Abo Nô Lệ
Chương 16: Bỉ ổi.

Chương 16: Bỉ ổi.

Bãi đá.

Chiếc xe phủ rèm sang trọng bậc nhất đã chờ sẵn bên ngoài, trên nóc bám đầy bọt tuyết, nhưng đã là một lúc lâu, người vẫn mãi không thấy bước tới.

Trong căn lều tồi tàn, Leo cau mày nhìn tới gương mặt gầy thương kia:

- Ngươi nói cái gì?!

Hàn dứt khoát:

- Ta sẽ không về cùng với người.

Leo lần đầu tiên trong đời phải chấp nhận một lời từ chối, hơn nữa còn là lời từ chối của một Omega nhỏ bé, khó tin mà hỏi lại:

- Một Omega như ngươi lại dám từ chối ta?

Hàn nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm:

- Tam Vương Tước, xóa bỏ liên kết đi.

Một câu “xóa bỏ liên kết” thứ định mệnh trăm năm mới gặp. Như vậy mà lại buột ra thản nhiên khỏi khuôn miệng kia, tới mức dường như nó chẳng đáng một đồng xu lẻ!

Leo không hiểu nổi cảm giác chua chát dâng ngập trong lòng mình giờ đây là cái gì nữa, gầm lên:

- Ngươi muốn tiền bạc, ta cho ngươi, ngươi muốn sống xa xỉ như thế nào ta đều có thể cho ngươi! Chẳng phải suốt ngần ấy năm ngươi giả làm Alpha cũng chỉ vì mấy thứ đó sao? Ngô Hàn ngươi còn cần cái gì?! Chỉ cần ngươi dám nói ta đều đáp ứng!

Gương mặt lạnh nhạt, Hàn quay sống lưng gầy tới thê lương về phía Leo:

- Tam Vương Tước, người về đi.

Trong lòng Leo run nẩy lên một cái, anh siết chặt cổ tay Hàn đến đỏ thành vệt, nghiến răng:

- Là kẻ nào mới hôm qua còn cầu xin ta? Là kẻ nào mới hôm qua còn vùi trong ngực ta mà ôm ấp? Ngô Hàn! Ngươi có phải điên rồi không?

Hàn khẽ nhắm mắt, mầm dưỡng nhỏ trong bụng như chịu xúc cảm nặng nề, cuộn người một cái:

- Đúng vậy, là chính ta ti tiện hèn mọn. Là chính ta đã cầu xin dục vọng từ người. Ta không có cách nào có thể chống lại bản năng của một Omega, nhưng ta sẽ tự quyết định sống chết của chính mình. Tam Vương Tước, người cũng đừng quên, Omega không thể mang thai con của Tước tộc. Ta thà chết vùi xác ở nơi này, cũng phải giữ lại bằng được đứa nhỏ.

Leo sững người. Lý do là như vậy.

Omega không được phép mang thai giống nòi của Tước tộc.

Là hắn sợ mất đi mầm dưỡng kia ư? Hắn thà ở lại cái nơi cùng cực này, cũng là vì không muốn mất đi mầm dưỡng nhỏ.

Cảm xúc tức giận trong lồng ngực của Leo chìm dần xuống, thay bằng một viên kẹo ngọt đặt trong lòng.

Leo buông nhẹ lực trên cổ tay Hàn:

- Ta sẽ bảo vệ em, bảo vệ cả con của chúng ta!

Hàn hít sâu một ngụm khí lớn, một lúc mới có thể nghẹn thành từng dòng nhỏ chắc nịch:

- Tam Vương Tước suy nghĩ cho thật kỹ. Người có dám vì mầm nhỏ này mà chống đối lại tất cả hay không? Tước tộc? Chủ Tước? Hay những luật lệ tàn khốc mà chính Gia tộc người đã định ra?

Tấm lưng Hàn run rẩy, nước mắt không tự chủ mà ứa ra. Đương nhiên là không thể.

Đừng nói phải đánh đổi chỉ vì một mầm dưỡng nhỏ, mà e rằng ngay cả hàng ngàn mạng sống ngoài kia cũng không thể.

Đúng không?

Nếu ta không phải là một Omega, nếu ta thực sự là một Alpha của Ngô tộc thì nào có ngày hôm nay? Định mệnh khiến trái tim ta cũng biết đau biết đớn, biết ham muốn gần gũi, biết nhớ biết thương Alpha của chính mình.

Nhưng sự thật này vốn là không thể chối bỏ.

Tước tộc, trong đó có cả người nữa, Leo. Lại chính là cái lý do khiến con của ta suýt thì trôi đi mất.

Chua chát lắm... Ta nào còn sự lựa chọn nào khác đây?

Từng khắc trôi qua nặng trĩu.

Cuối cùng thì vẫn phải bật lên thành lời:

- Chỉ cần người xóa bỏ đi liên kết này, ta sẽ lập tức cắt đi tuyến thể.

Sau này giữa hai ta không còn quan hệ gì. Người cũng sẽ không phải vì thứ định mệnh ấy mà lo lắng nữa.

- Còn ta. Ta có thể giữ lại đứa nhỏ cho riêng mình.

Không còn quan hệ gì? Cắt bỏ đi tuyến thể?

Leo sững người, ánh mắt đặt tại vết răng trên cổ Hàn. Nơi ấy có một thứ gọi là sự liên kết, về thân xác và cả linh hồn. Thế thì tại sao ngay bây giờ, ngay bây giờ đây, lại không thể?!

Đã là đến gần như thế, đôi bàn tay vẫn còn nắm chắc lấy cổ tay người.

Vì cái gì mà không thể?

Lời mầm nhỏ trong giấc mơ phút chốc như dội lại bên tai Leo “Alpha mạnh nhất thì sao? Tam Vương Tước thì sao? đến ngay cả Omega của mình, mầm dưỡng nhỏ của mình, còn không bảo vệ được”

Xứng đáng sao?

Hình ảnh mới chỉ cách đây vài hôm thôi, thân hình gầy guộc đẫm máu. Đôi chân chằng chịt vết thương khẽ co lên, giữa cửa ngục sinh tử vẫn còn cố gượng để giữ lại mầm dưỡng nhỏ. Đôi bàn tay đầy vết cắt rớm da thịt, đau thương như thế…

Em là người thế nào cũng được, ta không biết, cũng không cần biết nữa.

Chỉ là ta không thể mất đi em!

Cái cảm giác mất đi em, mất đi mầm dưỡng ấy… Nó đau nhói như ai vừa đâm một dao bạc xuyên thấu giữa tim ta…

Suốt hai tháng qua, ta không một ngày quên đi mùi cỏ tươi vương vất, ta không một ngày thôi hỏi rằng, ngươi có còn nhớ đến ta hay không?.

Leo chậm sức kéo tay, siết chắc lại đôi bờ vai đang run lên kia. Ép gương mặt Hàn lại gần, soi đôi mắt xanh thẳm của mình lên những giọt nước đang tràn ra từ khóe mi đã đủ đau đủ xót.

- Hàn, tin ta. Ta nhất định bảo vệ em, bảo vệ con của hai chúng ta.

Đôi mắt mờ sương rồi, qua tầng nước nhỏ mờ mịt lắc đầu.

- Leo… Người về đi.

Về sao? Hàn, ngươi không tin ta?!

Thế nhưng ta lại nhất định khiến ngươi phải tin tưởng ta!

---------

Mùi ca cao nồng đậm tỏa ra tràn trề theo cái ôm siết bất ngờ.

Gì đây...

Hàn trừng mắt nhìn Leo khó tin cho nổi. Một Tam Vương Tước danh vị trọng vọng như thế mà lại thả Pheromone kích tình cậu ngay lúc này sao?!

Hàn theo bản năng run rẩy đôi chân, một lát đã không đứng vững nổi, cau mày:

- Người mau thu lại Pheromone!

Leo cười rộng rãi, một đường bế phốc lấy Hàn trên tay, ôm gọn:

- Ngươi chẳng phải muốn ta về sao? Ta chỉ là mang Omega của ta về cùng, có gì không đúng?!

- Ta không muốn đi! Ta không phải Omega của người! Buông ta xuống!

Leo dừng chân, chạm lên bụng Hàn:

- Ngươi không chịu về, ta sẽ không ép. Nhưng ta đây chính là đem mầm dưỡng nhỏ của ta về!

- Người…!!!

Hàn đưa tay giật lấy vạt áo Leo, một mực giãy dụa yếu ớt, bên má lại vì thứ bản năng bị kích thích kia mà nhuốm hồng:

- Bỉ ổi… mau thu Pheromone lại.

Leo vừa bước tới cửa liền vén áo choàng lông trắng muốt phủ trùm lên thân Hàn.

Dưới lớp áo, ngón tay dài luồn thẳng vào vạt quần cậu, vuốt lên bờ mông kia. Hàn giật nảy người, suýt một chút thì mắng ra tiếng.

Leo liếm một bên khóe môi, nhìn Hàn:

- Nếu em còn dám mắng ta là bỉ ổi, ta sẽ đem ngón tay của ta nhét vào thật sâu. Còn nếu em dám giãy dụa, ta sẽ dùng côn thịt của ta, đem em làm ngay ở đây.

Leo bước chậm rãi từng bước, ngón tay trên bờ mông trần trụi tham lam tiến tới gần bên khe rãnh, miết một đường.

Hàn lập tức cứng đờ cả người, biết rõ kẻ trước mặt không nói chơi, phút chốc đến cả thở cũng không dám thở mạnh.

Bỉ ổi! Quả thực quá bỉ ổi! Ngươi cũng xứng là Tam Vương Tước Sói bạc sao? Ngươi lưu manh cũng không bằng!

Những lời này cũng chỉ đành nghẹn lại trong lòng, khóe môi Hàn mím chặt.

Xung quanh cảnh vệ dàn thành một rào, phía xa kia là cả đám nô lệ bị xua lại thành vòng, ngồi co cụm dưới một chân vạt lều dựng tạm.

Bước chân Leo bình thản ung dung bước, sung sướng thưởng thức biểu tình trên mặt Hàn.

Đám cảnh vệ nửa nhìn nửa không cái cảnh bế ẵm này, khiến Hàn xấu hổ tới mức không làm sao được, đành miễn cưỡng vùi mái tóc đen mềm vào ngực Leo, giấu đi khuôn mặt mình.

Leo cười bật ra một tiếng khe khẽ, dọa cho Lix cũng phải hơi gãi gãi mũi.

Cảnh đẹp như thế, lại chẳng tiếp diễn được bao lâu. Cả một đám nô lệ quanh năm nuốt gió cát, uống tuyết lạnh, nhìn thấy Alpha là đều đếm mạng mình còn lại được mấy ngày. Vậy mà giờ đây như ăn phải gan hùm mật gấu, tất cả một đám vùng lên, dùng những con dao mài đá, trấn lại mấy tên phó bãi, tiếng xiềng xích vang lên nền tuyết.

Leng keng.

Bông tuyết mài ra, vương đầy những lớp quần gai thô bụi bặm, nhằm thẳng phía Leo chạy tới.

Cảnh vệ lập tức dàn hàng bọc lót phía trước, một loạt họng súng ngay lập tức giương ra, hướng về phía những bước chân tồi tàn.

- Khoan đã!

Hàn như quên đi cơn phát tình nhè nhẹ, quên đi tất cả sự ngại ngùng bối rối từ ngón tay đang vờn đùa kia. Cậu giãy người khỏi vòng tay Leo, đứng xuống kéo chặt lấy vạt áo anh, đôi mắt tha thiết khẩn xin:

- Đừng bắn, xin người chuẩn lệnh.

Leo có phần khó hiểu, thế nhưng giọng nói vẫn thuận theo đó mà cất lên:

- Hạ súng.

Đám cảnh vệ không dám không nghe, một mặt hạ súng, một mặt vờn roi sẵn sàng quất tới.

Đám người nô lệ đã có mấy kẻ chạy tới nơi, vội vàng quỳ sụp xuống phía chân Lix đứng chặn một đoạn phía trước:

- Xin người tha cho cậu ấy, là cậu ấy đã cứu chúng ta.

- Chính Omega ấy đã thách đấu để bảo vệ ta, cho chúng ta có nước ngọt, cho chúng ta có đủ lương khô.

Một kẻ trẻ tuổi dập đầu thật sâu, tuyết lẫn trong đám tóc rối bung, vành mắt cáu đỏ:

- Là cậu ấy đã cứu cha ta, là cậu ấy đã lấy mạng ra đổi cho cha ta. Ta xin người, ta xin người hãy tha cho cậu ấy.

Hàn lách qua đám cảnh vệ, đỡ một người già cả lên trước, lo lắng:

- Đứng dậy đi, mau trở lại. Ta không sao cả, tam Vương Tước sẽ không hại ta. Mau, đi đi.

Hàn đương nhiên là lo lắng, nô lệ phạm tội nếu bất kỳ một họng súng nào bật đạn, chết một hay mười người đều như nhau. Họ đến đây vốn đã là không còn tên còn tuổi cả rồi.

Người nô lệ già cứ như thế vừa quỳ vừa ôm lấy Hàn:

- Một Omega như ngươi sao có thể làm những chuyện liều mạng như vậy? Ta đã già rồi, ta chết tốt hơn ngươi.

Hàn nhìn những người nô lệ khắc khổ, trái tim rướm máu không đành.

Chết tốt hơn ư?

Cũng sinh là một mạng người, làm gì có ai trên đời này chết mà lại tốt hơn người khác?

Vậy nhưng hàng rào cảnh vệ kia vẫn lăm le những ngọn roi quật trong tay. Một cảnh vệ đã vụt lên lưng vài người sấn tới, tiếng kêu đau đớn vang lên, Hàn vội vàng xua tay:

- Về đi, mau, về cả đi. Ta thật sự không sao hết!

Đám nô lệ sau khi xác định Hàn có lẽ đã an toàn, bắt đầu tản về phía lều bạt.

Trên xe, Leo nhíu mày thành một rãnh nhỏ giữa trán, đảo đôi mắt về phía Lix đang cầm lái. Lix nhìn về phía gương chiếu, khẽ gật đầu như một câu trả lời xác nhận.

Suốt mấy ngày qua, từ khi tới đây đều là vội vàng lo lắng, đều là một mực ủ trên thân mình một khắc không rời.

Nô lệ đều bị giam quây thành góc rất xa, một lời nói đều không lọt tới được. Thế nên Leo thực sự không thể tin nổi được rằng những vết thương kia là do thách đấu mà thành.

Giờ này được Lix xác nhận, bàn tay đang bám trên vai Hàn bên ghế khẽ run lên một cái, siết chặt thêm một cái, dằn giọng:

- Ngươi rõ ràng biết đang mang thai con của ta! Ngươi lại dám thách đấu?! Lỡ như… Ngươi…

Lỡ như ngươi thật sự mất đi rồi, một nửa định mệnh thiếu đi một nửa, sẽ còn lại thứ gì đây? Và cơn ác mộng kia sẽ xâm chiếm lấy giấc mơ của ta mỗi đêm trở về sau ư?

Hàn không nói một lời, đôi mắt xa xăm nhìn về phía bãi đá xa dần.

Chỉ hi vọng mạng ta suýt mất đi sẽ không uổng.

Chỉ hi vọng Sing có thể sớm trưởng thành, cậu ấy là người tốt. Để cho những người nô lệ mạt hạng tận cùng nhất có thể sống mà đừng như đã chết…

Leo một lúc vẫn không thấy người trả lời, ho nhỏ trong cổ họng vài tiếng, tự thân xích lại gần bên:

- Dựa đầu vào vai ta.

Hàn lạnh nhạt hướng thẳng phía trướcc:

- Ta không mỏi.

- Không mỏi cũng phải dựa!

- ?!

-----------

 

 

 

 

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo