Abo Nô Lệ
Chương 20: Bản đồ

Chương 20: Bản đồ

Leo sau khi nhận tin truyền hẹn gặp của Lix, liền gấp rút tới gặp. Lix một thân bụi tuyết đã đứng chờ sẵn, ngay cả cánh cửa xe cũng đã mở:

- Tam Vương Tước, mời người đi theo ta.

- Được.

Chiếc xe dời đi, một cảnh vệ được giao nhiệm vụ lái xe. Phía ghế sau Lix đưa cho Leo một tờ bản đồ chằng chịt những đường ra đa vẽ nối.

Sau nhiều ngày giả bệnh không thể tiếp khách, Omega được gài cắm vào đã bị loại ra khỏi trại, và cũng như cũ, Omega này bị đưa lên xe vứt bỏ.

Leo nhìn vào tờ bản đồ kín mít những vạch đỏ, nhíu mày ngẩng lên nhìn Lix. Lix chỉ tay lên bản đồ, chắc nịch từng từ:

- Những chiếc xe chở người đi bỏ và chở lương thực đã chia ra làm rất nhiều hướng, đổi đường cho nhau. Omega trên chiếc xe đó cũng đã bị tráo hai ba lần xe, sóng ra đa không dò được ngắt quãng nhiều lần, khi cảnh vệ bám tới nơi đều là những sa mạc cát mênh mông hoặc hẻm đá cụt. Hoàn toàn mất tích dấu vết.

Leo hơi sửng sốt, lừa ngắt được những sóng định vị qua những ngọn núi cao hoặc ngoài vùng phủ, địa hình cần phải được nghiên cứu vô cùng tỉ mỉ. Hơn nữa chắc chắn cũng không phải ngày một ngày hai gì, việc đổi chéo xe cho nhau nhiều lần e rằng cũng là sự đề phòng có tính toán chặt chẽ.

Lix tiếp lời:

- Điều kinh ngạc là Omega đó vẫn còn sống! Sáng nay hắn đã cố gắng nhiễu sóng truyền tin, bên phía cảnh vệ mới có thể dò tìm ra vị trí.

Lix chỉ tay lên bản đồ:

- Nơi khoanh tròn này chính là thung lũng dược của Mộc gia.

- Mộc gia?

- Đúng vậy, là Mộc gia. Mộc Gia không có Alpha nam nhận Hầu Tước, chỉ có một Alpha nữ cai quản tất cả, tên là Mộc Trà. Chính là người chúng ta đã gặp qua lúc tới Ngô tộc. Mộc Gia không nhận Hầu Tước, không có trong danh sách những Gia tộc chịu sự quản chế chặt chẽ. Vì thế vùng thung lũng dược kia suốt bấy nhiêu năm vốn không ai để ý tới.

Leo hiểu rõ trọng điểm chính là nằm ở đó. Omega kia mang danh là bị vứt bỏ, nhưng lại vẫn còn sống, vậy thì mấy trăm mạng người kia chưa chắc đã thật sự mất đi.

Leo chậm giọng:

- Việc quan trọng nhất bây giờ chính là tìm cho được Omega kia, chỉ cần tìm thấy được hắn, tất cả mọi chuyện sẽ ngay lập tức sáng tỏ.

Lời nói ra mang theo đầy day dứt, sốt sắng, và cả tin yêu.

Ta biết, các Omega đó không chết. Ta chắc chắn ánh mắt ấy, đôi tay ấy, và cả bờ ngực ấy, không thể nào là một kẻ khát máu được.

Hàn… Ta tin tưởng ngươi.

Quãng đường càng xa, càng tiến gần tới thung lũng dược của Mộc gia, trái tim Leo lại càng nhức nhối. Ngập trong lòng những mảnh vỡ như bụi thủy tinh găm lại đầy ngực, không thể gỡ ra, chỉ có thể theo từng chút không khí hít vào mà đau đớn.

Tại sao ta lại không nhận ra sớm hơn? Để em chịu dày vò suốt những ngày ngậm tuyết ngoài bãi đá, nhặt từng miếng lương khô, suýt thì chôn vùi đi cả sinh mệnh nhỏ bé ấy?.

Hàn, ta sai rồi.

Sau này ta nhất định bảo vệ em, bảo vệ mầm nhỏ.

Khóe mắt đỏ au, thoáng qua trong đầu là gương mặt ai đó vừa khẽ cười.

“Leo…Người xem, mầm nhỏ lại đạp ta rồi”.

----------

Cùng lúc ấy, sau khu vườn Thống lĩnh.

Người hầu khuyên nhiều lần, Lâm Hải mới miễn cưỡng kéo bước chân khỏi ngoài bậu cửa. Cậu vuốt tay lên đầu chóp lá xanh bị tuyết phủ, ngọn lá rung nhẹ rơi tan bọt tuyết, lộ ra đầu búp xanh mởn run rẩy.

Mùi tuyết tan nhàn nhạt vương đầu chóp mũi, là thứ mùi hương lạ lẫm lạnh nhạt đến mức chẳng có mùi. Chỉ có thể nương tựa vào hương thơm của Alpha mà phát tỏa cuốn theo.

Như tuyết tan trên cành lá, sẽ mang theo chút hương của lá cây nhành cỏ.

Tuyết tan trên mặt đất, sẽ mang theo thứ hương phảng phất của một miền đất ẩm.

Số phận của cậu cũng giống như chính mùi hương của bản thân khi xưa, nhạt nhòa mà buốt giá. Là quá khứ của một Omega nô lệ, dày đặc những vết roi tình và nước mắt.

Khi được xác định là một Omega, Lâm Hải vẫn còn được cha mẹ mình vương chút tội nghiệp mà không bán vào nơi bẩn thỉu ấy. Làn da trắng mượt, mái tóc dài đen nhánh mềm như tơ, những mong được một Alpha thích mắt mà đưa về làm kẻ hầu giường.

Vậy nhưng khi cơn phát tình đầu tiên đến, lại là mùi của tuyết tan.

Còn gì nhạt nhẽo hơn như thế? Còn gì vô dụng hơn như thế?

Đáng lý phải là mùi của hoa thơm, mùi của mật ngọt, mùi của xuân sắc đượm hương nồng.

Hết rồi, hết thật rồi! Ai sẽ đi nạp một kẻ có thứ mùi hương như thế để bồi giường?

Chút thương tình kia cũng không còn nữa, tiếng nức nở kia cũng không thể động tâm những dòng máu mủ.

Cậu bị bán đi, bị chà đạp, bị cưỡng hiếp.

Nếu như không có Hàn, vậy thì cuộc đời của cậu cũng giống như thứ hương thơm hổ thẹn này.

Đón tay lấy những bọt tuyết kia, để từng chút tuyết tan trong lòng bàn tay nhỏ, mượn hơi ấm người mà nhỏ xuống tí tách.

Nghĩ một trăm lần, đau đến một trăm lần.

Hàn, em thực sự rất nhớ ngài…

Người hầu nhìn thấy cảnh này, liền tiến tới phủ lên người Lâm Hải một chiếc áo choàng.

- Xin người đừng để nhiễm lạnh. Thống lĩnh Lix đã dặn dò, nhất định phải chăm sóc tốt cho người.

Lâm Hải thu tay lại.

Một lời của Lix nói ra, cậu liền phải lưu lại nơi này. Dường như đã là quen thuộc rồi, Lix thậm chí còn để cho Lâm Hải tự do ra vào chính phòng ngủ của mình, ở bên cạnh mình, cùng ăn, cùng ngủ.

Đối với một bồi giường xuất thân từ Omega nô lệ hèn kém nhất, đây có lẽ chính là mơ ước lớn và hạnh phúc mà cả đời vọng tưởng.

Vậy nhưng đối với cậu cũng chẳng có ý nghĩa gì. Ánh mắt dành cho Lix vẫn chỉ là sự trống rỗng như chính đoạn tuyến thể kia đã bị cắt phăng vứt bỏ.

Tuyết tan hay không tan, gió đong tới đây mùi vị gì, em không còn biết nữa.

Hàn…

---------

Tiếng bước chân xôn xao băng qua những dãy hành lang ngang dọc. Những người hầu cầm trên tay những đoạn xích sắt phát ra từng tiếng leng keng.

Lâm Hải được người hầu của mình vội vàng kéo lánh sang một bên nhường bước, dẫu vẫn còn cách cả một đoạn xa.

Lâm Hải ngẩng mặt nhìn tới, phía bên kia hành lang, một Alpha nữ cao hơn hẳn những kẻ Beta xung quanh, khua đôi chân dài trong chiếc áo khoác choàng trắng muốt. Dựa vào huy hiệu, còn nhận ra có mấy người cảnh vệ bên phía Chủ Tước theo phía sau.

Người hầu đứng bên vội vàng giật ống tay Lâm Hải:

- Xin người mau cúi xuống.

Như biết được sự khó hiểu của Lâm Hải, vị người hầu nhỏ giọng:

- Đó là Ely, là Alpha có địa vị rất cao, chỉ có điều tính tình không được tốt cho lắm. Người tốt nhất nên giữ khoảng cách một chút.

Lâm Hải cũng không có phản ứng gì, nếu đã là như thế, cứ lựa chọn im lặng là tốt nhất.

Tiếng xích sắt ngang qua biệt vườn của Thống lĩnh xuyên tới những căn phòng dài phía Nam, khuất dần.

Vị người hầu nhìn với theo đám người ấy, thở dài một hơi, buột miệng:

- Chắc là vì vị Omega có mùi cỏ tươi đó rồi! Cũng thật tội nghiệp, không biết sẽ ra sao?

Lâm Hải vừa nghe qua ba chữ “mùi cỏ tươi” trái tim nảy lên một nhịp mãnh liệt. Khuôn mặt vô hồn suốt ba tháng bỗng chốc như lột bỏ, vội vàng túm lấy kẻ người hầu:

- Ngươi nói bên phía dãy lâu đài kia, có Omega mang mùi cỏ tươi?

Vị người hầu giật nảy cả mình. Chăm sóc cho người trước mặt bao nhiêu tháng trời, đây là lần đầu tiên thấy biểu cảm hốt hoảng như thế trên gương mặt kia, vội vàng muốn giấu diếm:

- Không, ta không biết gì cả.

Việc Omega bên phía Tam Vương Tước như thế nào, mang mùi gì, trông như thế nào, hay đến cả tên cũng đều được bưng kín. Nếu lỡ có nghe thấy, có nhìn thấy, thì cũng không được phép mở miệng.

Thế nhưng thái độ luống cuống của người hầu lại càng khiến lòng Lâm Hải như sôi lên.

Mùi cỏ tươi, làm sao có thể ngẫu nhiên như vậy?

Có bao nhiêu Omega trên đời này có chung một mùi hương kia chứ?

Khó, khó đến không tưởng.

Dãy lâu đài ấy chính là nơi ở của Tam Vương Tước.

Như vậy... Ngô Hàn?

Người có thể nào... Có thể nào…Vẫn còn sống hay không?!

Một thoáng suy nghĩ này khiến cho cả người Lâm Hải như bừng tỉnh, bàn tay siết lấy vai kẻ hầu kia càng thêm chặt.

Người hầu dám phản lời chủ, không kín miệng được, có lẽ cả đời không cần phải nghĩ tới việc nói chuyện được nữa, thế nên vội vàng muốn giằng ra khỏi tay Lâm Hải, rời đi:

- Ta thực sự không biết gì, không biết gì cả!

Lâm Hải không kịp suy nghĩ thêm nữa, liền với lấy một tảng đá nhọn trong tầm tay, dùng hết sức lực kéo người hầu kia vào một góc khuất.

Mảnh đá nhọn đặt ngay trên cổ mình, ánh mắt ép chặt lên gương mặt của người hầu kia:

- Nói! Nói ra tất cả những gì ngươi nghe được, nếu không ta liền chết ở đây, mang ngươi theo bồi mạng!

Người hầu run lên bần bật:

- Lâm Hải, người… khoan, bỏ nó xuống đã.

- Ngươi nói đi! Rốt cuộc Omega kia là ai?!

Lâm Hải cứa một đường, người hầu kia sợ đến hốt hoảng:

- Ta nói, được rồi, ta nói... Bỏ xuống đã.

Vị người hầu giữa tuyết lạnh mà run tới đổ cả mồ hôi, lẩy bẩy không thành lời:

- Ta nghe mấy người hầu bên phía Nam nói lại, cách đây vài tháng Tam Vương Tước từ bãi đá nhặt về một bồi giường. Là một Omega có mùi cỏ tươi, yêu chiều vô cùng, thậm chí còn tặng cả một chiếc áo choàng lông cừu quý giá. Tiểu thư Ely kia là bồi giường trước đây, luôn miệng tự cho rằng sẽ trở thành Phu Nhân của Tam Vương Tước, vậy mà từ ngày đó tới giờ, đều không được gọi tới nữa. Còn có người nhìn thấy tiểu thư đó bị Tam Vương Tước vả miệng… nên…Có lẽ…

Lâm Hải sốt ruột:

- Nói mau!

Vị người hầu bất đắc dĩ, nhìn tới viên đá nhọn đã áp sát cần cổ kia, lắp bắp:

- Sáng nay Tam Vương Tước rời đi từ sớm… Có lẽ.. như người thấy, tiểu thư Ely kia chắc chắn không dễ dàng bỏ qua cho Omega đó rồi.

Lâm Hải gằn lên:

- Ngươi còn nghe được những gì? Omega đó, tên gọi, ngươi mau nói cho ta!

Người hầu rối trí nhớ lại:

- Ta không nhớ lắm… Tên… Tên chỉ có một chữ, hình như Tam Vương Tước gọi hắn là Hàn.

Lâm Hải chết sững người, trên đời sẽ không có sự trùng hợp nào ngẫu nhiên đến thế, đúng không?

Hàn… Hàn…

Đúng là anh ư?

Từng tiếng vang lên từ đoạn dây xích sắt kia mới chỉ vừa ngang qua…

Không được! Phải cứu anh ấy!

Lâm Hải cố gắng trấn tĩnh, đem tay đặt lên vòm ngực đang nghẹn thở kia. Vớt lấy chút lý trí còn sót lại mà suy nghĩ…

Súng… Trong phòng Lix có súng…

Đôi mắt đầy hoảng loạn, Lâm Hải lao đi. Kẻ người hầu cũng vội vã bám theo.

Lâm Hải đã quen thuộc mọi nơi, từ trong ngăn bàn lấy ra một khẩu súng ngắn và một huy hiệu bài, hướng về phía kẻ hầu đang ra sức khuyên ngăn kia:

- Ngươi, mau thay đổi quần áo cho ta.

Vị người hầu nuốt khan cả nước bọt, sợ sệt:

- Việc này không thể được! Lấy trộm súng của Thống lĩnh là tội chết! Lấy trộm huy hiệu bài cũng là tội chết! Người làm sao thế? Tại sao lại làm những chuyện này?

Lâm Hải chua xót:

- Coi như ta cầu xin ngươi.

Cầu ngươi, cả một đời này ta sống vì một người cũng chỉ có thể chết vì một người.

Kẻ người hầu kia không dám chống lại lời nói của Lâm Hải, lại càng không dám đùa với khẩu súng kia. Vì thế không còn cách nào đành phải thay đổi quần áo với Lâm Hải.

Lâm Hải từng bước đi rồi.

Người hầu kia phải vuốt ngực hai ba lần mới có thể liều mạng lấy máy truyền tin trên bàn, run rẩy gửi đi những dòng tin báo.

Phía bên kia đầu truyền, chiếc xe chở Leo và Lix lập tức ngược đầu quay lại.

Rẽ tuyết ngang trời.

---------

Phòng Tam Vương Tước.

Trời đã bớt lạnh, đáng lý thì Hàn cũng không cần phải khoác những chiếc áo trùm dài xuống dưới chân như thế. Nhưng chiếc bụng gần năm tháng đã lớn lên rõ rệt. Thực khó che dấu dưới lớp áo thông thường.

Hàn không trách Leo.

Cẩn thận từng chút giấu diếm cũng đã là hết sức có thể. Nếu để phát hiện ra, dẫu gì vẫn còn Chủ Tước và Phu Nhân Chủ Tước, vẫn còn luật định của Tước tộc sừng sững ở đó.

E rằng có hết sức bảo vệ, Leo cũng không thể làm gì khác hơn.

Vậy nên trước hết việc giữ cho mầm dưỡng nhỏ được an toàn sinh ra mới là điều quan trọng nhất.

Vuốt từng chút trên chiếc áo choàng lông cừu, Hàn khe khẽ cười.

Người nào đó kia lại nói rằng đây chính là món quà hẹn ước tặng cho ta. Nhất định một mực ủ ta trong lòng như thế, nhất định không để một ngón tay ta chạm ra ngoài trời tuyết lạnh.

Hẹn ước gì kia chứ, điều mà ta mong mỏi nhất là có thể bình an gặp được mầm nhỏ của ta.

Chỉ cần như thế thôi, Ngô Hàn ta nguyện ý chấp nhận tất cả sự bất công của cuộc đời này.

Thế nhưng ngay cả ước mơ nhỏ nhoi ấy, sợ rằng cũng không thể nào thực hiện được.

Tiếng xiềng xích lạnh giá theo từng bước chân người dồn dập kéo tới. Hàn giật mình, theo phản xạ hướng ra ngoài cửa.

Một Alpha nữ nét mặt sắc sảo, nước da bánh mật cùng những lọn tóc xoăn dài, vừa bước qua đầu cửa nhìn thấy Hàn đã lập tức lớn giọng:

- Một kẻ hèn mọn như ngươi mà cũng xứng mặc chiếc áo choàng đó?!

Mi tâm Hàn chau lại thành một đường sửng sốt, đôi tay không tự chủ men xuống dưới bụng.

Không…

----------

 

 

 

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo