Chủ Tộc được..
Jan siết lại chuôi dao, còn muốn cản, Thế Lân lại lắc đầu:
- Jan, nghe lời ta, đừng khó xử họ.
Lời nói của chủ nhân là mệnh lệnh, lời nói của người mà ta thương, còn hơn cả mệnh lệnh kia.
Jan kìm lại hương gỗ huyết long, tra chuôi dao vào vỏ, đầu ngón tay lạnh lẽo run lên.
Thế Lân khoác lên mình chiếc áo phủ dài tràn đầy những hoa văn, đưa tay lên phía ngực trái, nơi ấy vẫn từng hồi mong tưởng, rộn từng nhịp, đôi mắt thoáng chút buồn lại tan đi.
Điều quan trọng nhất chính là vẫn một mực tin tưởng Uri, rằng Uri không phải là cố tình, tin tưởng giống như suốt bảy năm qua không một lúc nào cậu không nghĩ đến cái ngày mà Uri cứu mạng cậu kia.
Nghi lễ có là gì đâu? Xa hoa tới cỡ nào rồi cuối cùng cũng quên đi mất. Thế Lân vốn dĩ không cần, cũng không đặt chân đến nơi này chỉ bởi vì hai từ Lãnh Vị.
Chỉ, vì người mà thôi.
Nếu đã như thế, là đơn giản hay phức tạp, đều như nhau cả. Ước muốn của cậu sắp thành hiện thực, từ sau này sẽ một đời sóng bước cùng Alpha trong lòng, như thế bảo cậu làm sao còn giận dỗi?
Đền Thiêng,
Lễ kết thân diễn ra chẳng bao nhiêu lâu,
Là bởi chăng hầu hết sắc màu đều đã để dành cho lễ truyền vị kia,
Thế Lân nhận lấy một vài đường vẽ trên mặt, lại thêm vài ba nghi lễ đơn sơ, rồi đưa tay đón lấy một dải tràng hoa dài,
Phía bên kia tràng hoa, không có người cầm.
Chỉ có một mình Jan siết chặt tay trên chuôi dao móc bên hông.
Cay đắng.
Ta, là muốn người hạnh phúc.
Thế Lân.
Thế nhưng vì sao khi nhìn một dải tràng hoa kia hờ hững rơi trên đất,
Ta lại đau đớn đến như thế…
Nếu như kẻ đó là ta, nếu như ngày hôm nay là ta, thì chắc chắn sẽ không bao giờ để người một mình như thế, chắc chắn sẽ hạnh phúc đến nghẹn lại mà nâng người trên tay bao bọc, giống như suốt bảy năm qua, ta đã từng.
Thế Lân, Thế Lân.
Cái gì là định mệnh? Cái gì là tương thích, cái gì là thân phận và địa vị đây?
Ta thật hận, thật hận, bởi vì kẻ bảy năm trước cứu được ngươi, không phải là ta.
----------
Trời trở tối, phòng của Sonu.
Uri áp bàn tay gầy guộc lên má người, khép chặt đôi mi, cảm nhận từng chút hơi ấm nhịp thở còn vương lại, từng lời trong lòng không cất lên được.
Sonu, ta đã tiếp quản Rai Tộc, đổi được lương thực cùng bình an cho người dân của lãnh thổ này,
Thế nhưng ta lại lỡ hẹn với ngươi, không thể cùng ngươi tới Đền Thiêng nhận cầu chúc.
Ngươi yên tâm, ta cũng sẽ không cùng bất kỳ kẻ nào tới đó, không một kẻ nào/
Vị trí trong lòng ta, bạn đời của ta.
Vĩnh viễn chỉ có một. Là ngươi.
-------
Bên ngoài, tiếng gõ cửa ngày một dồn dập.
Để đến lúc cửa phòng của Sonu đã muốn bị phá bung,
Một tên cảnh vệ truyền tới lệnh của cha, Uri mới bất đắc dĩ rời khỏi từng ngón tay ấy.
- Chủ Tộc. Đã đến giờ tiến phòng, mời người mau trở lại.
- Ta đã biết.
Tiếng nói nặng trịch từng từ.
Như tâm tình Uri cũng không một phút nào nơi lỏng. Đáy mắt anh hằn lên tia sáng, hàm răng cắn chặt, giận dữ không cách nào buông xuống.
Thế Lân?
Lãnh Vị?
Ngươi tưởng bản thân ngươi có thể nhận được danh vị ấy, tức là thực sự có thể điều khiển được ta sao?
Lý Tộc ngươi dùng lương thực ép ta không được, lại dùng đến sinh mệnh chủng tộc của ta buộc ta phải chấp nhận lễ kết thân này.
Nếu không phải vì ngươi, ta sẽ trở thành một kẻ thất hứa với định mệnh của chính mình hay sao?!
Sonu của ta còn nằm đây, người vì ta mà suýt mất đi mạng sống, còn ở đây, vậy mà ngươi dựa vào cái gì để buộc ép bước chân ta phải dời đi?
Omega ư?
Nỗi hận này, sự sỉ nhục của một Alpha mạnh mẽ như ta…
Ngươi. Đều phải trả.
---------
Phòng Chủ Tộc.
Jan quỳ xuống bên chân Thế Lân, tháo ra đôi giày nhỏ, từng ngón chân trắng ngần khẽ sưng đỏ vì đi đứng quá lâu lộ ra, trọn vẹn nằm gọn trong lòng bàn tay đầy vết chai sạn của Jan.
Chua xót tràn lên đầu chóp mũi.
Có nỗi đau nào bằng nỗi đau tự tay mình chuẩn bị cho người mình thương yêu trìu mến nhất, để dâng lên cả thân xác và trái tim người,
Cho, một kẻ khác.
Thế Lân khó hiểu, nhìn từng ngón tay Jan khẽ run chạm lên vết tấy. Khuôn mặt thường ngày chẳng mấy biểu cảm, giờ đây lộ rõ thương đau.
- Jan… Ngươi sao vậy? Ngươi không khỏe sao?
Jan đặt lại đôi bàn chân thon nhỏ lên trên giường, từng đầu ngón tay siết chăt, cố gắng xoay chân rời khỏi căn phòng đã vương vất mùi hoa trà lan tỏa.
Bước đến bậu cửa rồi, chất giọng đã khàn đặc mới có thể vang lên vài từ.
- Ta ở ngay bên ngoài.
--------
Thế Lân lo lắng đến không thể thở nổi, trên vai kia, dấu son đỏ nóng rực một mảnh da thịt…
Còn ngượng nghịu đưa tay mở lọ hương kích tình…
Bản thân cậu biết, tỷ lệ tương thích chỉ có hơn 50% . Nói đủ thì đủ, nhưng nói thiếu, hẳn là thiếu, nếu như có thêm hương kích tình này, khả năng phù hợp sẽ càng tăng cao lấy.
Hơn nữa nghe nói thứ kia của Alpha phía Nam, thật sự rất lớn, cậu dù thế nào cũng là một Omega Nam, vì thế đốt hương lên, cũng sẽ khiến nơi kia lần đầu được dễ dàng hơn.
Thế Lân ôm lấy lồng ngực rộn rã, kéo chiếc áo ngủ cẩn thận che đi từng lớp da dẻ mịn màng…
Những lời xì xào về việc Uri không tự mình đến lãnh thổ phía Tây đón người.
Hay là cả làm ra những chuyện hoang đường như việc để cậu tự đến Đền Nguyện một mình,
Tất cả, giờ đây đều không có ý nghĩa gì hết.
Bởi chăng, vì yêu, vì nhớ nhung, vì tin tưởng đến như thế…
Sau lần được cứu khỏi cửa tử ấy, mỗi một năm hai năm, bất cứ cuộc ghé thăm nào có thể thoáng nhìn thấy được Uri , Thế Lân đều không bỏ lỡ…
Như thế, in sâu hương quế thơm nồng…
Uri…
Người, nhất định sẽ không quên ta, đúng chứ?
Hiện chưa có bình luận nào