Chương 14: Danh vị
Ba tháng sau, Lý Tộc.
Khỏi cần phải nhắc lại sự bàng hoàng của toàn bộ lâu đài Lý Tộc ngày hôm ấy. Cái ngày nhặt về được hai kẻ chằng chịt vết thương, trên dưới da thịt chẳng còn chỗ nào lành lặn,
Thế Ngọc khắp nơi tìm thuốc tốt,
Thế Phương và Thế Kinh vì cái dập đầu khẩn xin của Thế Lân mà truyền đi sinh khí Alpha, vững vàng cứu được mạng sống của Jan.
--------
Lý Tộc, phòng Jan.
Một người hầu chạy tới, phủ phục dưới chân Thế Lân:
- Xin người mau dời đến dãy Chính.
Trái ngược với sự vội vã của kẻ hầu kia. Thế Lân vẫn bình thản kéo lại tấm áo choàng trên vai Jan:
- Ngươi xem, rất đẹp.
Jan gượng ép xoay người:
- Chủ nhân, người nên tới xem sao.
Thế Lân rũ đôi mi,
- Được. Ngươi cũng theo ta đi.
- ….
Bước chân Thế Lân không nhanh không chậm. Nhịp thở lại thêm buồn hiu hắt.
Đã hơn ba tháng rồi, vết thương trên người đều đã khỏi. Nhưng nơi tim này lại không sao lành cho được.
Ta đã nghĩ rằng ngươi sẽ hiểu được, sẽ ôm chầm lấy ta, sẽ cùng bên nhau những ngày tháng tươi đẹp nhất.
Vậy mà ngươi càng ngày lại càng đẩy ta ra xa,
Jan.
Ta biết phải nói với ngươi thế nào đây?
Những ngày thấm dược lau từng vết máu vỡ nát chưa lành trên người ngươi. Lòng ta đau hơn bất kỳ bất kỳ nỗi đau nào ta từng trải qua.
Từng thời khắc trong hang đá ấy, lời ngươi nói yêu ta, ngươi quên rồi sao?
Tại sao lại lạnh nhạt như vậy? Tại sao, lại không nhìn ta?
---------
Dãy chính,
Bước chân Thế Lân không chút chần chừ bước qua bậu cửa. Vừa ngẩng mặt liền có thể chạm tới ánh mắt đầy day dứt dồn nén kia.
Uri vội bước chạy tới, ôm siết lấy Thế Lân:
- Thế Lân! Rút cuộc em cũng chịu gặp ta.
Ta xin lỗi, ta xin lỗi. Là ta đã sai.
Thế Kinh thở dài một hơi.
Chủ Rai Tộc chỉ quỳ trước cha mình
Vậy mà Uri ngay sau khi vừa có thể gượng sức thoát khỏi mũi dao đâm kia, đã liền tới đây quỳ suốt mấy ngày mấy đêm.
Thế Phương phát điên lên mà vung roi thậm tệ, Uri vẫn một mực không rời đi.
Tiến tới tiến lui, cũng đã suốt mấy tháng ròng như thế, nửa phần vì Thế Lân, nửa phần vì giao thoa giữa các lãnh thổ, Thế Kinh không thể nào không rộng cửa.
---------
Ánh mắt hẹp nhìn Uri ôm người, Jan vuốt lên viên ngọc nơi chuôi dao móc, khẽ quay đi.
Từng thớ cơ trên người như đau như nhức.
Dẫu đã biết rằng, cuối cùng vẫn phải trả lại người…
Nhưng, ta không đành lòng.
---------
Thế Lân nhận ra hết, nhận ra cả ngón tay đang vuốt ve trên chiếc chuôi dao móc kia có bao nhiêu chua xót,
Cậu lùi người dời khỏi vòng tay Uri, vững chãi cất giọng:
- Uri. Ta tha thứ cho người. Nhưng ta sẽ không trở lại Rai Tộc.
Uri sửng sốt:
- Thế Lân…
Thế Lân mỉm cười:
- Ta có thai rồi. Cha của mầm nhỏ. Là Jan.
- Cái gì?!
Cả gian phòng bỗng chốc rơi vào im lặng, không khí từng ngụm thở đều đặc sếnh mà nghẹn lại.
---------
Một Lãnh Vị không thể tự rời bỏ danh vị của mình, trừ khi là bị tước đi danh vị ấy.
Để ở bên ngươi, để ngươi không còn dằn vặt hay đẩy ta ra xa nữa.
Jan.
Ta cũng chỉ còn lại cách này.
Không cần danh vị nữa, cũng phế đi cả tên họ của chính mình.
Trở thành một kẻ bình thường thấp kém.
Ta cần chi đây?
Danh vọng? Thể diện? Hay là những châu báu quý giá kia?
Không. Ta chẳng cần gì hết.
Ta không cần bất luận một thứ gì khác, ngoài ngươi.
Jan.
Ta biết, ngươi yêu ta đến thế nào, ta biết vì sao bàn tay ngươi mỗi một thời gian sẽ thêm lên vết rạch, vết rạch của sự kìm nén, vết rạch của sự nhẫn nhịn.
Vì yêu ta, đến ngay cả sinh khí Alpha ngươi cũng dám rút cạn, tự đẩy thân mình vào cửa tử.
Thế thì vì cái gì ta không thể?
Ngươi đẩy ta ra xa, là bởi vì ngươi nghĩ sẽ có một ngày ta trở về bên Uri, đúng hay không?
Tại sao ngươi lại khờ dại như vậy? Tại sao ngươi lại không nhận ra, ta thực ra đã yêu ngươi từ lâu.
Trong lòng ta, có ngươi rồi, sẽ không còn chứa được một ai khác nữa.
Thế Lân mỉm miệng cười chua chát:
- Một Lãnh Vị đã mang thai con của người khác. Uri, người chắc hẳn không muốn vấy bẩy Rai Tộc?
---------
Rai Tộc.
Đương nhiên Thế Kinh không cho phép, tâm khảm Uri cũng không cho phép khoác lên người Thế Lân một cái danh xấu đến như vậy.
Tin truyền đồn thổi, Lãnh Vị mất vì bệnh.
Uri sải từng bước tới đền Thiêng. Cầm một đầu tràng hoa khẽ vuốt.
Khi ngươi tới đây, là chính ta đã để ngươi cầm dải tràng hoa này một mình lẻ bóng. Lại cũng là chính ta đã đâm xuyên nhát dao kia để đẩy ngươi vĩnh viễn rời khỏi ta.
Thế Lân, ta biết là ngươi nói dối, ngươi không có thai.
Nhưng, là ta đáng phải chịu.
Định mệnh là gì? Tương thích là gì?
Chính vì cố hữu nghĩ rằng nó quan trọng tới vậy, ta lại để vuột mất đoạn tình cảm suốt bảy năm kia của ngươi.
Uri vung tay,
Tràng hoa bay đầy theo gió, phủ cả lên mái tóc người đứng sau.
Thế Phương nhíu chặt mày nhìn bóng lưng trước mặt, căm phẫn gạt những cánh hoa vương đầy mình.
--------
Vài ngày trước, Thế Phương miễn cưỡng bị ép phải thay mặt cho Lý Tộc sang đây để làm lễ tang giả cho Thế Lân nơi đền Thiêng này,
Ta đem em trai thương nhất của ta giao cho ngươi còn xinh đẹp.
Đến khi trở về lại nhận lại nó trên dưới đều là vết thương.
Đã vậy còn hại nó đến tên họ còn phải xóa đi coi như người đã chết.
Đầu ngón tay Thế Phương siết chặt.
Uri.
Ta nhất định không tha cho ngươi dễ dàng như vậy.
-----------
Đêm hôm ấy,
Phòng Chủ Tộc.
Bước chân nào đậu bên bậu cửa. Trên giường, ngón tay Uri khẽ động, đôi mày rậm vẫn một mực nhắm nghiền.
Thế Phương từng bước tiến sát gần.
Ngọn dao sáng loáng vừa vụt lên, cả cánh tay liền bị tóm gọn.
- Ngươi?!
Uri hẹp đôi mắt sâu, dùng lực đẩy mạnh. Cả người Thế Phương lập tức lùi ra một đoạn.
Uri sải đôi chân dài, đứng dậy.
- Vì ngươi là anh trai của Thế Lân. Ta sẽ coi như chưa có chuyện ngày hôm nay. Về đi.
Thế Phương cắn chặt hàm răng:
- Ngươi biết?
Uri lạnh nhạt:
- Mỗi một lần ta tới Lý Tộc, đều chẳng phải chính tay ngươi đánh ta tới liều mạng sao? Còn nữa, mùi hương của ngươi ta đặc biệt chán ghét.
Thế Phương làm sao có thể để một Alpha như mình bị sỉ nhục, gằn lên:
- Tìm chết!
Vút!
Ngọn roi bên hông vừa rút ra đã vụt tới như đòi mạng.
Uri né người.
Thêm hai, ba phát quật, Uri mạnh sức giật lại ngọn roi.
Thế Phương xoay một vòng dài.
Lại phát hiện ra chính mình như thế mà nằm gọn trong tay của Uri, gằn dữ:
- Buông!
Uri nhíu chặt mày, cánh tay rắn chắc kìm chặt vòng roi siết cuộn lấy người:
- Chỉ bởi vì trước đây mặc sức ngươi đánh, lại tưởng rằng một Alpha yếu đuối như ngươi có thể đấu lại ta sao?
Thế Phương cố gắng càng giãy lại càng vô lực. Nghiến răng:
- Có giỏi thì cứ giết chết ta!
Mùi nến thơm bất ngờ tỏa ra ngào ngạt giận dữ. Uri bật cười trong lòng,
Alpha của Lý Tộc rút cuộc được nuôi dạy thế nào?
Yếu như thế, mềm như thế, còn lại là mùi nến thơm?
Đêm đó,
Một Thế Phương bị trói đứng ngay cột trụ trong phòng, muốn mở miệng mắng cũng không nổi, quế thơm siết chặt từng vòng.
Một Uri bình thản chìm trong mùi nến thơm say ngủ, trên môi còn thoáng chút buồn cười.
--------
Cổng lâu đài Lý Tộc.
Vì đã xóa bỏ thân phận, làm một người đã chết,
Thế Lân không thể nào lưu lại đây nữa, Thế Ngọc bất đắc dĩ lo liệu một vạt sườn núi xây dựng đơn giản đưa Thế Lân tới đó “dưỡng thai”
Thế Kinh gườm ánh mắt trăm nghìn mũi tên lên người Jan. Nghiến ra từng chữ:
- Ngươi! Ta thật có mắt như mù, lại tin tưởng ngươi!
- Cuối cùng thì sao? Hả?
- Ngươi lại đến mức khiến nó có thai?
Jan cúi đầu nhận mệnh, không cãi lấy một lời.
Thế Kinh phủi tay rời khỏi.
Nhìn từng vòng bánh xe lăn rời đi, trên môi lại không dấu được mà mỉm cười.
- Thế Lân. Để ta xem xem, vài tháng nữa ngươi làm sao đem cháu của ta đến trình đây?
Thế Kinh lắc lắc đầu, ngẫm lại.
Muốn nhốt tên Jan đó vào hầm ngục. Thế Lân lại trải bạt ngồi ngủ ngoài hầm giam.
Muốn một mực tách đôi ra hai kẻ đó hết lời khuyên nhủ. Thế Lân lại một mực dán chặt lấy người, gỡ thế nào cũng không ra.
- Chín phần trăm. Quả là phá vỡ định mệnh.
Thế Ngọc bên cạnh, mắt đầy thâm ý:
- Anh yên tâm. Em đã sắp xếp, chín phần trăm thì chín phần trăm, nhất định chúng ta sẽ sớm được ôm trong tay mầm dưỡng nhỏ.
Thế Kinh bật cười lên.
Định mệnh vẫn là thua ái tình.
Nhìn trong mắt Jan, nhìn trong mắt Thế Lân, có nơi nào không đong đầy tình ý?
Hiện chưa có bình luận nào