Abo Nô Lệ
Chương 23: Sự nổi dậy của nô lệ

Chương 23: Sự nổi dậy của nô lệ

Lâu đài Vòm, phòng Chủ Tước.

Một tinh nhuệ cúi đầu:

- Thưa Chủ Tước, Phu Nhân cùng Đại Vương Tước, Nhị Vương Tước đã quỳ ngoài sảnh suốt nửa ngày.

Chủ Tước khoát tay:

- Đuổi về.

Kẻ tinh nhuệ hít một hơi rất nhỏ, lui ra ngoài.

Chủ Tước đưa tay lên vẽ theo đường Sói cào trên mặt. Bất kể là ai, thậm chí là ruột thịt, phản lại ta chỉ có một con đường.

Chết.

Lời nói lạnh nhạt vang ra:

- Hai tiếng nữa, đem chúng ra hành hình công khai.

Dưới hầm biệt giam, từng gọng xích to lớn nặng nề được thiết kế chuyên dùng cho những kẻ trọng tội chờ chết, trói chặt tay chân của hai kẻ đầu sỏ làm phản.

Leo hé mở đôi mắt xanh, hai viên đạn trên ngực chưa được lấy ra cộng thêm mất máu quá nhiều, đã thực sự có phần yếu ớt.

Lix một thân cũng không khá hơn gì, đều là vạt máu, trên mặt cũng một đường rách sâu bởi đạn văng.

Tiếng xiềng xích dẫn người vang lên, đẩy tới nơi tử trường công khai.

Khi hai sợi dây thừng tròng qua cổ.

Leo nhìn sang bên cạnh kẻ đã cùng mình vào sinh ra tử, cất lời cuối cùng:

- Lix… xin lỗi ngươi.

Lix nở một nụ cười nhàn nhạt:

- Là ta tự nguyện.

Lix không ân hận. Đối với việc Chủ Tước áp bức tầng lớp nô lệ, ruồng bỏ các Omega, coi họ như những thứ rác rưởi, Lix đã luôn không cam lòng.

Vậy nhưng quyền lực hiện tại hoàn toàn trong tay Chủ Tước, một Thống lĩnh cũng chỉ có thể cắn răng nhịn lại.

Cho đến khi biết được rằng hai đứa con song sinh của mình suýt nữa đã mất đi bởi sự khắc nghiệt ấy. Biết được rằng Lâm Hải vì thế mà phải cắt bỏ tuyến thể, ôm nỗi đau vô tính ngần ấy năm đằng đẵng. Lix cũng đã đồng cảm hoàn toàn với Leo, việc làm phản này cũng không hẳn là căm phẫn nhất thời.

Việc Tam Vương Tước làm phản, công khai bảo vệ một Omega nô lệ mang mầm nhỏ của Tước tộc, gây chấn động toàn bộ lãnh thổ.

Từ Mộc Gia, từ Hải Đường.

Từ tất cả các trại nô lệ, các bãi đá tử thần, các vùng nông trại rộng lớn, Omega và Beta nô lệ tràn ra ngoài đường. Mặc sự ngăn cấm của chủ trại, của quản nô, bọn họ kéo thành từng đoàn người chen chúc đến nơi tử trường.

Đội lính tinh nhuệ hết sức cố gắng giữ lại trật tự, ngọn roi quật xuống thị uy liên tiếp vẫn kéo ra một khung cảnh hết sức náo loạn.

Leo và Lix bị kết án treo cổ, thị uy toàn bộ lãnh thổ.

Chủ Tước nhìn đám người đông kín phía dưới, siết chặt nắm tay, hàm răng rít ra một chữ lạnh nhạt:

- Giết.

Đôn ghế dưới chân của Leo và Lix đã muốn bị xô đẩy treo cổ người.

Bỗng một tiếng nổ lớn vang cả một góc trời.

Bùm!

Khói bụi bay mù mịt, đội quân tinh nhuệ văng xác hơn chục người, đám lính còn lại vội vã rút súng. Một tiếng ra lệnh hô lên dõng dạc:

- Ném!

Mộc Trà dẫn theo hàng trăm Omega tưởng đã chết từ lâu, cộng theo hàng ngàn nô lệ Beta nơi các nhà xưởng liều chết tiến lên, ném những quả bom tự chế lên hàng rào Alpha tinh nhuệ. Khung cảnh càng lúc càng hỗn loạn, đám tinh nhuệ dính bom ngả rạp, tiếng súng chống trả càng lúc càng ít đi.

Dưới đám đông, hàng loạt tiếng hô vang lập tức hưởng ứng:

- Leo! Leo!

- Giải phóng nô lệ!

- Giải phóng Omega!

Tầng lớp bần cùng nhất trong xã hội, chịu dày vò ngần ấy năm cũng đã chịu đủ khốn cùng.

Một khắc này như được tiếp thêm sức mạnh, hòa vào dòng người kia, ùn ùn xô đẩy phá tan đi hàng rào tinh nhuệ cuối cùng. Vây chặt lấy những tên Alpha to khỏe, liên tiếp vùng lên đấm đá.

Bọn họ lựa chọn tự do, không lựa chọn bị áp bức.

Bọn họ lựa chọn có cơm no áo ấm, không lựa chọn bị tước đoạt cả từng miếng lương khô.

Sự sợ hãi cố hữu trong lòng giờ phút này đều không còn nữa. Vì thế tiếng súng vang lên không cản nổi họ, tiếng roi quật nát thịt da không cản nổi họ. Và ngay cả cái chết cũng không phải là lý do để họ lùi bước!

Những kẻ nô lệ khốn cùng mang theo khí thế hừng hực cuốn đến, như một cơn bão lửa quét qua tất cả những tuyến phòng thủ đang bảo vệ cho Chủ Tước.

Khắp nơi đều là khói bụi và tiếng đạn bom.

Sau khi lớp phòng thủ cuối cùng bị đạp đổ, đám người nô lệ hét lên khản giọng:

- Bắt lấy lão ta! Bắt lấy Chủ Tước!

Chủ Tước gầm lên một tiếng, lan tỏa Pheromone trấn trụ:

- Các ngươi dám làm phản?

Có là gì đâu?!

Đau đớn, đói khát, hèn hạ, chà đạp ngần ấy năm. Tất cả cuộn lại là một cơn thịnh nộ của đất trời, Pheromone đối với nó cũng chỉ là thứ dư thừa!

Một Alpha có thể đấu lại mười người, vậy có thể đấu lại một trăm một ngàn người hay không?

Chủ Tước dùng hết sức mạnh Alpha của mình, nhưng cũng không thể nào đấu lại được mười, năm mươi, hàng trăm nô lệ đang cuồng dại kia.

Một kẻ trong hỗn loạn xiên tới vài nhát dao chí mạng, máu lênh láng trên ngực trên cổ Chủ Tước, kéo ra thành vệt dài, nhức nhối.

Chủ Tước không còn đường tránh được khỏi những cơn mưa của loạn đao và căm phẫn. Trong đôi mắt bắt đầu phủ đầy bóng tối kia, là hình ảnh của một đứa bé nhỏ mang trên mình màu tóc xám bạc, lúc lắc tay.

Cha, Leo giỏi không?

Và cả đôi mắt của Sói bạc ai oán nhìn tới đêm hôm ấy, vì thứ tình cha con mà miệng Sói kia đã không ngoạm xuống.

Nhưng hai phát súng lại từ tay chính mình bắn xuyên qua lồng ngực kẻ gọi ta một tiếng là cha.

Ta… Sai rồi sao?

----------

Một thời gian sau, Leo tiếp nhận danh vị Chủ Tước trong tiếng hô vang kính cẩn của toàn bộ con dân lãnh thổ.

Và lần đầu tiên trong hàng trăm năm, một Omega mang thân phận thấp hèn nhất - nô lệ - được phong xưng thành Phu Nhân Chủ Tước.

Hàng loạt quy định được thiết lập lại, cả lãnh thổ như bước sang một trang mới. Alpha không được phép chối bỏ mầm mống của mình, bất kể thân phận như thế nào.

Omega được phép đi học ở trường riêng, nô lệ Omega được phép từ chối tiếp khách và chuyển đi làm tại các nhà xưởng.

Nô lệ sau khi nộp đủ tiền bán thân, được phép xóa bỏ thân phận.

Leo cũng liên tục họp bàn và thảo luận với Viện Luật, muốn đưa ra một hệ thống luật pháp mới có thể rút ngắn khoảng cách giữa Alpha, Beta và Omega. Bất chấp sự cổ hủ ăn sâu trong tiềm thức của những vị Alpha đầy tham vọng khác trong Tước tộc.

Sự quyết liệt này xuất phát từ sự thật đau đớn về thân phận của Hàn.

Leo đã biết rõ ngày ấy vì sao một Omega như cậu lại phải giả danh thành Alpha, biết rõ sự tồn tại của Hải Đường và hàng trăm mạng người được cậu cứu vớt.

Rằng không phải vì tiền bạc vì danh vọng mà cậu buông lời dối gạt. Mà tất cả là để bảo vệ cho Ngô tộc, bảo vệ những kẻ yếu đuối hơn.

Soi vào gương, lại thấy một Alpha cường đại như chính mình hóa ra lại không bao dung và mạnh mẽ bằng một Omega nhỏ nhoi như thế.

Tấm lòng ấy, sự rộng lượng và nhân ái ấy, ta… Thật đáng xấu hổ.

Cũng may rằng rốt cuộc ta cũng đã nhìn ra, và tương lai chúng ta còn rất nhiều ngày tươi đẹp nữa.

Đêm hôm ấy, người không ngủ. Ôm chầm lấy Hàn trong tay mà day dứt:

- Tại sao em lại không nói cho ta biết sự thật? Tại sao lại tự mình chịu đầy đọa nơi bãi đá ấy?

Hàn vươn tay chạm lên gương mặt Leo, nhẹ giọng:

- Ta khi ấy sao có thể tin tưởng vào một Alpha của Tước tộc được kia chứ? Ta dù có chắc chắn phải chết, cũng không thể đem tính mạng của ngần ấy con người ra đánh cược được.

Leo xúc động khó kìm, siết mạnh vòng tay, sống mũi cay nồng dụi trong tóc người hôn tràn tới:

- Là lỗi của ta, đều là lỗi của ta.

Hàn đáp lại cái ôm nồng:

- Ta tha thứ cho người.

Tha thứ vì ta nhìn ra được trái tim người mở rộng, vì những vết thương ngổn ngang ra sức chống lại quy tắc khắc nghiệt của Tước tộc. Bất chấp sinh mạng vì ta.

Alpha của ta, ta tin người và hơn như thế nữa. Trái tim ta đã rung động thật rồi!

Trong đêm vắng, từng môi hôn thật ngọt, ru nhau say bởi dải cỏ non thơm mềm e ấp, bởi mùi vị Pheromone đem đến không còn chỉ là bản năng đơn thuần nữa.

Người bên người, trên dưới dập dìu, bên nhau thổn thức.

- Hàn, ta yêu em.

Đáp lại lời yêu ấy là đôi cánh tay ôm lên cổ người say đắm:

- Ta cũng yêu người.

Định mệnh khó kiếm tìm, trăm năm mới gặp, quý giá thật đấy. Thế nhưng nếu định mệnh và tình ái song hành, từ phía nhau có thể tìm ra được sự thấu hiểu, đồng cảm. Như thế mới là sự gắn kết trọn vẹn của đất trời.

---------

Sau cuộc bạo loạn tưởng chừng như không thể tin nổi ấy, tiếng hát ngọt ngào dần ru êm từng vùng lãnh thổ.

Vượt qua bão cát của sa mạc, quên đi cả những tầng tuyết thật dày, người người đều mong chờ vào một tương lai tươi sáng và tốt đẹp hơn. Nơi không có tiếng khóc nức nở của những Omega bị ép bán, không có những giọt mồ hôi chắt ra bằng máu của những Beta nghèo khổ.

Nơi lâu đài Vòm, Hàn khe khẽ mỉm cười. Tương lai ấy, cậu tin tưởng Alpha của mình nhất định sẽ làm được.

Một buổi chiều hoàng hôn vừa tắt, Hàn đưa tay ru nhẹ bọc ối trong chiếc nôi ủ vị ca cao xanh thẳm. Đứa bé qua lớp màng như cảm nhận được, nghịch ngợm vươn ngón tay xinh chạm khẽ.

Cũng gần tới ngày sinh rồi, tuy ta không thể tự mình cảm nhận được từng cơn đạp của con khi chào đời, nhưng tình yêu này chính là không thay đổi.

Leo chậm rãi bước lại, phủ lên vai Hàn một cái ôm, đưa ngón tay chọc lên màng ối kia một cái.

Hàn lập tức nhíu mày, bắt lấy bàn tay Leo:

- Người làm gì vậy? Nhẹ tay một chút.

Leo siết nhẹ trên eo Hàn:

- Đáng ra ta không nên cứu nó. Em xem, ngày ngày giờ giờ đều ngồi đây nhìn nó. Vết thương của ta cũng không màng tới!

- Người…

Leo tựa cằm lên vai Hàn:

- Được rồi, chỉ là ta ghen với nó thôi.

Từ sự khó chịu trên gương mặt kia, Hàn như suy nghĩ gì…

Gần một tháng rồi, vì kiêng kị vết thương trên chính cơ thể cả hai, lại thêm còn quá nhiều việc phải làm, mà việc kia không thể tính tới. Đối với một Alpha tinh lực lúc nào cũng dư thừa như Leo, có lẽ nhịn đến khó chịu.

Hàn nhìn anh, không đành lòng mà bước tới gần. Nói như thế nào Leo cũng là vì chính mình, vì mầm dưỡng nhỏ mới bị thương ra nông nỗi ấy.

Ngày nô lệ nổi loạn, cứu được Leo cũng là vớt từ cửa tử về, nơi ngực trái rách toạc, những tưởng đã không giữ nổi mạng. Cảnh tượng ấy Hàn đã làm sao quên được?

Tuyến thể vương hương, Hàn chậm rãi đưa tay chạm mở lên từng cúc áo phẳng phiu kia:

- Vậy... Để ta xem vết thương trên ngực người đỡ hơn chưa?

Leo nhìn Hàn chủ động như thế, sung sướng liếm môi một cái, Pheromone thiếu điều bay vút.

Hàng cúc áo vừa cởi xong, hương dẫn dụ cũng đã thêm nồng, mùi cỏ tươi ve vãn như những búp non trêu vờn trên da thịt. Leo lập tức cởi sạch áo của mình, bắt lấy đôi môi Hàn áp xuống, đầu lưỡi mới dò vào một nửa, hạ thân cũng vừa mới chỉ rục rịch đứng lên.

Lách tách…

Tiếng phát ra từ chiếc nôi gỗ, Hàn vội vàng ngoảnh lại.

Bọc ối nhỏ trở mình thật mạnh, vẩy chút nước sánh bắn ra ngoài.

Hàn đẩy người Leo ra khỏi, ôm bập lấy thành nôi.

- Con, con có sao không?

Leo chưng hửng:

- Tên nhóc kia, có tin ta xé màng lôi ngươi ra không?

Hàn hốt hoảng:

- Leo, Leo… Hắn cựa rất mạnh.

Lách tách, lại thêm một vũng xanh sánh đầy khỏi nôi.

Hàn vội vàng đưa tay đón lấy, Leo cũng gần như ngồi thụp xuống bên cạnh.

Màng nhỏ kéo ra…

Một mái tóc màu xanh biếc y như màu nước kia, tơ mỏng, ướt át, giương đôi mắt nâu nhạt bật khóc.

Oa… Oa….

Sinh rồi! Sinh rồi!

Ta được làm cha rồi!

Một Leo sung sướng đến hét lên như một đứa trẻ con.

Một Hàn ngập sâu trong hạnh phúc vuốt ve làn tơ nhỏ.

Con của ta… Cuối cùng con cũng có thể bình an nhìn thấy ánh mặt trời.

----------

Vài ngày sau.

Leo đứng ngồi không yên, đi vòng quanh Hàn cùng đứa nhỏ:

- Tại sao tóc nó lại màu xanh? Bởi vì ngâm lâu trong máu của ta sao? Nó không đẹp bằng ta đâu. Hàn, ngươi nhìn ta một lát có được không?

Nhìn Hàn quan tâm đứa nhỏ như vậy, cả ngày đều ở bên cạnh chăm sóc từng chút cho nó, Leo vừa vui vừa ghen đến không chịu được.

Hàn như không nghe thấy mà khẽ hôn lên mái tóc kia, thì thầm gọi tên cậu bé nhỏ.

Blue, Blue…

Đong trong đáy mắt Hàn giờ này, quả thật không có bất kỳ thứ gì quan trọng và tuyệt vời bằng mầm nhỏ trước mắt.

Leo bực bội quá, ngồi sát xuống bên cạnh, vươn tay mò xuống dưới quần Hàn, vuốt vuốt côn thịt nhỏ.

Hàn gần giật bắn cả mình, không tin nổi cái hành động xấu hổ này. Leo cười gian xảo, liếm một cái lên gáy Hàn, lặng lẽ tỏa Pheromone kích tình.

Xin không được thì đành phải tự kiếm ăn thôi.

Ca cao vương vất đầu cỏ tươi. Kích thích Hàn không chú ý đến cũng không được.

Một lát sau, Leo nhìn “kẻ tình địch” mút núm vú giả ngủ say sưa. Lòng thầm bĩu môi đắc thắng.

Ta có đồ thật để dùng.

Còn ngươi – nằm mơ đi!

Nói rồi chẳng ngoan ngoãn gì mà nhằm hai hạt đỏ hồng trước ngực Hàn, day tới ngon lành.

----------

Cùng lúc ấy, nhà riêng của Lâm Hải.

Hai đứa trẻ Alpha đứng sóng bên, liên tục nhắc nhở:

- Cha Lix đã đứng chờ ngoài cửa suốt mấy tiếng rồi.

- Đúng vậy, cha của tụi con thật tội nghiệp.

Lâm Hải chau mày giận dữ nhìn hai đứa trẻ đã cao gần bằng mình:

- Ai cho các con tự tiện gọi hắn là cha?

Hai đứa trẻ một mực cãi lý:

- Thì đúng rồi còn gì nữa? Chúng ta là con của Thống lĩnh Lix, người không thể phủ nhận được!

- Ta…

- Cha, người phải mau ra xem, gió cát ngoài kia rất nóng. Nếu còn đứng phơi nữa, cha Lix nhất định chết khô.

Lâm Hải còn định quay đi, Ngô Lân và Ngô Long liền nhanh chân nhanh tay, thò vào túi cậu, rút chùm chìa khóa ra.

Lâm Hải cứng người.

- Các con làm gì vậy?

- Chúng con ra đón cha vào.

- Này…

Lix được hai đứa trẻ vừa mời vừa kéo vừa đẩy vào tận gian trong. Còn cẩn thận mà khóa trái cửa bên ngoài giùm cho.

Lâm Hải nghe tiếng khóa cửa, giận tới tím cả mặt, giọng điệu không chút khách khí:

- Ngươi đến đây làm gì?

- Ta… ta mang kẹo ngọt tới cho ngươi.

- Ta đâu phải trẻ con?! Ngươi mau về đi!

Giây phút như ngưng lại, yên lặng tới xót xa.

Lix gượng giọng:

- Lâm Hải…Đã qua nhiều năm như vậy, ngươi vẫn còn hận ta?

- Ta…

Câu nói dừng lại một nửa.

Trên gương mặt Lix một đường sẹo lớn hiển hiện, không muốn nhìn cũng không được, không muốn thấy cũng không được. Trái tim trống rỗng như tuyến thể kia, đập một nhịp hẫng lớn.

Lâm Hải có vô tình hay không cũng nghe được từ miệng của Mộc Trà, Lix đã bị thương rất nhiều, sống chết cũng đã trong gang tấc.

Kia hẳn là vết sẹo trong cuộc bạo loạn ngày đó mà thành. Cuộc chiến giành lấy sự bình ổn cho những Omega như cậu.

Lâm Hải có thể giận cho chính bản thân mình. Nhưng đứng trên tư cách đã từng là một Omega nô lệ, cậu dù thế nào cũng không thể phủ nhận đi công sức và sự hi sinh của Lix.

- Vết thương… làm sao.. còn đau hay không?

Lix tiến thêm vài bước, đôi mắt tràn ngập xúc cảm ôm chầm cả người Lâm Hải vào lòng. Mãi một lúc mới có thể cất được chất giọng khản đặc:

- Lâm Hải, ta rất nhớ em.

Mùi kẹo ngọt bùng cháy, từ khe hở của cánh cửa, hai tên nhóc đang nhìn trộm vào trong cũng bị làn Pheromone sánh đậm bịt kín hết.

Mùi tuyết tan giữa trời bão cát.

Đâu đó, vảng vất.

-------- Hoàn chính truyện ---------

 

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo