Abo Nô Lệ
Chương 15: Cầu ngươi

 

Chương 15: Cầu ngươi

 

Trong cơn mê man đầy máu và nước mắt ấy, Hàn chới với như đã tưởng mất đi sinh mệnh nhỏ bé kia, cũng muốn trôi theo dòng máu mủ ấy, rời khỏi thế gian này.

Nhưng đến khi hơi thở dường như tắt lịm, Hàn như thấy cả người đều được cuộn lại trong men ca cao quen thuộc. Một dòng nước thơm dịu tràn qua yết hầu, khiến những vết thương không còn quá nhức nhối. Có thứ gì đó vừa ấm áp, vừa ráp nhám liếm qua khắp mọi nơi trên thân thể kéo miệng những vết thương dần dần khô lại.

Hàn theo bản năng cuộn chặt lấy người, mấy tấm quần áo thơm mùi ca cao cũng vô thức kéo sâu vào thành một tổ nhỏ.

Nơi hậu huyệt siết chặt, bọc ôm lấy gốc kết dương vật phóng mở, không nỡ rời.

Ánh trăng tan hết, những sợi lông bạc rút ngắn, móng vuốt không còn.

Leo cứ như thế nằm nguyên trên ổ cỏ khô cứng, vuốt ve từng vết thương trên người Hàn. Lặng người nghe hơi thở trong vòm ngực đã bình ổn dần, mùi thơm của cỏ tươi bắt đầu vương vít, bẽn lẽn với tay chạm lấy chùm ca cao.

Nơi bụng dưới, mầm nhỏ vươn mình uốn một đường trên chiếc bụng gầy thương. Trái tim Leo nảy lên từng nhịp, ngọt ngào hơn bất kỳ thứ gì từng nếm trải qua.

Bờ vai Leo nát một mảng, vết thuốc đắp xót tận xương, thế nhưng điều đó không khó chịu bằng một phần việc hậu huyệt kia một lúc lại tham lam khẽ hút lấy, một lúc lại mấp máy mời gọi. Leo quá khó khăn để dằn lại dục vọng chiếm hữu đưa đẩy, gương mặt cố sức kìm giữ đến đổ mồ hôi lạnh.

Không có thứ gì có thể chặn được bào thai nhỏ trôi tuột ra ngoài, khi tột độ sợ hãi mất đi mầm dưỡng nhỏ, Leo chỉ có thể giao tất cả cho bản năng của một con sói.

Chỉ có thể làm như vậy, đâm sâu vào, mở kết để giữ chặt, rồi đưa vào nơi ấy những luồng dịch ấm áp, cho đến khi bào thai kia ổn lại mới thôi.

Đã gắn kết như thế, chôn sâu như thế suốt ba ngày. Leo thực sự đã có lúc tưởng như mất hết kiên nhẫn mà đưa đẩy, làm hỏng mất.

Khi những vết thương trên da thịt Hàn đã chớm lành, cơ thể được bao trọn trong vị Pheromone của Alpha ký hiệu, Hàn dần nhận thức được.

Con của ta…Mầm nhỏ của ta….

Hàn hoảng hốt tỉnh dậy, giọng nói khô khốc cố sức bật khỏi cuống họng:

- Con của ta! Xin hãy cứu con ta…

Tiếng nói như rên lên nức nở, Leo cảm thấy như vừa bị cắt mất một miếng trên da thịt, đau đớn siết lại người trong lòng, vụng về hôn tràn lên tóc, lên trán người, dùng hết những từ ngữ có thể dỗ dành:

- Ngươi tỉnh lại rồi, không sao, không sao rồi! Con của chúng ta… hắn vẫn còn đây, vẫn còn đây.

Hàn mở đôi mắt ngập hơi nước, vội vàng quờ tay xuống bụng, nắn lấy.

Mầm nhỏ cuộn người…

Hàn như quên tất thảy mọi chuyện, sung sướng cùng đau đớn dồn đến khó kìm.

Con của ta, rốt cuộc ta cũng không đánh mất, rốt cuộc ta vẫn có thể cảm nhận được từng đợt cuộn người thân thuộc này…

Xin lỗi, thật xin lỗi… Mầm dưỡng nhỏ của ta…

Hàn bật khóc.

Không có một sợi dây nào trên đời bền chặt như sợi dây của tình phụ tử. Cho dù có yêu, có hận, cho dù kẻ gieo giống là ai đi chăng nữa, thì đứa trẻ vẫn đều là máu mủ sinh thành.

Leo nhìn từng giọt nước mắt của Hàn lăn xuống, cảm giác chua xót dâng lên đầu chóp mũi.

Nào còn đâu một Ngô Hàn hung ác rợn người? Cũng nào còn đâu một Ngô Hàn một lời buông khỏi trăm mạng người bồi theo?

Ngay lúc này, trước mặt Leo chỉ còn là một Omega yếu đuối và nhỏ bé đến không tưởng. Một người cha bật khóc khi biết được mầm dưỡng nhỏ của mình vẫn còn trong bụng.

Leo đưa tay ra, muốn chạm lên má Hàn.

Hàn sững sờ nhìn lên.

Đến tận ngay lúc này đây, Hàn vẫn không thể nào tin cho nổi. Trước mặt mình lại là Tam Vương Tước – Leo.

Là gì đây…vòm ngực rộng thơm nồng ấy?

Vậy là mơ sao?Tất cả chỉ là mơ sao?

 

 

---------

 

Trong lều, mái tóc xám bạc như reo vui lên thành tiếng, với gọi:

- Lix!

Ở phía ngoài, cảnh vệ đứng dàn thành hàng bao quanh chiếc lều tồi tàn, ngăn cách.

Một vị bác sĩ cao cấp vội vàng theo bước chân của Lix tiến lại, bỏ qua tất cả những điều đỏ mặt dưới chiếc chăn mỏng, đo khám tỉ mỉ.

Khuôn mặt như bỡ ngỡ cũng như hốt hoảng. Kỳ diệu quá, trong thời gian ngắn như vậy các vết thương hầu hết đã kết màng khô vảy, cơ thể chỉ là còn hơi yếu một chút, còn lại không có gì đáng ngại. Ngay cả bào thai cũng đã ổn định.

Không thể tin nổi.

Thế nhưng trong lòng bàng hoàng, ngoài mặt vẫn chỉ có thể báo sơ qua như vậy.

Người trước mặt là Tam Vương Tước, ánh mắt cảnh cáo rõ rệt vừa đưa tới. Nếu như muốn tò mò thêm, tốt nhất hãy đào mộ sẵn thì hơn, liền bước ra ngoài.

Lix liếc nhìn lên vết băng trên bả vai Leo, cũng muốn rời đi.

Giọng nói trầm ổn vang lên:

- Lix, khoan hãy nói cho cha mẹ ta.

Lix đặt một tay lên ngực, nghi lễ biểu thị sự trung thành.

--------

Trong này, Hàn đã tỉnh táo lại nhiều, cơn xúc động nghẹn giọng lúc nãy cũng đã bình ổn lại. Tận tai nghe được một lời bác sĩ, mầm dưỡng đã ổn, chỉ bấy nhiêu cũng khiến Hàn yên lòng.

Nhưng đến lúc này, thứ khác nữa lại khiến Hàn không thể bình thản.

Hàn cựa mình, Leo vội hỏi:

- Ngươi mỏi sao?

Leo đang muốn cẩn thận đỡ người, lại làm cho côn thịt kia đâm sâu vào thêm một chút.

A…

Hàn giật nảy người, nhận ra tư thế vô cùng khó nói bây giờ.

Hai thân người trần trụi, khóe miệng Hàn chỉ cách bờ ngực vạm vỡ kia một hơi thở nhỏ.

Còn dưới thân, vẫn là một cảnh kết hợp như thế.

Phút chốc khuôn mặt yếu ớt phủ một màu hồng nhạt, Hàn xấu hổ tới mức không thể nói thành lời.

Ai biết rằng bị thương đến tưởng đã chết rồi, vậy mà khi tỉnh lại, rốt cuộc lại ở trong tình cảnh như vậy.

Phải biết rằng khi Leo mở kết, Hàn không có bất cứ cách nào tự mình rút ra được. Mùi cỏ thơm dụ dẫn cứ thế lan tỏa. Hàn cố kìm cũng không thể kìm.

Sự phụ thuộc của Omega đối với Alpha đã ký hiệu mình gần như là tuyệt đối. Sự khao khát được cùng đối phương hòa vào làm một, được che chở, được bao bọc và được quyện lấy chính là bản năng ăn sâu vào máu.

 

Hàn không còn cách nào khác, cũng không thể mở lời, chỉ có thể cắn nhẹ bờ môi khô. Hậu huyệt không nghe lời, bỗng nhiên co siết.

A?!

Leo nhìn lên vành tai cáu đỏ của người trong ngực. Đã từng nghe nói rất nhiều rằng, các Omega khi mang thai cơ thể cực kỳ nhạy cảm, nếu Alpha phát tán Pheromone kích tình, đối phương bị ký hiệu rất khó thoát khỏi kỳ phát tình.

Đôi mắt Leo đầy ý cười, hơi híp lại.

Lặng lẽ phát tán… Lặng lẽ thả tới dày đặc... Hương ca cao chẳng mấy chốc phủ đầy căn lều tồi tàn.

Hàn không tự chủ hít một ngụm thật lớn, xích lại gần người. Leo sung sướng tới mức từng lỗ chân lông đều nở ra.

Thế nhưng thật cố gắng để kìm lại, chất giọng sắp khàn đục nhìn về mái tóc đen mềm trên ngực mình, đẩy ra:

- Hàn, ngươi làm gì vậy?

Hàn bị hỏi tới cuống cuồng xoay đi, gương mặt thường ngày lạnh nhạt đỏ đến mức sắp nhỏ cả ra máu.

- Ta... Ta...

- Ngươi làm sao?

Hàn cố gắng cúi đầu xuống, nhắm mắt lại:

- Ta cái này… Ngươi… có thể… xẹp kết lại..

Leo gần như chịu đựng đến giới hạn, cười khó coi:

- Rút kết lại? Ngươi muốn ta ra khỏi người ngươi? Phải rồi, mầm dưỡng nhỏ trong bụng ngươi cũng đã ổn. Quả thực ta nên đi ra rồi?

- Ta… Việc này…

Leo thật sự để kết xẹp dần xuống. Pheromone kích tình đã đốt nóng cơ thể Hàn nãy giờ, tuyến thể nóng rẫy thúc giục muốn tìm kiếm sự hòa quyện.

Hiện tại cảm nhận được sự trống rỗng, cơ thể lập tức phản ứng lại.

Khi côn thịt kia vừa rút ra gần hết, Hàn bất chợt đẩy sâu hông:

- Đừng rút ra.

Leo giả như không nghe thấy:

- Ngươi vừa nói gì?

Hàn mím chặt khóe môi, giọng nói rất nhỏ:

- Ta… Có thể tự làm…

 

 

Khuôn mặt đỏ ửng, lồng ngực phủ rịn mồ hôi mỏng diễm tình, hai hạt ngọc nhỏ nhô cao nảy nhẹ theo từng cú dập. Tiếng nước nhớp nháp dao động, hậu huyệt ngứa ngáy hận không thể ăn tới gốc kết.

Leo nhíu mày. Phermone đã thả đến cực hạn, vậy mà vẫn cứng miệng như thế? Không chịu cầu xin, lại vẫn chỉ muốn tự mình động?!

Leo đưa tay, dừng chắc eo Hàn lại.

- A? ... ngươi…

- Cầu ta.

- ….

- Cầu ta.

Hàn cắn chặt răng, mỗi một phân da đều bị Phermone kích tình của Leo cào đến ngứa ngáy, cơ thể không được thỏa mãn, ngay cả tuyến thể nơi cần cổ cũng đều đau nhức, bật thốt:m

- Tam Vương Tước, ta cầu người.

Leo vờn lên trên cằm của Hàn:

- Gọi ta là Leo.

Cánh tay thả lỏng, côn thịt lớn bổng rút bật ra ngoài,

Dịch nước cỏ thơm bắn tràn ướt đẫm một mảnh,

Cơ thể trống rỗng, bản năng sợ hãi bị bỏ rơi của Omega trỗi dậy mãnh liệt, Hàn gập người xuống:

- Leo... ta cầu ngươi.. .cầu ngươi…

Tên của mình treo trên khóe môi người, một tiếng cầu xin lay động đến tâm gan.

Leo gầm lên một tiếng, mạnh mẽ đem người áp chặt xuống nền, đâm xỏ tới điên cuồng giục giã, từng tiếng phập mạnh lẫn trong tiếng va đập từ hai túi ngọc trĩu nặng vang lên trên khóe đùi ép chặt,

Hàn rên bật lên từng hồi sung sướng không có điểm dừng, ưm a trong cổ họng như một tràng dài liên tiếp, mũi không kịp thở, miệng đành há lớn nuốt từng ngụm khí, nước bọt chảy dài xuống khóe môi.

Sự dung nhập hoàn hảo của định mệnh.

Gọi tên người hàng trăm lần trên môi, cảm giác được gắn kết, được trọn vẹn tống đầy tất cả những gì nóng bỏng nhất của Alpha đánh dấu, sảng khoái tới mê man,

- Leo

- Leo…

- Lấp đầy ta..

- Cầu ngươi..

- A…

- Ưm..

- Thích quá…

Ngọn nấm nhỏ đập lên bụng chao đảo theo từng cú thúc hông, dồn trên đầu nấm, tinh dịch phun bắn lên thành bụng, vẩy lấp cuống rốn.

Thở dốc, hư nhuyễn, và mơ màng..

Leo lại một lần đảo người, bế thốc lên trên đùi, gói gọn trong lòng mà thúc đẩy, , mái tóc bạc vùi giữa khuôn ngực ấy, mút lấy, một tay đỡ lưng, một tay kẹp lấy bên đầu ngực mà xoa nắn tới đỏ bừng, Hàn ngửa cổ ưm một tiếng dài, khao khát đón lấy từng cơn khoái cảm triệt để rã rời kia. Bắn bung ra thêm một lần,

Leo vét thứ dịch ấy, đưa lên miệng một miếng lớn, áp chặt lên môi Hàn:

- Ưm…

- ….

Chút tinh dịch không còn đặc sếnh như lần đầu, kéo dài thành sợi vương giữa hai đầu khóe môi. Leo đưa đầu lưỡi đánh liếm một vòng trong miệng Hàn, cuốn lấy đầu lưỡi nhỏ, không cho nhả ra,

Hàn theo nước bọt tràn, đem tinh dịch của chính mình nuốt xuống.

Leo vừa đâm xuyên, hai tay cũng không ngừng nghỉ sờ nắn, cánh mông mềm đã bị bóp tới đỏ ửng, lại dời tay tới hai đầu ngực, nắn bóp, khiến Hàn rên lên sửng sốt, siết chặt hậu huyệt.

Côn thịt thô lớn, phần lo cho mầm dưỡng nhỏ, phần đã nhịn quá ba ngày, dồn nén phun ra.

Hàn bị hôn tới không thở được, hổn hển dùng tay cào thành một đường đỏ ửng trên lưng Leo ,

Khóe miệng vừa buông, Leo lại vét ra chính hạt giống của mình vừa phóng, đưa lên miệng Hàn, sau đó lại một lần nữa hôn ập tới.

Khuôn mặt lập tức chau lại, Leo đỡ lấy cằm Hàn:

- Hàn… vẫn là của ngươi ngon hơn.

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo