Chương 17: Căn phòng nhỏ
Lâu đài Vòm.
Hàn vừa được đưa về tới dãy phòng phía Nam quen thuộc, cũng đã thiếp đi trong mùi ca cao nồng nàn, ấm áp.
Dẫu có thể hiện sự chống đối lạnh nhạt bên ngoài, nhưng rốt cuộc một Omega đã được đánh dấu vĩnh viễn không có cách nào quên đi hay rời bỏ Alpha của mình. Nhất là trong thời kỳ mang thai đầy nhạy cảm, Pheromone của Alpha không khác nào thứ thuốc bổ tuyệt vời nhất trao đến.
Leo nhẹ tay đặt người xuống chiếc nệm bông êm ái, chỉ sợ sẽ đánh thức kẻ trong lòng.
Hàn theo bản năng mà túm chặt lấy một vạt áo anh không rời, khiến Leo phải hơi khom người, ngón tay đã muốn gỡ ra, cuối cùng lại mỉm cười mà cởi luôn chiếc áo khoác ấy, phủ lên người Hàn.
Lix đứng phía ngoài cửa, vẻ mặt pha chút sửng sốt.
Nếu là một kẻ bồi giường trước đây, dù có là Ely- Alpha nữ có vẻ đẹp vừa mắt với Leo nhất, Lix cũng chưa từng thấy qua cảnh này.
Đồ đạc của Tam Vương Tước đâu phải muốn động là động, muốn co kéo liền co kéo? Chỉ cần vượt qua phép tắc một chút, thì đừng có nói tới yêu thích, bị vứt thẳng tay ra ngoài cửa cũng chẳng hiếm gì.
---------
Trên căn phòng nhỏ nơi gác kín, từng đám dây leo rũ tuyết vương làn xanh run rẩy bám lên khung cửa. Nơi tách biệt này không ai được phép lui vào nếu chưa được chuẩn lệnh.
Leo ra hiệu cho Lix ngồi xuống đối diện.
Hơi nóng ấm từ tách café nhẹ nhàng tỏa ra, tan rớt trong không khí lạnh giá thành từng chùm nhỏ, phả lên thành cửa kính nhìn ra ngoài.
Người đối mặt nhau, đã không còn là chủ tớ.
Nơi này là căn phòng thủa nhỏ hai kẻ Alpha vật lộn vui đùa cùng nhau lớn lên. Ở đây không có Tam Vương Tước, cũng không có vị Thống lĩnh nào cả.
Ở đây chỉ có một Leo, một Lix. Hai người vừa trộn chung dòng máu của Tước tộc, vừa được gọi là anh – em. Đơn thuần như hai kẻ đã thấu hiểu từng nhịp suy nghĩ, vì nhau mà tin tưởng.
Leo ngậm tan chút dư vị đắng ngần nơi đầu cuống họng, mở giọng:
- Lix, việc xảy ra ở bãi đá ngươi nắm rõ?
Lix gật đầu:
- Ta đã hỏi rõ mấy tên phó bãi. Quả là có chuyện đó, một chọi ba tên, những vết thương trên người Ngô Hàn hầu hết là do trận thách đấu đó mà ra.
Leo nhíu đôi mắt màu xanh thẳm:
- Ngươi còn nhớ những điều trước đây Hàn đã nói không? Chính là nói rằng tự tay đã giết chết hàng trăm Omega nô lệ. Vậy thì vì cái gì mà lần này lại liều mạng mà thách đấu cứu sống những nô lệ phạm tội đó?
Lix chăm chú nhìn Leo, một lúc mới chắc lời:
- Thực ra có vài chuyện ta vẫn chưa nói với người.
Leo chú ý từng từ.
Lix cũng cẩn trọng từng từ:
- Là về việc những trại nô lệ của Ngô Hàn, quả thực có điểm lạ.
- Điểm lạ?
- Đúng vậy.
Lix chậm rãi:
- Vì chưa chắc chắn nên ta vẫn muốn để thêm một thời gian, vậy mà không ngờ còn chưa kịp nói ra, Ngô Hàn lại suýt mất mạng ở bãi đá.
Đối với thái độ chần chừ của Lix, Leo xuôi giọng:
- Ta và ngươi đều đã đến căn phòng này, ở đây ngươi chính là anh em của ta.
Vẻ mặt Lix tỏ rõ sự nghiêm trọng:
- Ta nghi ngờ đúng như lời Lưu Hầu Tước trình báo, Ngô Hàn quả thực lập lãnh thổ riêng. Ta biết là khó tin, nhưng theo những Omega và Beta ta gài gắm vào trình lại, số tiền bạc họ kiếm được đều được tuồn đi một nơi nào đó không rõ ràng. Lương thực mua trữ ở trong kho cũng như vậy, sau một thời gian lại vơi đi trống kho. Nếu không phải có vùng lãnh thổ riêng khá đông người, thì phần lương thực ấy vốn dĩ không thể nào sử dụng hết. Nhưng còn một điều mà ta thực sự không hiểu.
Leo đã siết tới nổi lên đường gân lớn trên tay:
- Chuyện gì?
Lix ngẩng đầu:
- Nếu như Ngô Hàn thực sự đối xử tệ bạc với Ngô tộc, vậy tại sao khi tin Ngô Hàn chết được truyền đi, người của Ngô tộc lại thương xót tới như vậy? Trên phần mộ giả, người cầu nguyện đến rất nhiều. Hơn nữa trong trại nô lệ của Ngô Hàn, các Omega được đối xử rất tốt, căn bản không thể nào đem ra so sánh với các trại nô lệ khác được. Dẫu cứ cho rằng Ngô Hàn trước đây là vì tiền mà cho những nô lệ đó được sống tốt, nhưng việc tìm những Alpha có tỷ lệ tương thích cao để đưa Omega tới tiếp khách, rõ ràng là để kích thích Alpha đó chuộc người ra. Đối với một chủ trại nô lệ mà nói, việc Omega bị chuộc ra là tổn thất cực kỳ lớn!
Cả hai đều chìm vào một mảnh trầm lặng, một lúc sau Leo mới hít một hơi dài, chậm rãi:
- Ngươi nói một khi Omega bị bệnh nặng không thể tiếp khách, sẽ bị quăng ra sa mạc?
Lix như chợt hiểu ra điều gì, vậy nhưng lại hơi thoáng ngưng lại:
- Như vậy sẽ phải hi sinh một mạng sống?
Leo lắc nhẹ đầu:
- Không, ta tin tưởng Hàn. Khi những kẻ nô lệ ở bãi đá bị chĩa súng tới, bản năng của ta nhận ra sự thương xót khác biệt từ ánh mắt và tuyến thể của hắn. Hương cỏ khi ấy vô cùng lo sợ.
Lix gật đầu:
- Vậy được, ta sẽ lập tức chuẩn lệnh tới Omega đang trong trại.
- Khoan đã.
Leo ngăn lại bước chân Lix đang chuẩn bị rời đi:
- Còn về việc ta hóa sói, ngươi nhất định không được nói cho cha mẹ ta biết.
Lix xoay bước chân:
- Được.
---------
Lix rời đi, Leo một mảnh ngổn ngang chất đầy tâm trí.
Hóa sói gọi ánh trăng vạch giữa trời, sức mạnh có thể xé núi vạt gió. Chỉ có Alpha mang dòng máu thuần chủng nhất của Tước tộc mới có thể làm được. Khi lượng Pheromone bị kích động tới tột cùng, hình dáng con người đã không thể kiểm soát nổi, những lọn máu vỡ bung ra, đổi màu, làn da căng tràn tới phá nát, cực đại như thế mới hình thành dạng sói.
Máu chuyển xanh thẫm, từng giọt đều có thể cứu sống được cả những người vừa bước chân vào cửa tử.
Tất cả những điều ấy trước giờ chỉ có trong truyền thuyết, chính bản thân Leo cũng đã từng nghi ngờ.
Nhưng nó lại là sự thật, lại đã xảy ra trên cơ thể của chính mình.
Leo nhắm nghiền mắt.
Truyền thuyết ấy còn kể lại rằng, chỉ có một đế chế đến thời khắc đổi chủ, người sói mới xuất hiện.
Cha ta… Chủ Tước…Ta không thể để ông ấy biết được chuyện này.
Còn ngươi, Ngô Hàn…
Omega của ta, ngươi rốt cuộc là người như thế nào?
----------
Một thời gian sau.
Leo khó chịu chau mày nhìn đám người Beta hầu phòng trước mặt. Từ trước tới nay, đây là lần đầu tiên Tam Vương Tước phải đích thân đối diện với đám người hầu chất vấn. Thế nên tất cả đều sợ hãi tới mức quỳ rạp xuống.
Leo lạnh giọng:
- Nói! Là kẻ nào đã lấy cắp?
Cả một đám Beta quỳ mọp, hôn lên mũi giày của Leo, liều mạng lắc đầu:
- Xin Tam Vương Tước tha mạng! Chúng tôi thật sự không dám làm bậy!
Leo cắn chặt răng, hất đá:
- Nếu như để ta phát hiện ra kẻ nào gan lớn như vậy, ta sẽ lập tức quẳng ra sa mạc làm mồi cho cát! Cút!
Vài hình dáng run lên lẩy bẩy một lúc mới có thể khuất khỏi phòng. Pheromone tức giận cháy bùng, hương ca cao toàn là vị khét. Leo đấm một tay lên chiếc bàn bên cạnh.
Không thể hiểu nổi.
Đám Beta đó đều nhát gan tới chết, dọa cho một câu liền có thể trực tiếp tiểu ra quần, làm sao có gan lấy cắp đi hết thứ này đến thứ khác?
Đồ đạc quen dùng mỗi ngày đều mất một vài thứ. Đáng lý một Tam Vương Tước không thể rảnh để bận tâm đến những chuyện vụn vặt như thế. Chỉ có điều càng ngày càng làm càn. Đến sáng hôm nay, gần như toàn bộ những đồ yêu thích quen dùng nhất đều mất sạch, kể cả là chiếc khăn lông cừu, cho đến chăn phủ giường cũng không thấy đâu.
Mỗi người có một thói quen riêng, ăn sâu và cố hữu. Rằng trong hàng trăm chiếc ly, nếu không phải là chiếc ly đó thì không được.
Tính cách khủng bố, Alpha là chiếm hữu, là sở định. Tam Vương Tước Leo lại càng hơn thế. Chiếc ly hổ phách xanh thẳm đồng dạng màu mắt của Leo, chính là thứ mà Leo thích nhất.
Giá trị của nó là không thể đo đếm, là thứ đá quý hơn cả kim cương, đập không bể, ném không vỡ. Được trang trọng đặt trên chiếc bàn tinh xảo kề gần bể tắm, hàng ngày Leo đều lấy đó để thưởng thức từng chút rượu nhạt cho tới thứ mật ong đặc sánh ngọt ngào, mơn trớn trên môi.
Vậy mà sáng nay cũng mất đi nốt.
Đã như vậy, giận một.
Hàn lại thường xuyên chẳng thấy bóng dáng đâu. Leo đã cất công mỗi ngày đều cố gắng trở về sớm, sớm hơn nữa, ấy vậy mà kẻ tên Ngô Hàn đang mang trong mình mầm dưỡng nhỏ kia, lại chẳng hề để tâm tới việc này.
Lẽ ra là một Omega, em cần phải níu lấy ta lấy lòng hàng đêm mới đúng!
Vậy mà em lại dám tránh ta? Đến mức một Tam Vương Tước muốn gặp mặt Omega của mình còn khó?
Leo giận tới tím mặt, tự thân tản ra Pheromone nồng đậm, sải bước đến từng kẽ của lâu đài, ép mùi cỏ tươi phải tự mình trình tới. Ta thật muốn xem thử em có thể lạnh nhạt đến thế nào?
Ngô Hàn, là em tự làm tự chịu!
--------
Bước qua một dãy hành lang, Leo nhíu mày, dừng bước chân.
Mùi cỏ tươi. Chính là từ căn phòng nhỏ trên gác kín kia tỏa ra.
Hàn làm gì trên ấy? Nơi đó đã cũ kỹ rồi, khá chật hẹp lại không có lò sưởi, một thân đơn bạc như vậy chui vào nơi đó làm gì?
Leo bước mạnh bước chân.
Từ phía sau cánh cửa, Hàn đương nhiên cảm nhận được rõ ràng mùi vị Pheromone của Leo. Cậu cuống quýt vơ lấy những thứ đồ trước mặt.
Không được... Không thể để ngài ấy thấy được. Những thứ này... Thật quá xấu hổ rồi.
Hàn cố gắng trấn định suy nghĩ trong mùi hương ca cao càng ngày càng tiến gần. Đôi chân khẽ run, cố gắng mở cửa bước ra ngoài.
Leo chỉ còn cách hai bậc thang nữa là lên tới, Hàn cũng đã đứng chắn ngay trước cửa.
Bốn mắt nhìn nhau.
Khuôn mặt Hàn cố gắng tỏ vẻ lạnh nhạt bình thản, đầu ngón tay lại bật run lên khe khẽ:
- Ta…Ta chỉ là đi dạo.
Leo nhíu mày, từng cử chỉ kia đều đã không giấu nổi sự bối rối. Hương cỏ tươi khá nồng, giờ phút này đang cố dạt mình ẩn giấu dưới cần gáy.
Ánh mắt Leo xoáy sâu lên gương mặt Hàn, hướng về cánh cửa sau lưng ấy, không nói thêm một lời, tiến tới lách qua người cậu.
Hàn vội vàng nắm chắc bàn tay Leo nơi nắm cầm cửa:
- Đừng.
Leo híp đôi mắt lại, dứt khoát xoay cổ tay. Cánh cửa bung mở.
Hiện chưa có bình luận nào