Abo Nô Lệ
Chương 21: Vĩnh viễn

Chương 21: Vĩnh viễn

Suốt mấy tháng qua, Leo chưa từng một lần gọi Ely tới. Ả lo lắng tới phát khóc.

Chỉ nghĩ rằng nếu cố gắng hầu hạ người tới sảng khoái, với vóc dáng và địa vị của mình, nhất định Tam Vương Tước sẽ có một ngày động tâm mở kết gieo giống. Danh vị Phu Nhân kia sớm muộn cũng về tay.

Vậy nhưng sự thật lại là như thế nào? Từ ngày đưa tên Omega ti tiện đó về, Leo đến một cái liếc mắt cũng chán ghét đưa tới. Còn nói gì đến việc có cơ hội được mang thai mầm nhỏ của Tước tộc?

Lẽ nào một Alpha quyền quý như ả lại không cách nào trị được một tên nô lệ? Chỉ cần giết hắn, mọi chuyện sẽ kết thúc, Leo nhất định sẽ quay trở về bên ả. Mọi thứ sẽ trở lại đúng quỹ đạo mà nó lên đi.

Thế nhưng tường nơi này không xây bằng thép, lại chắc hơn thép.

Vòng tay Alpha Sói bạc mạnh mẽ lan tỏa từng tầng khí tức dày đặc, hết lòng bảo vệ cho Omega nhỏ bé của mình, khiến cho bất cứ tên sát thủ nào cũng đều phải chùn bước lùi lại.

Nếu không sớm nắm được điểm yếu của tên Omega ấy, thì thực sự đến hành lang của lâu đài phía Nam này Ely cũng không thể đường hoàng mà bước vào.

Ả không còn cách nào khác, chỉ có thể nhẫn nại chờ đợi cái ngày mà Leo chơi chán, vứt bỏ tên Omega thấp kém đó đi.

Nhưng lại vẫn không thể nào tính cho được, thời gian không những đo bằng ngày, mà đã đo bằng tháng, Leo lại vẫn một mực không rời khỏi hắn.

Lo sợ cùng ghen tỵ trong lòng Ely chạm đến cực hạn, khi trước đây mấy ngày ả cố gắng tiếp cận kích thích dục vọng của Leo, chuốc người uống dược hòng nhận được kết tinh giống nòi phóng mở.

Kết quả lại là một cái tát cháy má. Ely không nuốt trôi được nỗi nhục nhã này, càng không thể cứ như thế mà nhẫn nhịn thêm được nữa.

Vì cái gì một Omega ti tiện lại xứng khoác lên mình chiếc áo lông cừu đắt giá bằng trăm thỏi vàng kết?

Vì cái gì một Omega thấp kém nhường ấy lại được sống ngay trong cung điện của Tam Vương Tước?

Vì cái gì lại không phải là ả?

Ely gần như phát điên lên, hạ lệnh tóm lấy mấy kẻ hầu hạ nơi cung điện này. Ả không tiếc thủ đoạn, tra tấn họ đến không ra hình dáng con người. Cuối cùng cũng biết được cái bí mật động trời ấy.

Omega ti tiện, ngươi lại dám dẫm đạp lên luật định của Tước tộc. Cả gan mang trong mình nòi giống của Tam Vương Tước?

Đôi môi dày dặn cong lên rợn người.

Hôm nay, chính tay ta sẽ đưa cha con ngươi xuống địa ngục!

---------

Cánh cửa phòng đập toang, Ely đưa mắt nhìn một thân phủ trong làn lông cừu quý giá mềm mượt.

Văng roi từng bước tiến lại gần:

- Tên nô lệ hèn mọn, cuối cùng ngươi cũng có ngày này!

Tiếng kim loại thị uy đập xuống nền phòng rát bỏng, ánh mắt sắc như dao nhọn, khí tức chứa đầy sát khí.

Dưới lớp áo khoác, bàn tay đặt nơi vòm bụng run nhẹ, Hàn cố gắng trấn tĩnh, lạnh giọng:

- Đây là phòng của Tam Vương Tước, bất kỳ ai không có lệnh, không được vào.

Ely nghe một tiếng này, lòng chính là hận tới mức không thể giết chết Hàn ngay tức khắc:

- Câm mồm! Nơi này đến lượt ngươi mở miệng sao?!

Gương mặt trấn định, đôi mắt mở to đối diện với mùi lúa mạch đã ngập kín khắp phòng, vờn quanh đe dọa. Hàn chắc giọng:

- Ta chính là bồi giường yêu thích nhất của Tam Vương Tước, ngươi dẫu có là Alpha cũng không có quyền đụng tới.

Ely hằn sâu đôi mắt.

- Được lắm! Cứng giọng lắm! Để ta xem xem, ngươi còn nói thêm được bao lâu!

Ely vung tay, tiếng roi vút cao trên không trung, lại bị Hàn lập tức nắm chắc lại:

- Ngươi nghĩ lại cho kỹ, nếu ngươi vô cớ hại ta, Tam Vương Tước sẽ tha cho ngươi sao?

Ely ban đầu là trừng mắt khó tin, sau đó cười bật lên một tiếng ha hả:

- Vô cớ hại người? Ngươi quên mất rằng, kẻ có miệng ắt sẽ có ngày không chịu nổi đòn roi tra tấn mà nói ra sao? Để ta nói cho ngươi biết, không có một kẻ nào có thể cứng miệng trước Ely này! Ngươi đã bại lộ rồi! Một Omega lại dám mang thai con của Tước tộc?! Thứ trong bụng ngươi chính là mầm nghiệt! Ta nhận được lệnh của Chủ Tước, đem cảnh vệ tới lột bỏ thứ mầm nghiệt đó ra!

Hàn phút chốc không thể nói ra thành lời.

Đã là cố gắng giấu kín đến như vậy, cẩn thận đến như vậy...

Việc ta mang thai... Cuối cùng... Cũng đã lộ rồi.

Hàn hiểu rõ hơn ai hết, Tam Vương Tước dẫu có mạnh đến dường nào, thân phận cùng địa vị dẫu có cường đại cỡ nào, cũng vẫn là dưới quyền thế của Chủ Tước. Vẫn là không cách nào đường hoàng bảo vệ mầm dưỡng này.

Đôi chân Hàn dường như không còn trụ vững... Con của ta…

Ely nắm lấy cằm Hàn, nặng từng chữ:

- Thứ mạt hạng như ngươi chỉ dựa vào bò lên giường của Tam Vương Tước, mà lại dám đối đầu cùng ta? Còn muốn sinh thứ súc nghiệt đó ra? Ta khinh!

Ely hất hàm, đám cảnh vệ lập tức tiến vào.

- Giữ lấy nó!

Hàn nhìn tới những tên cảnh vệ vừa xông đến, theo bản năng lùi người lại một bước, ánh mắt chết trân.

Thực sự là huy hiệu của Chủ Tước!

Hai bên tay Hàn bị giữ chặt lại, đáy mắt dâng tràn lên sự đau xót khó tin.

Ely giật tay, chiếc áo choàng trên người Hàn bung mở, rơi xuống đất. Trên một thân mảnh khảnh, vòm bụng đã lộ rõ, mầm dưỡng nhỏ cảm nhận được khí lạnh từ bên ngoài, cuộn người, uốn lên.

Hàn vô thức giãy dụa, muốn chạm tay tới bảo bọc cho nó, nhưng không được, hai bên là hai gọng kìm giữ chặt chẽ.

Ely đắc ý vung roi.

- Quỳ xuống !

Năm nhát roi liên tiếp theo lời rít từ khuôn miệng kia, quật thẳng lên đầu gối Hàn đau buốt, ép cho Hàn phải quỳ.

Ngay khi đầu gối Hàn chạm xuống đất, một tiếng roi xé gió lại quật tới.

Hàn cố gắng đưa vai hứng đòn, che chở mầm nhỏ nơi bụng kia, máu lập tức rướm vai.

Nhận ra sự né tránh của Hàn, Ely điên cuồng rít lên:

- Ngươi muốn lưu nó lại? Đừng hòng!

Ely nghiến răng, dồn hết giận dữ điên cuồng xuống dưới những ngọn roi điên dại.

Vì thứ được gọi là Alpha thuần kia, mà Tước tộc đã đem bao nhiêu mầm dưỡng nhỏ tước đoạt đi? Chưa từng nể một chút thương tình, rằng trong cơ thể chúng đang chảy một phần máu thịt của Tước tộc.

Đừng nói là Hàn, kể cả một Omega danh gia vọng tộc cũng không thể lưu lại.

Có thể làm gì khác đây?

Từng vết roi lớn đã xé rách chiếc áo lót ấm phía trong, để lộ ra hai bờ vai đầy những hằn máu đỏ, Hàn vẫn cắn chặt môi, cố gắng che đi chiếc bụng đã bắt đầu quặn lên từng cơn nhức nhối.

Con của ta… Mầm nhỏ của ta… Không…

Gần hai mươi vết roi đã hạ, như thế vẫn chưa có một vệt nào nơi bụng, Ely khó chịu trừng mắt, lớn giọng quát lên với mấy tên cảnh vệ còn lại:

- Các ngươi còn đứng đó làm gì? Mau cùng vào giữ lấy nó cho chắc! Chủ Tước đã có lệnh phải lột bỏ mầm nghiệt kia!

Thêm hai tên cảnh vệ nữa tiến lại, chúng siết chặt cổ tay, tóm lấy tóc Hàn, dựng ép Hàn hướng bụng về phía trước.

Trong khoảnh khắc mầm nhỏ còn chưa ra đời đã bị ép đối diện với cái chết tàn khốc, toàn thân Hàn đều buốt lạnh.

Cái gì là liêm sỉ, cái gì là nhục nhã đây? Không cần nữa…Ta không cần nữa…

Hàn đưa đôi mắt đầy đau thương, vô hạn và bất lực nhìn về phía Ely.

Chất giọng đã nhuốm bọt máu khẩn thiết cầu xin:

- Ta sẽ rời đi, xin ngươi lưu lại đứa nhỏ… Nó không có lỗi… Ta cầu xin ngươi…Cầu xin ngươi cho nó một con đường sống.

Ely cười vang thành tiếng, gấp đôi chiếc roi, ấn dứ lên bụng Hàn, nghiến răng:

- Yên tâm đi, ngươi và cả mầm nghiệt đó đều phải chết!

Vút!

Tiếng roi quật qua, một mảng áo lót nơi bụng lập tức rách toang, vết máu đượm rốn. Mầm dưỡng nhỏ đau đớn đạp tung như nhắc nhở.

Đừng làm thương con... Con ở đây, rất ngoan, rất ngoan…

Không thể đáp lại lời kêu gọi xé nát tâm gan kia, trên bụng Hàn lại ngay lập tức quật nát thêm vài ba roi nữa.

Giọt nước mắt trên gương mặt Hàn, rơi xuống.

Là ta có lỗi với con.

Là ta không bảo vệ được con…

Bất lực rồi….

Hết sức lực rồi, không giãy dụa được nữa…

Còn nỗi đau nào hơn thế này? Nỗi đau là xé gan xé thịt, phải giương chính đôi mắt của mình lên, nhìn thứ máu mủ ruột rà còn chưa một ngày thấy ánh sáng, từng chút từng chút bị quật nát tới trôi ra… Sản đạo co rút… Không lưu lại được…

Trên đôi mắt Hàn, lần thứ hai khóc bật ra những máu…

Đời này, sai lầm lớn nhất của ta chính là được sinh ra lại trở thành một Omega.

Đời này, ân hận lớn nhất của ta chính là không bảo vệ được con.

Máu trên vai, trên bụng, tràn ra nhuốm đỏ một mảnh áo lông cừu bên cạnh,

Ely cười hẹp một đường nhìn nơi chiếc bụng đã in hơn chục vết roi, nhẩn nha nhìn từng nét phập phồng trộn lẫn máu thịt.

Dưới nơi ấy, là một sinh linh chỉ còn lại từng mạch thoi thóp.

Ely quẳng chiếc roi sang một bên, rút từ lưng quần ra một con dao nhỏ, giơ ra trước mặt Hàn:

- Ta sẽ từ từ, từ từ, dùng chiếc dao này rạch nó ra thành từng đoạn. Để xem sau này, còn kẻ nào dám mơ tưởng tới Tam Vương Tước của ta?

Ngọn dao vừa chạm tới nền bụng kia, ngoài cửa liền có tiếng vọng vào.

- Tiểu thư Ely, có người của Thống lĩnh tới truyền tin.

Ely cười nửa miệng, đút lại con dao vào túi da.

- Cho vào.

Lâm Hải vừa bước vào phòng, mùi cỏ tươi trộn đầy máu tanh thoát ra từ cơ thể đã gục xuống kia phả thẳng lên sống mũi.

Thoáng nhìn đã nhận ra người… Là Hàn…

Khung cảnh này còn đau hơn biết bao nhiêu lần khi ta nghe tin người đã chết?

Lâm Hải không dừng được nữa, giống như phát điên rồi.

Bao nhiêu chua xót thương nhớ dồn lại thời khắc này, cũng chỉ dồn tại thời khắc này.

Trong khóe mắt, đôi đồng tử của Lâm Hải lạnh cứng như không còn tiêu cự, lập tức tiến lại gần nhằm thẳng ngực Ely, rút súng lớn giọng:

- Thả người.

Hàn cố gắng đưa đôi mắt đã yếu đi ánh sáng, nhìn lên.

Lâm Hải! Là em ấy…Em ấy chưa chết…

Không ai có thể ngờ được một kẻ hầu lại có súng trong tay, vậy nên phút chốc đều im lặng như tờ.

Ely sau vài giây sửng sốt, tay nắm chặt đầu roi, hai mắt trừng lớn:

- Tên hầu chết tiệt! Ngươi có biết đang chĩa súng vào ai không?

Lâm Hải không trả lời, mùi máu tươi của Ngô Hàn như một liều kích thích không gì cản lại nổi.

Omega là yếu đuối ư? Thế nhưng các người nhìn xem, các người đã hại chúng ta ra nông nỗi gì thế này?

Lâm Hải nghiến răng, dứt khoát bóp cò.

Đoàng!

Tiếng súng vang lên, thẳng vai Ely hạ xuống.

Ely hét lên một tiếng thê thảm, máu trên vai văng đầy gương mặt Lâm Hải, tạo thành tia.

Lâm Hải tóm chặt lấy mái tóc xoăn của ả, ấn sát ngọn súng ngay đầu Ely:

- Ta nói thả người!

Sắc mặt Ely trắng bệnh, khí thế của một Alpha đều rơi vỡ hết cả, mùi lúa mạch phút chốc tan loãng, run rẩy chỉ về phía Hàn:

- Thả… thả người…

Mấy tên cảnh vệ nghe lệnh, rút lại tay. Hàn lập tức ngã gục xuống đất.

Hàn giương đôi mắt đầy máu trải về phía Lâm Hải, những tia sáng yếu ớt như muốn mở một lời.

Lâm Hải… Cảm ơn ngươi.

Thế nhưng Hàn thực sự không gượng dậy được nữa, đã hoàn toàn kiệt sức.

Đôi mắt Hàn mờ mịt, bóng tối phủ kín. Dưới hậu huyệt máu chảy thành dòng, bào thai nhỏ rốt cục không chịu nổi những vết roi vụt kia, theo cơn co thắt điên loạn, trôi ra ngoài…

Vĩnh viễn mất đi.

Không….

Cảnh tượng ấy khiến cho đôi mắt Lâm Hải trắng dã như một kẻ vô hồn.

Yêu đã đành, thương lại càng nhiều hơn! Thương cho một Ngô Hàn sống cả đời vì hạnh phúc của kẻ khác, rốt cuộc lại nhận lấy bi ai về cho mình.

Lâm Hải hét lên một tiếng, ngón tay không chịu nổi khống chế của cơ thể, bóp cò.

Một tiếng vang xé gió thẳng đầu Ely nhắm đến. Ả chết không kịp nhắm mắt.

Mấy tên cảnh vệ thấy Ely đã chết, vội vàng rút súng nhả đạn phản kháng.

Đoàng! Đoàng!

Lâm Hải không quản một vết thủng nơi bụng kia, hay một vết thủng ngay bắp đùi.

Trả lại từng viên, từng viên.

Bầu trời giữa trưa giăng hoàng hôn màu máu, mùi thuốc súng che đi tất cả dư vị Pheromone, che đi cả thứ tình cảm chưa một lần cùng người thổ lộ.

Lâm Hải nửa sống nửa chết, ôm trên tay Ngô Hàn, một nửa chết, một nửa sống.

Bào thai nhỏ ai oán, ai khóc than?

Nhịp đập kia không còn nữa, vĩnh viễn không còn nữa…

Có nghe thấy không? Lời hứa sẽ bảo vệ muôn đời?

Chỉ vì mệnh cha hắn là một Omega hèn kém nhất.

Leo…

Vương Tước của ta, Alpha của ta...

Người có nghe thấy tiếng khóc này không?

---------

 

 

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo