Chương 24: Tri kỷ (Ngoại truyện)
Tri kỷ thường được tạo nên từ nhưng tình cảm đơn giản và mộc mạc nhất.
Khi ấy, người ta còn chưa biết đến mùi vị của khổ đau và tiền bạc. Mọi thứ cho đi đều là tự tâm, chân thành và không toan tính.
Để rồi sau này khi đã trưởng thành, trên đôi mắt không còn là sự ngây ngô nữa. Muốn tìm một kẻ thấu hiểu từng ánh mắt bước chân của mình, e chỉ là điều viển vông.
Ngô Hàn và Lâm Hải lại không như thế, khi gặp người là từ trong thống khổ nhất, đau đớn và bi ai nhất.
Chỉ bằng một cái giang tay, cứu mạng ba người, tình cảm đó trong Lâm Hải dần hóa thành thứ tình cảm đơn phương từ khi nào không hay. Dẫu là biết rằng người chẳng thể đáp lại.
Nói cắt đứt là cắt đứt.
Nói quên đi là quên đi sao?
Có lẽ không thể dễ dàng như thế. Trái tim phân ra thành từng ngăn nhỏ, nơi nào đong đầy, nơi nào cất giấu, chính bản thân Lâm Hải đến giờ phút này cũng chưa hoàn toàn tỉnh rõ.
Lâu đài Vòm.
Bên ngoài phòng, hai tên Alpha lén nhìn qua khe ổ khóa nhỏ, và bởi vì từ cửa vào thật xa nên chẳng nghe được tiếng gì, đành chen chúc mà cố sức nhìn. Phong thái của Chủ Tước hay Thống lĩnh gì giờ đây bay đi hết. Khiến người hầu cùng mấy tên cảnh vệ đi qua mắt đều sắp rớt ra khỏi tròng, miệng há ra một cái to rồi nhanh chân chuồn mất.
Leo dẫm lên chân Lix, mắng nhỏ:
- Cái tên Thống lĩnh vô dụng nhà ngươi! Sao không giữ vợ ngươi ở nhà cho kỹ! Còn để tới tìm Hàn của ta làm gì?
Lix mặt sắt lại:
- Chủ Tước, người cũng biết rõ hai người họ trước đây từng là bồi giường của nhau, lại thân thiết như vậy. Nếu ta có thể giữ được, ta nhất định không để Lâm Hải tới đây.
Hai gương mặt, một tâm tình, đều là ghen đến nóng người bỏng má.
Trong phòng, Lâm Hải đón lấy bé con có mái tóc màu xanh thẳm, nhẹ trên tay đong đưa ru ngủ.
Ngô Hàn bước đến phía tủ, lấy ra một lọ hương màu trắng ngà đưa về phía cậu:
- Lâm Hải, cái này tặng cho em.
Lâm Hải khẽ ngẩng lên:
- Tặng cho em?
Ngô Hàn đặt trong lòng bàn tay của cậu, nhỏ giọng:
- Là hương tình.
Lâm Hải rụt tay lại, bám lên tấm khăn đang bọc lấy đứa nhỏ:
- Hàn, anh đùa sao? Em cần thứ đó để làm gì?
- Đây là hương tình đặc biệt, do chính tay ta và Mộc Trà đã mất rất nhiều thời gian ngẫm dược mới làm được. Nó chỉ có tác dụng với những người đã mất đi tuyến thể như em. Khi ngửi được hương này, phần tuyến thể trống sẽ dần được lấp đầy, tạo thành những cơn kích tình mãnh liệt giống như các Omega khác.
Lâm Hải khẽ nhíu mày, đẩy ra:
- Cảm ơn anh, nhưng em thực sự không cần thứ này.
Ngô Hàn ngồi xuống bên cạnh, đỡ lấy tên nhóc đang say sưa ngủ, đặt nó xuống nôi. Chân thành nắm lấy một bàn tay của Lâm Hải.
Ngoài phòng, tim hai kẻ rình trộm sắp như chết đứng.
Nắm tay! Trời ơi! Hai người đó nắm tay nhau!
Leo nghiến răng ken két, Lix cũng giận đến độ siết cả tay lại. Giữa hai kẻ Alpha bỗng nhiên sặc mùi thuốc súng.
- Ta sẽ đem tên Lâm Hải kia đầy ra bãi đá!
- Người không nhìn thấy sao? Là chính Ngô Hàn chủ động nắm tay Lâm Hải của ta!
- Ai cho phép ngươi được gọi thẳng tên Ngô Hàn?
- Người dám nói đẩy em ấy ra bãi đá? Ta sẽ thách đấu với người!
Tiếng gầm gừ trong cổ Leo không thể nhịn xuống, còn vành mắt Lix cũng như đang có lửa. Thiếu chút thì thật sự đánh nhau ở bên ngoài.
Trong phòng, Hàn chân thành từng lời:
- Lâm Hải, em bên ta hơn mười năm, sống vì ta chết vì ta. Phần nhiều phần ít đoạn tình cảm của em ta nói không hiểu chính là nói dối. Nhưng biết thì làm gì? Ta cũng chỉ là một Omega, cũng không cách nào có thể cho em thứ mà em muốn được. Đó vẫn là điều trước giờ ta luôn cảm thấy có lỗi với em.
Hàn nhấn mạnh:
- Hơn nữa giờ đây, ta đã tìm được Alpha của mình. Ta đối với Leo là thật lòng yêu thương ngài ấy, muốn ở bên ngài ấy một đời.
Lâm Hải run đầu ngón tay. Thì ra, Hàn đều biết cả.
Biết, nhưng không thể làm gì khác được.
Bởi có những ranh giới, con người ta vốn dĩ không thể vượt qua. Có những số phận mà mảnh ghép sinh ra đã là lệch lạc. Cố gắn lên nhau, chẳng qua chỉ là danh là nghĩa.
Giữa hai Omega, không thể xảy ra liên kết, cũng chẳng thể có chút rung động nào cả… có đúng không?
Không đúng.
Mười năm qua, từng nỗi đau đớn nhớ nhung giằng xé trong tim này, nói cho Lâm Hải biết, là không đúng.
Lâm Hải muốn thu tay về:
- Hàn, anh yên tâm đi. Em sẽ vĩnh viễn không làm tổn thương hay ảnh hưởng tới anh. Thứ tình cảm này anh cũng đừng quan tâm tới.
Hàn mỉm cười, giữ chắc lấy tay Lâm Hải:
- Ta có thể không quan tâm sao? Em cùng ta bầu bạn hơn mười năm, dẫu biết ta chẳng thể cho đi bất cứ một thứ gì cũng vẫn kiên nhẫn suốt ngần ấy năm. Ta biết, tình cảm là thứ khó cưỡng cầu. Thế nhưng, định mệnh cũng là thứ khó có thể từ chối được. Vả lại đối với ta mà nói, chưa hẳn đó đã là thứ tình cảm mà em nghĩ tới kia. Có thể đó chỉ là sự hàm ơn khi ta đã cứu ba cha con em mà thôi. Ta hi vọng em có thể suy nghĩ rõ ràng.
Lâm Hải không đáp lời.
Hàn nghiêng đầu:
- Em có nghĩ tới việc Thống lĩnh Lix lần đầu gặp em đã liền động tình không thể kìm nén?
Lâm Hải vừa nghe thấy tên người kia, khẽ giật mình, rút tay ra khỏi tay Hàn:
- Hắn trước đây là vì thứ mùi dẫn dụ đó. Bây giờ em đã là một Omega vô tính, mùi hương cũng không còn, hắn đến chỉ là vì hai đứa nhỏ.
Hàn cứng giọng, dứt khoát nói ra hết suy nghĩ của mình:
- Em nghe ta nói, với danh vị của Thống lĩnh Lix, nếu thực sự chỉ vì muốn đòi lại hai đứa nhỏ, đổi họ của chúng, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Thế nhưng Lix không làm như vậy. Ta có thể nhận ra ánh mắt Lix dành cho em vô cùng khác biệt, ta tin chắc chắn em cũng hiểu.
- Lâm Hải, có những lúc trên đời này chúng ta không thể mãi cứ nhìn vào quá khứ được. Hơn nữa, Ngô Long và Ngô Lân chính là con ruột của Lix, sự thật này không gì có thể thay đổi. Còn nếu em muốn trách giận Lix, cái này ta không quản được, nhưng dù là thế, em có phần nào tha thứ được hay không? Nói thật ra, lúc ấy Lix chỉ là một kẻ vừa mới thành niên, làm sao có thể kháng cự lại cả một luật đạo cứng rắn như thế của Chủ Tước? Ngay cả ta cũng còn phải mạo danh Alpha đến mười lăm năm mới có được Hải Đường.
Hàn kéo vai Lâm Hải đối diện với mình, trên gương mặt không giấu nổi nét vui mừng, thận trọng nói:
- Ta nghe từ chỗ Leo, Lix đã xin với người để em chính thức trở thành Phu Nhân Thống lĩnh, là bạn đời duy nhất.
Lâm Hải lặng người.
Bạn đời... Ta sao?
Ngay cả là một kẻ xuất thân từ nô lệ, hay là một kẻ trên danh nghĩa đã từng là bồi giường của một Hầu Tước khác, đều không có đủ tư cách trở thành bạn đời của một Alpha cao trọng như thế.
Hàn hít một hơi dài, choàng tay qua cổ Lâm Hải, rộng rãi vươn tới một cái ôm.
Khuôn miệng còn chưa kịp bật ra thêm bất kể lời khuyên nhủ nào, cánh cửa đã bị vừa xô vừa đạp tưởng đâu vỡ mất mảnh tường.
- Buông ra!
- Buông ra ngay!
Lời như vừa bật khỏi miệng, Hàn và cả Lâm Hải còn chưa kịp phản xạ. Leo và Lix đã gần như đồng thời lao tới, giằng hai người khỏi nhau, ôm về hai phía.
Mùi ca cao tỏa ra nồng đậm, mùi kẹo ngọt cũng bất giác mà quyện tới. Không khí một mảnh gay gắt đối đầu.
Leo híp đôi mắt xanh lại thành đường gằn giọng:
- Lâm Hải! Ngươi dám ôm Omega của ta, ta sẽ đầy ngươi ra tử trường!
Lix một tay siết chặt Lâm Hải, một tay cũng không quản địa vị của mình mà gầm lên với Hàn:
- Ngô Hàn! ngươi còn tưởng ngươi vẫn là Alpha sao? Còn dám coi Lâm Hải là bồi giường của ngươi?!
Hai ánh mắt bắn tới, gầm lên:
- Ngươi dám mắng người của ta!
Vài giây sau, hai kẻ nào đó thực sự lao tới:
- Leo! Ta liều mạng với ngươi!
- Lix! Ngươi dám làm phản!
Người phút chốc đã đánh thành một cụm.
Kẻ bầm mặt, người chảy máu mũi. Bên này một cái đạp, bên kia một cái vặn tay.
Mùi ca cao vừa nồng, mùi kẹo lại vừa ngọt. Trong một góc phòng đã muốn hỗn loạn, đồ đạc xô đẩy khắp nơi. Đôi môi Hàn khẽ câu lên một nụ cười nhẹ, đẩy tay.
Lọ hương tình trắng sứ kia rơi xuống nền đất, vỡ tan tành.
Mùi tuyết tan nhàn nhạt len lỏi trong từng ngụm khí, bám lên bờ vai tóc gáy Lâm Hải, chầm chậm tan ra.
Một trận này ồn ã đến nỗi cả lâu đài Vòm chẳng mấy chốc sánh đậm Pheromone, khiến trong trong ngoài ngoài đều bàn tán xôn xao hai cái tên Hàn – Hải.
Một lát sau, Hàn vừa xức dược xoa lên những vết bầm tím không nhỏ trên người Leo, vừa nặng tay miết một đường.
Leo rụt vai lại, kêu lên hờn dỗi:
- Đau…
Hàn đóng nắp lọ dược, kéo chiếc áo trùm qua bả vai Leo, lạnh giọng:
- Người là Chủ Tước, lại hành xử như một đứa trẻ con vậy? Nhìn xem, những vết bầm trên mặt kia ngày mai gặp mặt các Hầu Tước, người định trả lời ra sao?
Leo nhăn mặt:
- Kẻ nào dám hỏi? Ta liền thu thuế kẻ đó gấp ba lần! Tên Lix chết tiệt đó, ra tay cũng nặng quá đi!
Leo cử động một bên vai, hết sức lấy làm ai oán:
- Ta nhất định - nhất định điều hai tên đó ra sa mạc ngồi đếm cát. Đau chết ta rồi!
Hàn lắc đầu, bỏ mặc Leo vẫn còn đang kêu than hờn dỗi. Cậu thu xếp để vài người hầu đưa Blue đi ăn sữa, tay sửa lại khăn gối trong nôi, trên miệng treo lên ý cười. Chắc là cũng đến lúc rồi?
Leo nhìn thấy Hàn như vậy, dỗi càng thêm dỗi, sấn lại gần:
- Em cười gì vậy?! Mau lại, xem xem ở đây có vết bầm không?
Hàn nhíu mày, nhìn bàn tay của mình bị nắm chắc lấy, đưa đến nơi nào đó mà mải miết cọ. Cậu lạnh nhạt vài câu trên môi miệng, nhưng vẫn là không buông tay ra.
----------
Phủ Thống lĩnh, trên bàn lớn, băng ghế dài.
Lâm Hải vừa chấm đi vết máu trên khóe môi Lix, vừa cảm thấy như cả thân người có gì đó khác lạ, râm ran. Ngón tay thậm chí cầm chút bông cũng phát run nhè nhẹ.
Cảm giác này là sao chứ? Dường như vừa quen thuộc, lại như đã quên đi từ rất lâu rồi.
Lix trên thao trường tự tay đào tạo ra bao nhiêu lứa cảnh vệ lớn nhỏ, nói dẫu có kém nhạy cảm đến chừng nào thì cũng không thể không nhận ra, trên gương mặt người đối diện có chút hồng nhuận.
Lix hít một ngụm khí, đôi mắt phút chốc sáng lên.
Mùi tuyết tan.
Mùi hương này cực kỳ khó nhận biết, nhạt rất nhạt. Nhưng không hiểu vì điều gì mà kể cả là lần đầu tiên gặp gỡ hay như bây giờ, chỉ cần Lix ngửi thấy sẽ giống như cả một bầu trời phủ đầy bông tuyết hiện ra trước mặt. Thanh tĩnh lại day dứt đến mức khiến không nhịn nổi.
Lix cố gắng giấu đi biểu tình kinh ngạc, vẫn bình thản nhìn Lâm Hải đã bắt đầu bối rối muốn gập lại hộp thuốc:
- Ta đã lau sạch máu, còn lại người tự mình bôi thuốc.
- Lâm Hải.
Lix chắc giọng gọi ra hai từ, vậy nhưng chỉ bằng như thế đã khiến Lâm Hải đã bắt đầu thấm hương tình kia giật nảy mình.
Ngón tay bám trên hộp thuốc bấm chắc lại. Lâm Hải cố gắng trấn tĩnh suy nghĩ, nhưng vẫn không thể ngừng tham lam hướng tới hương kẹo ngọt kia.
Tại sao chứ? Nóng như vậy, trên cần cổ một mảnh râm ran, hương tuyết tan dần men theo mùi kẹo ngọt kia quyện lấy, ỉ ôi.
Không thể nào…
Lâm Hải bối rối:
- Ta phải về rồi.
Lix vươn tay ôm chầm lấy thân người Lâm Hải. Dứt khoát cướp lấy đôi môi kia mà hôn xuống. Đôi môi mỏng nhỏ nhu tình, thèm khát và mơ tưởng suốt bấy nhiêu năm.
Hộp thuốc theo cử động đón đỡ lấy eo Lâm Hải mà rớt khỏi băng ghế.
Cậu dùng chút sức còn lại cố gắng đẩy người ra khỏi. Lix hụt hẫng, trên đôi mắt cương nghị kia, là đau đớn là mong chờ mòn mỏi, xoáy sâu lấy tâm gan người:
- Lâm Hải, hơn mười năm qua, không một ngày nào ta không tự hỏi, em ở đâu, đang làm gì. Mỗi một mùa bão tuyết qua đi, để lại những mảnh tuyết tan vương rã, ta đều tự trách mình đến không thể thở được. Tất cả là ta sai, nhưng ta thực sự đã trở về tìm em, rất nhiều lần. Em nhất định phải tin ta.
Lix nắm lấy tay cậu, hôn lên chân thành:
- Lâm Hải, ta muốn em, khát cầu em. Cho ta được không?
Từng lời từng chữ, thấm đẫm nơi đáy tim, vươn trào lên khóe mắt kia.
Hơn mười năm.
Đời người sống được bao nhiêu cái mười năm? Một nửa, lại chỉ để dành để hận người.
Chỉ là giấu kín, chưa từng nói rằng đã quên đi, nước mắt nhòa nhạt một bên vạt mi rồi, theo cái nghiêng đầu kia rớt xuống:
- Ta đã không còn là một Omega trọn vẹn nữa, ta đã cắt đi tuyến thể kia từ lâu, còn là một Omega nô lệ, một bồi giường. Người... Vẫn còn muốn ta?
Bàn tay Thống lĩnh chai sạn vì cầm súng, sứt sẹo vì cầm roi. Bàn tay to lớn thô dày như thế, có lẽ nào lại run lên đau xót khi lau đi từng giọt nhạt nhòa rơi?
- Lâm Hải, đều là lỗi của ta khiến ngươi chịu nhiều đau khổ như vậy. Ta xin lấy danh dự Alpha ra thề, nếu ngươi chịu tha thứ, ta vĩnh viễn trở thành Alpha của ngươi, cả đời này không nhìn thêm một ai khác nữa.
Tiếng nức nở yếu đuối vang vọng lên rồi.
Bật khóc lên rồi.
Lâm Hải ơi Lâm Hải, ngươi vì cái gì chịu đựng kiên cường suốt ngần ấy năm. Roi da quật xuống ngươi không khóc, nỗi đau xé thịt cắt đi tuyến thể kia ngươi không khóc.
Nhưng trong lồng ngực Alpha của mình, lại bật lên nức nở thế này?
Mùi hương tình say, hay say trong chính men tình này?
Thì ra, ta thực sự chưa bao giờ quên đi mùi kẹo ngọt ấy. Thì ra, ta chỉ vì một lần gắn bó, lại nhớ mãi suốt ngần ấy năm.
Lix, ta không biết có thể tha thứ cho người hay không, nhưng ta có thể dựa vào người một lần này, được hay không?
Nụ hôn chạm tới, quanh khóe môi đều là nước mắt. Ngọt hay mặn, là bi thương hay ấm áp, chỉ có môi đầu lưỡi quấn quýt kia biết được. Chỉ có cánh tay đón lấy từng nhịp thúc điên cuồng kia biết được.
Một bước cũng không muốn rời, một khắc cũng không muốn thả. Cứ như thế ngay tại chiếc bàn lớn này, thân hình rộng mở, đôi đùi trắng tinh nhuộm đỏ dấu hôn nồng.
- Lâm Hải…Ta thực sự rất nhớ ngươi.
Lâm Hải không trả lời, đôi môi cắn lấy, ngượng ngùng bao nhiêu để mà ngoảnh mặt đi.
Không dám nhìn đến nơi hai người gắn kết, chẳng dám nhìn Lix có bao nhiêu điên cuồng và mạnh mẽ.
Rất lâu sau đó, Lix gầm lên một tiếng, cố gắng đỡ lấy hông người đã gần như bất tỉnh gục trên vai, nghiến mạnh.
Vết răng nanh in hằn lên cần gáy Lâm Hải. Nơi tuyến thể trống rỗng, một mảnh tình si in lại.
Lâm Hải… Ta rốt cuộc cũng có được em thêm một lần nữa.
Hôm ấy ngoài ánh trăng non trên cao, không ai biết được, Thống lĩnh chỉ huy trăm ngàn con người lại vì ôm lấy một Omega mà khóc.
Lâm Hải tỉnh lại, đã là chuyện của hai ngày hôm sau.
Trên cần gáy vừa thoải mái lại vừa nhức nhối, khó tin mà sờ tới. Một vòng răng in hằn, là… liên kết?!
Lâm Hải gom sức lay người kẻ đang say sưa nằm bên cạnh:
- Lix, dậy đi.
Đôi mắt vương chút mệt lại tràn đầy yêu chiều, Lix đưa tay lên mái tóc đen nhánh kia khẽ vuốt.
- Em còn đau không?
Lâm Hải nhăn mặt:
- Ngươi là đồ ngốc sao? Ta đã cắt bỏ tuyến thể, ngươi còn đánh dấu ta? Còn nữa, tại sao ngươi lại mở kết? Có biết như vậy khả năng mang thai là rất lớn không? Mau, mau dậy, tìm thuốc cho ta.
Lix hôn lên môi người một nụ hôn sâu nặng.
- Mặc kệ đi, ta vui vẻ quá nên nhịn không được.
- Ngươi…!
Kết tinh của một lần nhịn không được này là một nhóc nhỏ có mái tóc màu đen.
----------
Sáu năm sau, trong biệt vườn tràn đầy mùi hoa tươi. Một tên nhóc tóc xanh túm lấy tên nhóc tóc đen nhỏ hơn mình một tuổi.
Nó há miệng, cắn lên cổ tay tóc đen một ngụm lớn thật lớn. Tóc đen nhìn vết cắn rớm máu, giận đến đỏ mắt:
- Ngươi… ngươi... là đồ xấu !
- Ta chính là Đại Vương Tước, ta chính là to nhất!
Tóc đen giận dỗi:
- Ta sẽ mách cha ta.
- Cha ngươi là Thống lĩnh, không to bằng cha ta!
- Ta sẽ mách hai anh Alpha song sinh của ta.
- Ta không sợ chúng!
Tóc đen cắn cắn môi, bật khóc nức nở:
- Ngươi ăn hiếp ta… Ta…Ta... Không thèm chơi với ngươi nữa!
Tóc xanh không sợ trời, không sợ đất, không sợ Chủ Tước, không sợ cha Hàn.
Thế nhưng bây giờ lại vội vàng cuống quýt đến chạy vòng quanh:
- Tóc đen, ngươi đừng khóc nữa…
- Hức…
- Ta cắn ngươi để đánh dấu... Sau này ngươi sẽ là của ta.
Tóc đen lắc mạnh đầu:
- Ta mới không thèm là của ngươi! Ngươi là đồ tóc xanh hung bạo!
- Dám nói ta hung bạo? Đợi đến khi thành niên ta liền đem ngươi liên kết!
- Ngươi… Ngươi không nói lý!
- Vậy ta cho ngươi kẹo có được không?!
- ….
- Cho ngươi đồ chơi thật xinh?
- …..
- Cho ngươi một đôi thỏ ngọc…
Tóc đen khe khẽ gật đầu, di di chân:
- Phải là một đôi thỏ ngọc có màu mắt hồng hồng.
- Được! Nhất định được!
Từ phía bàn xa xa, Lâm Hải nhìn Hàn, lắc đầu:
- Hai cái đứa nhỏ này, vừa gần nhau liền có chuyện.
Hàn mỉm cười:
- Là định mệnh chăng?
----------- Hoàn ngoại truyện -----------
Hiện chưa có bình luận nào