Chương 19: Thử người
Lông cừu tự nhiên là một trong những đặc phẩm giữ ấm mà chỉ tầng lớp cao cấp bậc nhất thuộc Tước tộc mới có được.
Qua hàng trăm năm, lớp lông dày của những chú cừu dần tiến hóa rút ngắn lại. Thiếu cỏ tươi, thiếu nước ngọt tự nhiên, từ mùa gió cát đến giữa những cái giá rét âm nhiều độ, đàn cừu mỗi một năm cũng không cho ra được bao nhiêu chiếc áo, hầu hết đều phải dùng những chất liệu thay thế kết thành.
Leo cầm trên tay một tấm áo khoác dày, được kết ra từ những lọn lông cừu đã được tỉ mỉ chọn lọc, tiến đến khoác lên người Hàn.
Cả người cậu phút chốc được phủ từ cổ tới gót chân, áo mũ cũng trùm kín đầu, như ngăn cách cả thân hình này với những hạt tuyết ngoài trời, chỉ một thoáng đã không còn thấy lạnh nữa.
Leo ngẩn người nhìn một thân kia, đôi gò má đã có da có thịt, ửng lên trên nền trắng muốt của những sợi tơ cừu, khẽ vuốt.
Hàn đưa đầu ngón tay cẩn thận siết nhẹ trên nền lông áo, khẽ giật mình:
- Tam Vương Tước, cái này là lông cừu tự nhiên?
- Đúng vậy.
Hàn lập tức muốn gỡ chiếc áo ra khỏi, Leo lại đã hắng giọng:
- Sao vậy? Chưa đủ dày? Hay chưa đủ ấm?
- Ta... Cái này..
Leo bình thản:
- Ta đã nói với em rằng sẽ cho em cuộc sống xa xỉ nhất, vương giả nhất, như từ trước tới nay em vẫn muốn. Đúng chứ?
Hàn khựng lại một chút.
Leo vươn tay chạm lên chiếc áo:
- Cái này là do đám nô lệ phạm tội vùi mình trong tuyết lạnh, chết mất hai kẻ trên núi mới có thể lấy được đủ lông sợi. Em xem đi, có phải rất mềm không?
Hàn trốn khỏi ánh mắt kia, đầu ngón tay run rẩy.
Hiện tại đã là những ngày rét buốt nhất, chỉ cần ra ngoài, không cẩn thận một chút đầu ngón chân cũng có thể tím ngắt lại mà hoại tử.
Chiếc áo này nếu để tính ra lương khô, mỗi một phân một dải đều có thể lập tức mua được hàng kiện lớn. Chỉ một chiếc áo, giá trị đến mức hơn ba trăm con người ở Hải Đường có thể ăn no tới một tháng.
Chỉ một chiếc áo, chết mất hai người…
Chết mất hai mạng người chỉ vì một chiếc áo lông choàng! Chiếc áo này, làm sao mà đẹp đây?
Hàn lạnh giọng:
- Người giữ lại nó, ta thực sự không cần.
Chiếc áo choàng tuột xuống khỏi đôi vai gầy. Lời nói như miễn cưỡng bật ra khỏi đầu môi, lại không thể vui nổi mà quay mặt bước đi.
Nhìn tấm áo lông choàng trắng muốt phủ hờ trên thành ghế, trong lòng Leo, đầu tim khẽ nảy. Hàn, em nói em vì muốn sống xa hoa mà giả làm Alpha ngần ấy năm, vậy nhưng từ khi tới đây, quần áo đẹp em không cần, trái chín mọng khan hiếm giữa mùa tuyết giá này mang tới, em không ăn. Đồ quý giá đưa cho em, em không dùng.
Như vậy, em nói ta làm sao tin em?
-----------
Một bữa chiều, trong phòng riêng của Hàn. Tiếng thủy tinh bỗng rơi trên nền đất.
Xoảng!
Người hầu vụng về làm đổ một khay thức ăn còn nóng ngay dưới chân Hàn. Hàn vội vàng tháo đôi tất khỏi chân, nhưng có vẻ không ổn. Bát canh quá nóng lại đổ trực tiếp như vậy, khiến một mảng da chân đã bị bỏng rộp.
Hàn kêu nhẹ một tiếng vì đau.
Leo ở bên phòng sát vách siết chặt tay lại. Ta xót, nhưng nếu ta không làm như vậy…
Hàn, ta thật muốn xem xem, khi không có mặt ta ở đó, em liệu có thực sự tàn khốc như lời đồn đầy rẫy trước đây hay không?
Phía bên này Hàn hơi nhíu mày, suýt xoa.
- Đau quá…
Nơi mu bàn chân vết bỏng đã phồng lớn, tợt da, nhìn qua đã biết là không dễ chịu gì.
Kẻ hầu kia như biết rõ đây là bồi giường được Leo yêu chiều nhất, vội vàng quỳ sụp xuống, vừa lau dọn những mảnh vỡ, vừa luôn miệng cầu xin:
- Xin người tha tội, xin người tha tội.
Hàn nhìn quanh phòng một lượt, không có ai hết, liền vừa lấy khăn sạch trên bàn lau khẽ vết bỏng, cũng vừa đỡ người hầu kia đứng dậy:
- Mau đứng dậy đi.
Người hầu không dám ngẩng đầu:
- Nhưng cái này… Người bị bỏng rồi? Người không trách phạt ta?
Hàn nhịn đau, cười cười:
- Là người, ai có thể vẹn toàn được? Mùa tuyết như vậy nền nhà có trơn một chút cũng là bình thường.
- Nhưng đây là bát sâm quý Tam Vương Tước đã dặn dò nhất định để người bồi bổ, nếu như Tam Vương Tước biết được…
Hàn trấn an:
- Cứ nói ta đã uống hết rồi, Tam Vương Tước có thể xem trong bụng ta sao? Nào, để ta giúp ngươi thu dọn nhanh một chút, tránh người khác thấy được.
Sát vách tường, đáy mắt Leo rạng lên những tia sáng lấp lánh.
Xem trong bụng em, thì ta không thể.
Nhưng trái tim đập rộn rã một hồi như thế này, phá đi tất cả sự nghi ngờ trước tới nay, thì ta thật muốn “làm” cho đến khi em phải nói ra sự thật mới thôi.
Ngô Hàn, trước mặt ta em lạnh bao nhiêu, cứng miệng bao nhiêu. Sau lưng ta, sao lại ấm tới như vậy?
Rốt cuộc đâu mới là một Ngô Hàn thực sự?
Kẻ người hầu vừa bước chân khỏi phòng Hàn, lại lùi ngay bước chân sang phía phòng bên cạnh, trình lại toàn bộ sự việc.
Leo nghe tất cả, hiểu tất cả, lại chỉ nhớ rằng nơi vết chân kia có một vết bỏng rộp.
Hàn, là ta không tốt.
----------
Tối hôm ấy, Hàn không thể xỏ tất. Tất cọ tới khiến cho vết bỏng càng thêm đau rát và khó lành, đành chỉ có thể phủ tấm chăn lên người, che đi.
Leo vừa trở về liền tiến tới bên giường:
- Em mệt sao?
Hàn khép mí mắt:
- Ta muốn ngủ sớm một chút.
Leo ngồi xuống bên giường:
- Vậy sao? Bát canh sâm hôm nay em uống rồi chứ?
Hàn xoay mặt về phía gối:
- Ta đã uống.
- Vị thế nào?
- Rất ngon, ngọt lắm, ta rất thích.
Leo cười nhỏ một tiếng, nghiêng người nằm xuống bên cạnh, bắt lấy gương mặt kia, ép cho Hàn đối diện với mình:
- Ngọt sao? Bát canh đó vốn dĩ rất đắng!
Hàn còn đang chột dạ trong lòng, Leo lại đã nhanh chóng vươn tay xuống, lật giở phần chăn che dưới chân Hàn lên:
- Còn đây nữa, chân em tại sao lại lạnh như vậy, không đeo tất sao?
Hàn bị cọ tới vết bỏng, mặt khẽ nhăn lại.
Leo xốc chăn lên, soi trên vết bỏng kia, chất vấn:
- Em vì sao bị bỏng? Em vì sao nói dối ta có uống chén canh đó?
Hàn không kịp suy nghĩ gì, trả lời ngay:
- Là ta đã làm đổ chén canh đó xuống chân, sợ bị người trách phạt nên nói dối.
Leo thở dài một hơi.
Ngô Hàn ơi là Ngô Hàn.
Ta biết phải làm sao với em mới tốt đây? Bảo vệ cả một kẻ đã làm tổn thương tới chính em, lại là một kẻ hầu không danh không tước.
Ta biết phải làm gì với em? Ta biết phải hỏi em như thế nào để em có thể nói cho ta biết được sự thật đằng sau tấm mặt nạ tàn bạo kia?
Leo cẩn thận nâng bàn chân Hàn lên, đặt nhẹ xuống nơi bị bỏng một nụ hôn, rồi bất ngờ đưa đầu lưỡi tỉ mỉ liếm.
Hàn sửng sốt, giật mình:
- Tam Vương Tước? Người làm gì vậy?
- Gọi ta là Leo.
Sau đó cũng không nói thêm lấy một lời, Leo đưa đôi chân mảnh khảnh lạnh giá ấy ủ lên ngực mình một lúc lâu, bao bọc.
Hàn không tin cho nổi, Leo không những không trách cứ cậu nửa lời, mà ngược lại còn lo cho vết thương nhỏ kia đến thế.
Trong khoảnh khắc ngày, một cỗ mật ngọt ngào rót thẳng vào trái tim Hàn.
--------
Liên kết là kỳ diệu
Định mệnh là kỳ diệu.
Ánh mắt nhỏ, lời nói nhỏ, thấu tận tâm gan.
Sáng sớm, Hàn tựa lưng lên thành giường, đã là gần một tháng nữa trôi qua, khuôn bụng hơn bốn tháng giờ đây đã nhô lên cao một chút, mầm dưỡng khi nghịch ngợm cuộn lên đã thấy được nét chuyển động rõ ràng.
Hàn vuốt ve nhẹ khuôn bụng, nhìn kẻ đêm qua hư hỏng mà mò mẫm mãi không chịu ngủ, giờ đang từng nhịp thở đều, say sưa.
Leo, người không nói dối. Người không vì giận dữ một mình ta làm càn mà tổn hại tới một mạng sống nào của Ngô Tộc, vẫn để cho họ bình an ngay cả khi biết ta là một kẻ dối trá.
Ta những tưởng việc đưa ta trở về đây, bảo vệ cho ta, chẳng qua chỉ là lời nói đầu môi trong cơn say tình. Thế nhưng người lại khiến ta phải tin tưởng, khiến ta phải nhận ra rằng ngài khác biệt hoàn toàn so với những Alpha của Tước tộc.
Người đã luôn bao bọc và che chở cho ta và cả mầm dưỡng bé bỏng.
Người đã cho cảnh vệ tới giám sát bãi đá, để những kẻ nô lệ ở nơi tử trường được nhận lại tên họ, được sống cho ra sống. Hai kẻ mà người nói chết vì tấm áo choàng kia cũng chỉ là nghe nhầm mà thôi.
Tam Vương Tước, Alpha của ta.
Lần trước ta nói thích người, là trong cơn kích tình điên dại.
Lần này ta nói thích người, là thật lòng thật dạ.
Dãy lâu đài phía Nam này, có hàng chục phòng lớn nhỏ, biệt viện xây dựng riêng cho những kẻ bồi giường cũng có. Thế nhưng ngài chưa từng một lần nào để ta phải bước chân tới những nơi ấy, luôn một mực ôm ta tới tận giường, ủ ấm cho ta, cho ta mùi Pheromone thơm nhẹ dìu đi vào giấc ngủ ngon lành.
Một vài người hầu phòng riêng biệt cũng đều là những kẻ kín tiếng.
Đối với ta mà nói, điều này đã là quá đỗi yêu chiều, quá đỗi khác biệt.
Omega khi lỡ mang thai con của Tước tộc, bị chính Alpha của mình ép tới xổ thai, đều là những việc công khai trước giờ không thiếu. Nhằm để dằn mặt những Omega to gan lớn mật, dám mơ tưởng đến bước chân qua cánh cửa của Tước tộc đều phải dừng bước.
Nhưng người đã vì ta mà làm ngược lại tất cả những điều ấy.
Hàn cười chua chát.
Chẳng phải ai trên đời này cũng ham mê tiền bạc, cũng chẳng phải ai trên đời này cũng ham muốn cái danh vị Tước tộc ấy, tất cả có đôi khi chỉ là vì những mầm dưỡng nhỏ như thế này mà thôi.
Là danh vị Tam Vương Tước hay là kẻ thừa kế lãnh thổ tương lai đối với ta mà nói, chẳng có mấy phần ý nghĩa.
Nhưng là Alpha đã gieo vào lòng ta hạt giống này mà nói, quý giá vô ngần.
Bước chân Hàn vừa muốn đặt xuống giường, vòng tay Leo đã ôm kéo trở lại, hắng giọng:
- Em vẫn còn nghĩ mình là một Alpha khỏe mạnh sao?
Hàn nhíu mày gỡ tay Leo ra khỏi.
Leo bật dậy, rời giường, mang tới một đôi dép lót bông mềm mại, nắm lấy đôi bàn chân của Hàn xỏ lên.
- Em tính để chân trần bước xuống nền lạnh như vậy, hại mầm nhỏ của ta phát ốm?
Hàn nhìn đôi dép bông mềm mại lọt trong bàn tay to lớn của Leo, cả hương cỏ cũng phảng phất ngọt ngào, khe khẽ cười.
Leo sửng sốt nhìn lên:
- Em vừa cười sao?
Hàn lập tức thu lại biểu tình, lạnh nhạt:
- Người là Tam Vương Tước, sao có thể xỏ dép vào chân một Omega như ta?
Leo sấn tới:
- Em là của ta, đôi chân ấy cũng là của ta.
- Thật vô lý.
Leo ngồi trở lại giường, vuốt lên tóc Hàn một cái:
- Hàn, em thích gì?
Hàn đã bị Leo dùng chăn ôm cuộn lại, đặt cả người trên lòng, khó hiểu hỏi lại:
- Thích gì?
Leo hôn khẽ lên gáy Hàn:
- Còn ta, ta thực sự thích em.
Dứt câu, một nụ hôn lại rơi nhẹ xuống trán Hàn.
Những tia nắng ấm áp ngoài trời men qua khe cửa chiếu lên gương mặt cả hai đang tràn đầy hạnh phúc.
Khoảnh khắc chôn trong lồng ngực người, ngửi mùi hương ca cao đậu trên chóp mũi vừa nồng nàn vừa say đắm này, hỏi thử thế gian này có Omega nào mà không cầu không khát?
Ngô Hàn ta cũng vậy.
--------
Sáng hôm ấy, Leo khoác chiếc áo khoác dài, sải từng bước mạnh mẽ trên hành lang.
Hôm nay là ngày Lix trở về, mang theo cả bí mật mà em chôn dấu suốt bấy nhiêu năm. Nhưng dẫu bí mật ấy có là gì, em trước đây là người như thế nào, ta đều có thể bỏ qua tất cả.
Giữ em bên mình, giữ em cho chính ta. Em dẫu có độc ác bao nhiêu, tàn bạo bao nhiêu, ta đều sẽ giúp em sửa lại.
Omega của ta.
--------
Hiện chưa có bình luận nào