Abo Nô Lệ
Chương 22: Sói bạc.

Chương 22: Sói bạc

Lâu đài Vòm, dãy phía nam.

Một vòng cua khét lẹt, chiếc xe văng sát bên thềm dừng lại. Hai kẻ trên xe vừa lao xuống đã ngửi thấy mùi máu tươi xộc lên mũi. Đám người hầu sợ hãi, phần chạy cuống cuồng phần chui lủi nơi những ngách hẹp cầu nguyện.

Bầu trời giữa trưa bỗng dưng đổ hoàng hôn đỏ sậm màu máu, những tiếng súng chói tai nát óc vang ra từ bốn phía.

Leo và Lix bật bước chân, dùng hết sức có thể lao về phía tiếng súng.

Dừng trước cửa phòng, tiếng gầm phát ra từ đầu cổ hai Alpha mạnh nhất lãnh thổ kia gần như đồng loạt một khắc thét lên.

- Hàn!

- Lâm Hải!

Nơi góc phòng, một kẻ vô hồn bế trên tay một kẻ đã dừng đi nhịp thở, thân xác lạnh dần. Dưới đôi chân kia, một bọc ối lặng lẽ đã trôi ra.

Đôi mắt mang vành tơ máu, sống mũi nghẹt đắng như vừa bị ai bóp lấy họng cổ, Leo không thể thở nổi. Tuyến thể kia đã thôi không còn vương hương được nữa, những sợi tơ nhỏ còn đọng lại trong không khí đều là mùi vị của thương đau.

Nhành cỏ bị ai bứt nhổ rồi, dẫm nát. Pheromone của một nửa liên kết nhận rõ sự mất mát đớn đau này, trào lên quằn quại.

Sinh ra là Alpha, sinh ra là Tước tộc.

Vừa biết nghe đã được dậy dỗ rằng Omega là thứ chỉ biết động dục cầu hoan. Là thứ hèn yếu và đáng khinh tởm nhất lãnh thổ này!

Đúng vậy, Alpha là cao quý.

Đúng vậy, Alpha sinh ra là để thống trị.

Alpha của Tước tộc lại càng là tuyệt đối. Dòng máu của Tước tộc không thể trộn lẫn với dòng máu của một Omega bẩn thỉu để sinh ra những mầm nghiệt hèn yếu kia.

Nhưng… đây là thứ gì?! Những thứ mà các người dạy dỗ ta, là thứ gì?

Con của ta, Omega của ta.

Sự cao quý ấy mạnh mẽ ấy, thật sự có giá trị ư?

Ta chỉ là yêu thương họ, vậy mà họ lại vì chính sự yêu thương bao bọc của ta mà chết!

Tất cả chỉ là gạt người mà thôi! Thế nào là cao quý? Thế nào là ti tiện? Chỉ là một tờ giấy phân loại thôi liền có thể đánh giá được nhân cách và phẩm hạnh của một con người hay sao?!

Chính các người! Chính những kẻ được gọi là Alpha các người lại tự tay tước đi sinh mạng ruột thịt của mình!

Vậy thì ai mới là kẻ bẩn thỉu và đáng khinh tởm nhất đây?!

Sai rồi… Sai hết cả rồi…

Chế độ này, luật lệ này…Và tất cả những gì mà ta được các người dạy dỗ về phân loại ấy!

Hàn…

Hàn!!!

Leo nâng trên đôi tay mình, một bên là một thân đẫm máu, những vết roi rách toạc trên vai, trên bụng, từng nhát như quất thẳng vào tim ta đây… Đau buốt đến không thể nào chịu đựng.

Một tay này, ta nâng mầm dưỡng nhỏ, bọc ối mềm không còn ru con được nữa. Những cái đạp chân, những cái vươn mình, không còn nữa…

Cay đắng và chua chát làm sao.

Alpha thì sao? Tam Vương Tước thì thế nào?

Ta không cần nữa…Trả lại cho ta..

Trả lại cho ta… Con của ta, Omega của ta… Các ngươi trả lại cho ta!

Một tiếng gầm thét xé toạc khoảng không mù mịt.

Nước mắt lay động, gió thổi mù trời, từng lớp mái trên lâu đài Vòm rung lắc. Ánh trăng sáng xé rạch nền trời đầy máu tuyết, tiếng gầm của Sói bạc rung chuyển từng kẽ lâu đài Vòm, vọng ra từng âm thanh bi thương và đau đớn nhất.

Ta không thể mất đi em và con được, Hàn…

Lời hứa về sự tin tưởng, lời hứa về sự bảo vệ vĩnh viễn của định mệnh.

Nụ cười nhẹ trong vạt áo lông dài, nhẹ nhàng và ngọt ngào thấu tim ta.

“Leo, người nhìn xem, hắn lại đạp ta”

“Leo, ta tin tưởng người”

Răng rắc, xoảng!

Những tấm cửa kính trong phút chốc vỡ nát, đồ đạc cuộn theo từng cơn gió thổi đến những mảnh toán loạn.

Trên thân Leo, quần áo theo sự biến đổi của cơ thể rách toạc, lộ ra một dải lông mềm dạt đi trong gió.

Sói bạc vừa chuyển hóa đã vội rung mình, ngoảnh đầu nhằm chính đoạn huyết mạch lớn nhất mà cắn xuống.

“Phập” một tiếng vang, nơi giữa ngực Sói bạc từng đợt máu xanh thẳm tẽ ra theo cú cắn nát thịt. Máu chảy thành dòng sóng sánh ướt đầm bộ lông tơ bạc.

Lix sững người…

Truyền thuyết về những giọt máu xanh thẳm có thể hồi sinh một người ngay ngã tử, không lẽ đây chính là sự thật?

Leo đưa móng kéo chiếc nôi gỗ đã tự tay đẽo gọt trước đây, cẩn thận dùng đầu môi chóp mũi ngoạm giữ bào thai nhỏ, đặt vào trong ấy, rồi hứng đón máu của chính mình.

Máu xanh thẳm, sánh đầy một chậu.

Là máu từ cuống tim Sói bạc uy dũng nhất nhỏ ra, hay đơn thuần là tình cha con sinh mệnh gắn liền. Mỗi một giọt kia là thương, là yêu, là đau đớn, là không nỡ, là níu kéo.

Là cầu xin vớt vát người từ cửa tử trở về.

Vậy mà có những Alpha tự tay ép Omega của mình bỏ đi chính sinh mạng liên kết giữa hai người họ. Tước bỏ đi quyền được sống của chính con ruột mình.

Đó cũng được gọi là cao quý sao?!

Máu chảy thành dòng, ống mũi Sói bạc đã run rẩy rồi, mùi Pheromone đã bắt đầu bớt cường đại, vẫn cố gắng vắt máu trên thân để ủ đầy một nôi gỗ nhỏ.

Mầm nhỏ của ta… con của ta.

Hàn…Omega của ta…

Chúng ta có thể gặp nhau vì định mệnh, nhưng ngần ấy ngày tháng ở bên em, trái tim ta đã biết thế nào là thổn thức, mong chờ.

Ta cứ nghĩ một Alpha đứng đầu lãnh thổ như ta, sẽ chẳng bao giờ cần đến thứ được gọi là tình. Thế nhưng gặp em rồi, ta mới biết mình sai đến thế nào. Một nụ cười nhẹ hiếm hoi lại khiến ta chộn rộn đến thế. Một chút hương tình em trao đến cũng đủ cho ta ngơ ngẩn cả một ngày.

Sói bạc rủ xuống ngay bên thân Hàn, đưa đầu lưỡi ráp nhám liếm theo từng vệt máu.

Lix cố gắng chịu đau đớn từ Pheromone cường đại kia, như hàng ngàn mũi nhọn đang dùi qua thân thể. Lồng ngực bị sức mạnh ép ra máu trên miệng, từng bước cố gắng tiến lại gần, đem phần máu hứng được từ trên người Leo, cẩn thận từng giọt nhỏ xuống miệng Lâm Hải đã bất tỉnh từ lâu.

- Lâm Hải… Ngươi… Cũng... Không được rời bỏ ta.

--------

Trải qua bao lâu như thế, Hàn run run hé mở mi mắt. Trước mặt là một hình bóng đã như từng thấy qua, là chóp mũi của Sói bạc vẫn luôn sát lại gần môi má mình, và đôi mắt màu xanh lấp lánh này…

Vạt lông mịn như nhung, vết rách toạc trên ngực đang không ngừng nhỏ những giọt yêu thương xuống chiếc nôi gỗ kia.

Sói bạc vốn chỉ có trong truyền thuyết... Tại sao?

- Hàn…

Chất giọng khàn đặc, Sói bạc nhìn thấy đôi mắt cậu hé mở, kích động liếm lên nơi liên kết trên gáy Hàn:

- Ta là Leo, là Alpha của ngươi. Ta bảo vệ ngươi và mầm nhỏ của ta. Cho đến chết.

Leo trong hình dạng của Sói bạc, hướng ánh mắt về phía Lix đầy ẩn ý.

Lix siết chặt nắm tay, hôn nhẹ lên trán Lâm Hải như muốn thay cho lời từ biệt.

Cả hai kẻ Alpha như đã quá hiểu ý tứ của nhau. Pheromone dày đặc phủ kín căn phòng như vẽ ra một vòng phong tỏa.

Ta còn, ngươi còn.

Hàn,

Lâm Hải,

Tin tưởng chúng ta.

Trong nôi máu, những ngón chân nhỏ bé bắt đầu cựa miết lên màng ối.

-----------

Người sói xuất hiện, điềm báo lãnh thổ đến ngày đổi chủ.

Những kẻ hầu vội vã không quản thân phận, nháo nhác chạy trốn khỏi lâu đài. Chủ Tước dẫn theo đội quân tinh nhuệ nhất, vượt qua ánh trăng sáng chói giữa ban ngày, bao vây toàn bộ khu lâu đài phía Nam.

Sói bạc giữa một đám cảnh vệ, nhảy vọt chân, hú lên một tiếng điên dại trên nóc lâu đài Vòm. Nơi lồng ngực Sói, ánh trăng chiếu tới vết rách toạc còn vương đẫm những vạt máu xanh.

Chủ Tước hướng về phía mái Vòm, lớn tiếng:

- Leo! Ngươi vốn là con của ta! Chỉ cần ngươi tự tay giết chết Omega và mầm nghiệt kia, ta sẽ coi như chưa từng thấy ngươi hóa sói. Danh vị này vẫn như cũ, định sẵn là của ngươi.

Cay đắng trộn lẫn trên vành mắt màu xanh kia hằn thành những tia đỏ rực:

- Người là Chủ Tước, người răn dậy Alpha phải bảo toàn lãnh thổ cho người. Vậy mà đến chính máu thịt của ta, ta cũng không bảo vệ được! Ta còn cần cái danh vị Chủ Tước ấy làm gì?!

Chủ Tước hằn một đường giữa trán:

- Leo! Ngươi thực sự chỉ vì tên nô lệ đó mà làm phản?!

Sói bạc vươn thẳng sống mũi:

- Bảo vệ người ta của ta! Bảo vệ hạt giống của ta! Cho đến chết!

Chủ Tước tức giận phất tay:

- Chỉ với hơn hai trăm tên cảnh vệ mà muốn đối đầu với ta? Hừ! Người đâu! Tam Vương Tước làm phản, giết chết không tha!

Một lưới trùm sắt phóng lên, bao trùm lấy toàn bộ thân hình của Sói bạc. Màu lông lấp lánh đan xen từng vệt lưới sắt, đau đớn đến co thắt ngực lại.

Là cha, lại có thể tự tay buông lời giết chết con mình sao?

Hàn, cảm ơn ngươi.

Nếu không có bi kịch ngày hôm nay, nếu không có mạch thở yếu ớt đó của ngươi, nếu không có mầm ối đó bị dày vò đến trôi tuột ra ngoài.

Để cho ta biết thế nào là mất đi, thế nào là liên kết, thế nào là tình thân. Ta còn những tưởng, người dưới kia thực sự cũng coi rằng ta là trân quý, là một phần máu mủ.

Ta đã hiểu rồi, thứ họ coi trọng là danh vị, là dòng máu Alpha thuần chủng và mạnh mẽ nhất của ta, chứ không phải, chỉ vì ta là Leo - con của họ.

Grào….

Tiếng gầm hú vang lên trên nền trời kia, xé toạc tất cả những gì đau thương nhất, phá tan chiếc lưới sắt rắn chắc, nhảy vọt tới.

Mùi ca cao hoang dã dày đặc bung bật, lan tỏa, cường đại chế trụ từng họng súng đang chỉa tới đều như đông cứng.

- Lên!

Hơn hai trăm cảnh vệ đối đầu với hơn một ngàn lính tinh nhuệ.

Sói bạc vươn mình giữa những họng súng, mất bản tính người, nhào bổ lên những vạt cổ, điên cuồng cắn đứt đi những mầm sống.

Lix chĩa súng dài, từng đợt nhắm tới những kẻ tự coi mình là cao quý, cay đắng bấm cò.

Là một nền trời đầy ánh trăng, là một nền tuyết vương đầy máu. Đảo điên lẫn lộn từng khắc thời gian, giữa trưa biến thành đêm tối.

Trong hỗn loạn ấy, tiếng Sói gầm lao tới.

Chủ Tước không tránh kịp, một cái tát xoẹt má, những móng vuốt cào rách toác làn da.

Chủ Tước lung lay trụ không vững, thét lên bi thảm:

- Leo! Ngươi dám giết cha mình?!

Sói bạc rung mình, nơi miệng đã tiến sát gần hàm cổ ấy bỗng chỗng sững lại.

Người này là cha ruột của mình!

Ánh mắt Sói bạc không thể nhẫn tâm hạ xuống:

- Ta sẽ không giết người... Chỉ cần…

Đoàng! Đoàng!

Chủ Tước trong giây phút sững lại đó của Leo, chớp lấy sơ hở dứt khoát rút súng, nhả một lần liên tiếp hai viên đạn hướng thẳng vào ngực Leo.

Viên đạn găm thẳng trên lồng ngực vốn đã rướm máu kia, khiến cho vết thương không còn cách nào khép lại được nữa.

Tình cha con, từ nay theo hai phát súng này, cắt đứt đi. Leo gục xuống, ánh mắt đầy ai oán nhìn một người từng đã gọi là cha.

Chủ Tước nheo mày, dồn sức phang báng súng lên đầu Sói bạc.

Rầm!

- Giam chúng lại, ngày mai sẽ hành hình công khai.

Mùi ca cao nhạt dần, mùi kẹo ngọt không chế trụ nổi nữa. Quân đội tinh nhuệ rất nhanh lật lại tình hình, cảnh vệ thất bại.

Tam Vương Tước và Thống lĩnh bị bắt sống. Pheromone nhạt dần, lông bạc rút ngắn, móng vuốt không còn.

Tiếng xiềng sắt kéo người lướt qua từng vũng máu cảnh vệ đổ xuống.

Trên môi miệng tứa ra đầy những giọt xanh, vương vất vài ba lời chẳng nghe rõ.

Hàn, ta xin lỗi.

---------

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo