Chương 13: Vạt núi
Sinh khí Alpha của Jan khi đối chọi với Uri nơi lâu đài kia đã tổn thương quá nhiều, lúc chữa thương cho Thế Lân lại là liều mạng đem tất cả những gì còn lại hun đúc mà trao đi.
Vì thế khi Thế Lân vừa tỉnh, thật sự không dám tin vào mắt mình.
Nơi hang đá, những ánh sáng đầu tiên của bình minh soi chiếu,
Ánh mắt Thế Lân sững lại nơi thân hình trước mặt.
Cả người Jan trên dưới đều là máu, từng đường gân nổi rõ trên từng thớ thịt da đã nứt toác, lại nhìn về lồng ngực chính mình, ngoài vết sẹo vừa khép vẩy, nào ai biết được nơi đó mới chỉ cách đây chẳng bao lâu, đã có một cuống dao xuyên thủng.
Thế Lân đâu phải kẻ dại khờ, đâu phải kẻ mù để mà không nhận ra rằng, hương gỗ huyết long kia tàn lụi là vì ai?
Là vì đổi mạng cho ta sao?
Jan! Jan!!!!!
Thế Lân thốt gọi tên người, thân hình kia không nghe được, cũng không còn mở mắt ra được nữa.
Cậu vội vàng gom lại hết sức lực, dằn từng bước chân xiêu vẹo tiến tới, ôm đỡ lấy gương mặt Jan.
Lại cảm nhận được mí mắt kia vì đau mà khẽ giật.
Vẫn còn sống, Jan, ngươi vẫn còn sống!
Thế Lân nghe như tim mình vừa thủng một lỗ, lại bởi vì một cái giật mày nhỏ bé kia mà lập tức lành lại, cả cơ thể cậu cũng như được truyền thêm trăm ngàn sức sống.
Thế Lân lắc mạnh đầu.
Không thể, không thể.
Hơi thở của Jan quá mảnh rồi, nếu như cậu còn chần chừ dù chỉ một giây, cơ hội sống của người chắc chắn cũng sẽ vơi bớt dần đi.
Thế Lân hít một ngụm thật sâu, nước mắt trong hốc mắt cũng nén dằn lại.
Cậu dùng chính con dao kia, cắt xé từng thớ vải trên quần áo mình, cẩn thận đỡ lấy từng động mạch chính đang không ngừng nhỏ máu của Jan, băng lại.
Không được khóc, không được run sợ, càng không được từ bỏ.
Sau khi từng đường máu trên người Jan đã tạm ngưng chảy, Thế Lân cũng chỉ còn lại một bộ quần áo đã xé đến rách bươm.
Cậu không quản từng cơn gió lạnh đem theo tuyết đang ù ạt thổi, dứt khoát bám lên vách hang, bước ra ngoài, cậu muốn đi tìm ngựa.
Vừa nhìn thấy, ánh mắt Thế Lân đã nhen nhói lên hi vọng.
Chú ngựa ở kia là của Jan, từ nhỏ đã theo Jan huấn luyện, chắc chắn đây là ngựa mà Jan đã chuẩn bị cho sớm nay trở về Lý Tộc.
Trên thân ngựa chắc chắn phải có lương khô cùng thuốc.
Thế Lân gượng đôi chân run rẩy tiến đến. Chú ngựa như nhận ra cậu, hí một tiếng, vó chân nó không ngừng đạp xuống dưới nền tuyết, đào thành những hố nhỏ.
Thế Lân chua xót, xem ra là ngay cả chú ngựa này cũng đã nhận ra tình thế của Jan.
Cậu gỡ trên mình ngựa một chiếc túi nhỏ, nhưng không như cậu dự đoán, bên trong ngoài một chiếc áo khoác cùng ít lương khô và một túi da chứa nước, không hề có lấy một sợi thuốc nào.
Thế Lân có chút mất mát, tiếng ngựa lại hí dài một đường.
Chú ngựa dùng đầu cọ lên cánh tay cậu như muốn ra hiệu điều gì đó, vó ngựa liên tục dẫm mạnh.
Thế Lân ngẩn người một lúc rồi mới giật mình.
Đúng! Phải báo tin về Lý Tộc, chỉ cần báo tin được về Lý Tộc, nhất định sẽ có người tới cứu.
Cậu không chần chừ nữa, vội vã lấy ra lương khô cùng áo khoác, nghiến răng cắn mạnh đầu ngón tay, dùng máu viết lên chiếc túi vải vài chữ, sợ rằng không đủ, lại xé thêm một miếng trên quần áo rách nát, buộc chắc lên yên ngựa.
Thế Lân vỗ mạnh, chú ngựa hí lên rồi thẳng hướng phía Nam mà chạy như bay.
Cậu chẳng biết được linh tính của chú ngựa kia có đủ để mang những hi vọng của cậu nói cho Lý Tộc biết hay không.
Nhưng hiện tại, người còn nằm trong đó, cậu dù thế nào cũng không thể từ bỏ.
Thế Lân vội vã trở lại hang,
Đỡ lấy gương mặt không có một chút huyết sắc nào của Jan, đem túi da chứa nước kia mở ra, há miệng ngậm một hơi lớn, không một chút chần chừ, mớm đến miệng người từng giọt, từng giọt.
Khi đầu môi chạm đến đôi môi khô nẻ kia của ngươi,
Ta nghĩ gì ư? Jan?
Là trong sinh tử nhận ra rằng, một kẻ nhuốm máu tràn người, hôn nhẹ lên đôi mắt ta mà nói rằng.
“Thế Lân, ta yêu người”
Yêu ta ư?
Nếu ngươi yêu ta, ngươi sẽ không đành lòng mà rời xa bầu trời này, rời xa ta, đúng không?
Jan… Jan…
Tỉnh dậy đi, tỉnh dậy đi...
Chỉ cần ngươi tỉnh dậy, ta cũng sẽ gượng dậy trái tim đã chịu đựng qua vết dao đâm thấu tim kia, gượng dậy qua hàng ngàn nỗi đau, mà sống lại.
Sẽ cho ngươi, sẽ cho ngươi tất cả.
Ở bên ngươi.
---------
Bình minh đã hoàn toàn hé lộ, đã có thể phân biệt được nhành cây ngọn cỏ ngoài kia.
Trong hang đá, Thế Lân đem chiếc áo khoác duy nhất lấy được trên mình ngựa, phủ đắp lên người Jan, kín kẽ. Còn cẩn thận lấy vài cành khô gom nhặt được, rào trước cửa hang, tránh những con thú ngửi mùi máu mà tới.
Cậu không thể chờ đến khi Lý Tộc tới đây cho được, vạn nhất cũng không thể.
Cậu sợ, sợ đến mức không chịu đựng nổi.
Hơn bảy năm qua, cũng là lần đầu tiên cậu sợ hãi đến như thế.
Nhìn thấy Jan im lìm nằm đó, còn đau hơn so với khi cái chết cận kề. Thì ra là thế, thì ra là… Suốt bảy năm qua, người mà cậu hàm ơn là Uri, nhưng kẻ chân chính mà cậu yêu, lại không phải.
Lại, không phải.
Nhận ra bây giờ, có quá trễ hay không?
Không đâu, không đâu… Vết son đỏ trên vai cậu vẫn còn, trái tim trong lồng ngực cậu vẫn đập, nhất định là không trễ!
Trên sườn núi tuyết cùng sương lạnh trơn trượt, Thế Lân cố sức vươn tay hái từng nhành thảo dược, trân quý cất đi từng cọng, phủi đi từng chiếc rễ nhỏ.
Cho đến khi hơi lạnh thấm qua vạt áo đã ướt sũng, cả cơ thể đều lạnh đến đông cứng, khó cử động, Thế Lân mới vội bước trở về hang.
Thấy được vài chiếc rào sơ sài vẫn còn nguyên, trong lòng thở xuống một tiếng.
Cậu vừa cất bước vào trong đã lập tức muốn đánh lửa đốt lên nhóm củi đốt thuốc.
Nhưng củi ướt khó bén, Thế Lân đánh đến chảy cả máu tay vẫn không thể nào nhóm lên được.
Thế mới biết, Omega quyền quý để làm gì?
Cậu đến ngay cả một ngọn lửa cũng nhóm không được.
Thế Lân không quản nữa. Trực tiếp đưa toàn bộ những nhánh cỏ tươi đắng đến nghẹn cổ kia, cho vào miệng, nhai.
Đúng vậy, không sắc được thì cậu sẽ nhai.
Những nhánh thuốc được hàm răng ngọc kia nghiền nhỏ, nước thuốc tươi đều mớm vào miệng Jan, còn bã thuốc cậu nhẹ nhàng mở ra quần áo kia, đắp lên.
Cứ như thế, nước cùng thuốc chỉ có một cách này trôi theo cuống họng Jan mà sưởi ấm lên từng hơi thở.
Mặt trời đã ửng cao.
Cậu biết, biết lắm, nếu để bản thân cố chấp chịu ướt lạnh, cố chấp chịu đói khát, có thể sẽ không còn sức để chăm Jan đến ngày thứ hai, thứ ba.
Vì thế liền bẻ một miếng lương khô, cũng uống vài ngụm nước lớn, giữ sức.
Thế Lân nhìn Jan còn mê mệt, mím môi rồi cũng đành cởi bỏ toàn bộ quần áo thấm đẫm sương sớm kia ra phơi, trải qua một bên vách đá.
Ngại ngần nhẹ bước đến bên cạnh Jan, mở chiếc áo choàng, nằm xuống.
Xấu hổ.
Jan chưa tỉnh, đến ngay cả hơi thở vẫn còn yếu, vậy mà bản thân cậu lại tự mình xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt.
Thế Lân đưa cánh tay trần, vươn ra vén thứ tóc mai vướng víu luôn che khuất ánh nhìn của Jan,
Cả một vầng trán cao như thế, ngươi vì cái gì lại che đi kia chứ?
Là sợ ta nhận ra… Ngươi yêu ta sao?
Thế Lân không biết, không biết.
Cậu cũng đã mệt mỏi đến thiếp lịm trong vòng tay người từ khi nào.
Giấc mơ hôm nay, có đau xót, có bi ai, nhưng lại tràn đầy vị ngọt.
---------
Hoàng hôn,
Sinh khí của Alpha là một thứ quý giá không gì sánh được, nó cũng giống như nguồn nội lực chảy trong từng mạch máu không ngừng, cũng vì thế, Alpha thường khôi phục rất nhanh,
Thế Lân cũng là bị một cái cựa mình làm cho tỉnh,
Cậu hốt hoảng bật dậy:
- Jan, ngươi tỉnh rồi sao?
Jan mơ màng nghe được tiếng gọi, hé mở đôi mắt suy yếu, Thế Lân vui sướng đến quên cả bản thân mình vẫn còn đang trần trụi, vội vàng sát lại:
- Jan, ngươi thấy thế nào rồi? Còn đau lắm hay không?
Còn đau hay không ư?
Là đau đến mức không thể nhúc nhích nổi một ngón tay kia, nhưng ánh mắt vừa mở đã là nửa thân người trần trụi,
Jan chưa trả lời được, ánh mắt dừng trên hai hạt anh đào kia một lát, rồi khẽ khép lại.
Thế Lân chưa bao giờ từng nghĩ, bản thân lại vừa nhìn sự dao động của ánh mắt Jan thôi đã có thể đọc ra được ý, vội vàng kéo cao tấm áo khoác, che đi thân thể:
- Ta… Ta đi mặc đồ, ngươi… Chờ ta một lát.
Thế Lân lại sợ Jan nhiễm lạnh, vì thế ngón tay chần chừ tại vạt áo khoác, rút cuộc lại buông ra, để cả cơ thể trần trụi như vậy tiến về phía vách đá, nhặt lên quần áo đã tả tơi, từng tấm mặc vào người.
Nơi này, ánh mắt kia lại một lần nữa mở ra, đem cả thân thể kia khắc sâu từng chút, từng chút.
----------
Đêm hôm đó, Jan dù chưa thể ngồi dậy, nhưng đã có thể cử động được vài đầu ngón tay, máu từ vết thương cũng đã không rỉ ra nữa.
Thế Lân vui mừng đến phát khóc.
Củi sau một ngày cũng đã khô, cậu nhóm được lửa, khiến cho hơi lạnh cũng xua bớt được nhiều lắm.
Thế Lân ngồi xuống bên cạnh Jan, bẻ ra từng vụn lương khô, đặt trong tay miết nhỏ thật nhỏ, cẩn thận đặt bên miệng Jan,
Jan nuốt xuống một ngụm lương khô khốc, lại ho lên một tiếng.
Thế Lân xót ruột tự trách:
- Jan, xin lỗi, thuốc sớm nay hái được đều đã dùng hết, đáng lý ta không nên ngủ say như vậy, đáng lý ta nên hái thêm.
Thế Lân không biết phải làm sao cho phải, cuống cuồng với tay lên túi da đựng nước kia, không chần chừ mà ngậm một ngụm, đặt lên môi người, dán xuống.
Jan ban đầu là sửng sốt, thế nhưng ánh mắt kia rất nhanh đã dịu, làn lông mi run rẩy, khẽ khép.
Jan thấy rồi, bàn tay trầy trụa vết máu, người đi hái thuốc, người chịu lạnh, người vì ta mà cố nhen một mồi lửa.
“ Thế Lân, người đây… Đều là vì ta sao?”
Trong lòng Jan có thứ còn ấm áp hơn cả dòng nước kia, dồi dào hơn cả dòng thuốc kia căng tràn.
Phải hay không phải, ta đang làm mơ?
---------
Một đêm qua đi trong hang đá này, Thế Lân nửa bước cũng không rời khỏi Jan, sang tới trưa hôm sau, khi chút lương khô kia đã cạn, khi vết máu trải trên người Jan đã khô, cần phải thay băng mới.
Thế Lân còn đang lo lắng đến không biết làm sao,
Từ đằng xa, một đám tuyết vương bọt trắng xóa, bắn tung dưới những vó ngựa phi nước đại tiến tới.
Thế Lân hô lên thật lớn:
- Ở đây! Ta ở đây!
Vừa nhìn thấy Thế Kinh, Thế Lân đã muốn bật khóc lên nức nở:
- Anh!
Thế Kinh đích thân dẫn cảnh vệ Lý Tộc đến đón người, ánh mắt dừng trên thân thể yếu gầy của Thế Lân, vành mắt cũng không kìm lại được:
- Không sao rồi, không sao.
Thế Lân không có thời gian mà buồn khổ, vội vàng bám lấy tay Thế Kinh:
- Anh, mau nói với dược sư, cứu người.
----------
Trên cỗ xe ngựa được dành riêng cho Thế Lân, giờ đây lại có thêm một người nằm.
Dược sư còn định hỏi đến vết thương trên người Thế Lân, cậu đã một mực gạt đi:
- Ta không sao, ngươi, bằng mọi cách phải cứu được Jan.
Vị dược sư vâng dạ, cẩn trọng xem xét:
- Lãnh Vị, vết thương trên thân cảnh vệ này không phải là do đao chém, mà do Alpha tự mình rút đi sinh khí, vì thế để hồi phục lại sẽ mất rất nhiều thời gian, hơn nữa, để khôi phục như trước đây sợ là không thể.
Thế Lân nghe từng lời chăm chú, đau đến mức ruột gan đều quặn lên đừng đợt, níu lấy vị dược sư kia:
- Ta chỉ cần hắn được sống, ngươi bằng mọi cách cứu lấy hắn, thuốc tốt, nhân sâm gì đó, tất cả ta đều có thể cho ngươi.
- Vâng thưa Lãnh Vị.
Thế Lân nhìn gương mặt trắng bệch, hàm răng nghiến lại vì nén chịu cơn đau theo từng làn thuốc bôi tới, trong lòng giống như bị ai cào ai cứa.
Khôi phục như xưa sao?
Jan,
Hiện tại, chỉ cần ngươi còn sống, dù là một phế nhân ta cũng sẽ ôm ngươi không rời.
Hiện chưa có bình luận nào