Chương 12: Định mệnh
Jan vừa mang Thế Lân rời khỏi,
Một góc lâu đài Rai Tộc rung chuyển,
Từng góc đá hoang tàn trơ trọi giữa bão tuyết, khung cảnh hỗn loạn.
Người hầu chen lấn cố gắng chạy khỏi mùi Phermone chưa tan, cảnh vệ vừa thoát khỏi khí tức chèn ép nghẹn thở của gỗ huyết long liền mở đường chạy tới.
Galvin đáy mắt rực sáng, cười đến bật tiếng trong lòng.
Quả là trời đã giúp ta. Tên Jan đó không phải là một Alpha bình thường, khí tức rút ra có thể lay chuyển được cả từng khuôn đá tảng.
Galvin cảm nhận được sinh khí Alpha của Uri đã thương tổn không nhỏ, liền đẩy chính cha mình về phía hành lang.
- Cha! Cha đi trước đi. Uri để con lo.
Người cha đã già không một chút nghi ngờ nào, theo vài cảnh vệ tiến tới mà dời đi khỏi. Galvin ánh mắt sắc lạnh hướng về phía giường đá.
Nơi này, Uri đang muốn nâng thân xác Sonu cùng rời khỏi.
Từ sau lưng Uri, một nhát dao lạnh lẽo xuyên tới, đâm thẳng.
Soạt.
Uri không thể tin, nhìn dòng máu đỏ thẫm vừa theo đầu ngọn dao rơi khỏi da thịt, gượng ép quay sang phía chính người em trai của mình.
- Ngươi…
Galvin câu khóe miệng:
- Có trách thì tự trách ngươi. Lại đi tiếc nuối một tên dâm nô do chính ta gài vào. Hai năm trước ta không giết được ngươi. Nhưng bây giờ thì,
Vĩnh biệt.
Khậc.
Galvin nặng tay, ánh mắt chứa đầy ác độc.
Uri nhíu mày,
Vết đâm thêm sâu. Chuôi dao lút cán xuyên thủng tới trước bụng Uri.
Có đau đớn đấy.
Nhưng lại không đau bằng chính những lời vừa nghe được, trên khóe miệng đã nhỏ máu, Uri gằn lại:
- Ngươi vừa nói gì?
Galvin bóp lấy cằm Uri, căm phẫn ấn sâu thêm chuôi dao, một lời nói ra:
- Anh trai à anh trai, đáng thương cho ngươi đến giờ này còn chưa biết, tên Sonu đó chính là một dâm nô do ta gài vào bên người ngươi, nói cho ngươi hay, trước khi mang hắn đến đây, ta đã chơi đến chán rồi, ngươi lại còn coi hắn như bạn đời, đến chết rồi còn tiếc nuối…
Thật quá nực cười!
Ha ha…
Tiếng cười bật vang trộn lẫn vào từng mảnh đá lớn nhỏ đang sụp xuống khắp phòng. Uri trân mắt, nuốt lại ngụm máu tanh vừa trào ra từ tâm, từ gan, từ từng tế bào trên cơ thể.
Galvin nghiến răng:
- Dựa vào cái gì mà ngươi lại được thừa kế Rai Tộc? Dựa vào cái gì mà ta lại bị đuổi tới một nơi hẻo lánh làm dê làm chó?
Dựa vào cái gì?
Alpha mạnh nhất Rai Tộc ư? Ta sẽ dùng chính Phermone của mình, giết chết ngươi! Để ngay cả khi ngươi chết đều phải nhớ, là chính ngươi đã bại dưới tay ta!
Uri ngẩng mặt, đáy mắt nhạt nhẽo:
- Galvin! Ngươi có biết vì sao một kẻ như ngươi mãi mãi chỉ có thể quỳ dưới chân ta không?!
Uri từng bước tiến lại. Mùi quế thơm tưởng như đã tan, giờ đây quyện lại thành tầng dày đặc.
Galvin sửng sốt, bất giác lùi lại vài bước.
Sinh khí của hắn đã bị tổn thương đến như vậy, lại chịu một nhát dao găm xuyên người… Làm sao có thể?!
Galvin hít một hơi sâu:
- Chút hơi tàn này của ngươi mà cũng dám đấu với ta?
Galvin siết tay, trừng mắt, phát động Phermone chính mình. Thế nhưng hương thơm trên cơ thể vừa rực lên lại lập tức tản ra hết.
Sao lại thế này?!
Tại sao ta không hợp phát được Phermone?
Galvin thử lại một lần rồi một lần, thứ hương thơm kia chống trả yếu ớt, chỉ trong phút chốc đều bị ngấm lấy, đảo theo chiều hương quế, giãy dụa.
Galvin sững người.
Uri điên dại, cười lớn:
- Sao? Không thể phát tán Phermone?
- Ha ha ha! Galvin!
- Đừng quên ta là ai?!
- Từ khi ngươi bước chân vào dãy Chính này, thức ăn của ngươi, nước uống của ngươi đều được trộn chung với dược ức chế! Chỉ là, ta không ngờ, ngươi thật sự có gan phản lại ta!
Galvin lắc mạnh đầu, muốn buông chạy.
Uri hẹp đôi mày, trở tay. Đường máu xé toang.
Vạt dao rút bật ra từ sau lưng kia phun thành dòng.
Galvin không kịp kêu đến tiếng thứ hai. Ánh dao đỏ nhuộm màu tanh tưởi.
Cổ, đầu đứt đoạn.
Máu nhuốm vạt trời.
--------
Uri đến giới hạn, gục người trong từng tiếng kêu hốt hoảng của nhóm cảnh vệ.
Một mảnh mơ màng…
Để mặc cho dãy lâu đài kia sụp đổ. Chôn vùi đi thân xác người mà ta nghĩ rằng yêu nhất, trân trọng nhất.
Sonu.
Liên kết phá tan rồi.
Định mệnh cuối cùng cũng chỉ là một trò gian trá, từng tiếng ngươi cười, từng lời ngươi nói với ta, từng nhịp chân, từng hương mật thơm nồng.
Ta không tin nữa. Đau, đến không thể nào tin được nữa.
Bấy nhiêu trân trọng, hóa ra lại chỉ là một trò cười.
Một tên dâm nô gài vào ư?
Sonu… Định mệnh của ta!
Omega mà ta nâng niu, đến chết vẫn nâng niu.
Định mệnh này… Thật quá đắng cay…
--------
Nơi này từng dãy lâu đài sụp đổ,
Ngoài kia tiếng ngựa phi như điên như dại. Jan ôm chặt trên tay Thế Lân, đạp bằng từng dải tuyết.
- Thế Lân! Người phải cố chịu đựng.
Thế Lân trên lồng ngực vẫn cắm nguyên chuôi dao, khẽ mở mi mắt, đầu ngón tay vươn chút sức lực bám lên vạt áo thấm đẫm máu:
- Jan… Ngươi có tin ta không? Tin ta… Không giết Sonu?
Ánh mắt Jan một màu gỗ huyết long đượm tình:
- Thế Lân, đối với ta, người không cần hỏi một điều như thế.
Trên vết đâm từ chuôi dao nơi ngực trái, một vệt máu theo tiếng nói này, ộc ra, trải trong tuyết.
Jan.
Kẻ ta ngỡ rằng ta yêu, chọn không tin ta.
Nhưng ngươi, cho ta sinh mạng của ngươi làm câu trả lời.
Thế Lân giương khóe môi cười, như vậy ta dẫu chết cũng mãn nguyện.
Đúng, chết trên tay ngươi, có gì mà không tốt đây?
Ngươi cho đến cuối cùng, cuối cùng, vẫn không bỏ rơi ta…
Jan… Ta hối hận rồi, hối hận vì sao không nhìn rõ ngươi thêm một chút? Vì sao không ở bên ngươi lâu thêm một chút?
Hình như, trong lòng ta, có ngươi…
Hương hoa trà dần dần tản mát, theo vết máu kia khó kìm khó giữ.
Jan trừng mắt, nhận ra đầu ngón tay Thê Lân vừa buông thõng.
- Không, Thế Lân! Không…!
Jan giật dây cương, tiếng ngựa hí vang dừng sát lại một bên vách núi, lại vội vã ôm người trở xuống,
Sinh khí Alpha bao quanh thân hình kia thăm dò, Jan thở từng ngụm nghẹn đắng, nhận rõ rằng hơi thở của Thế Lân đang chìm xuống, nếu để trở về đến Lý Tộc ít nhất cũng phải mất một ngày đường,
Một ngày đường…
Thế Lân chắc chắn không đủ sức chịu đựng…
Không, Omega mà ta yêu…
Ta nhất định không để người chết như thế!
Jan cố trấn định mình, trước tiên phải tìm cách rút chiếc dao đang cắm trong lồng ngực Thế Lân ra khỏi.
Cuối đông tuyết vẫn rơi, nếu như rút tại nơi này, thân thể Omega yếu ớt, chắc chắn sẽ nhiễm lạnh thành bệnh.
Jan đảo mắt nhìn xung quanh, ánh mắt dừng lại ở một hang đá nhỏ, không một chút chần chừ liền ôm người đứng bật dậy.
-------
Trong hang nhỏ,
Jan xé bỏ lớp áo ngoài của Thế Lân, lộ ra chuôi dao vương đầy máu,
Jan nghiến chặt răng, đem tất cả những cảm xúc dồn nén lại, bàn tay đầy vết chai sạn nắm chặt trên chuôi dao.
Giọng nói không còn vững, đôi môi hôn lên mắt người.
- Thế Lân, ta yêu người.
- Ta nhất định không để người phải chết.
Lời nói từ sâu thẳm vang lên, là bởi sợ rằng sẽ không bao giờ còn nói ra được nữa. Cuống dao vừa rút ra, máu trên lồng ngực Thế Lân tưởng đâu sẽ phun trào mà cướp đi sinh mệnh cậu.
Nhưng không, những tàn hơi cuối cùng của sinh khí Alpha thoát ra, dồn nén lại, hương gỗ huyết long ép chặt lên vết thương trên ngực Thế Lân.
Từng dòng sinh khí truyền đi.
Ánh mắt màu gỗ nhạt dần, nhạt dần.
Từng mạch máu trong người Jan căng tràn, đứt đoạn.
Ta yêu người.
Mặc kệ là máu đã trào ra trên khóe mắt ta, rút đi hơi thở của ta, ta vẫn phải cố mở để nhìn vết thương trên ngực người lành lại.
Mặc kệ là toàn thân ta đều đã nứt vỡ, ta vẫn phải giành lại sự sống cho người.
Hương gỗ huyết long cuối cùng cũng không trụ được nữa, buông thoải dần. Cả một Alpha cường đại đến nhường ấy, còn lại chỉ là một thân hình bất động.
Cho ngươi tình yêu, cho ngươi trái tim, linh hồn và sinh khí của ta.
Thế Lân, cho đến chết, ta cũng không hối hận.
Ánh mắt hẹp, khép dần.
----------
Thế Lân trong mơ màng, lại nghe được một lời vọng tưởng.
“ Ta yêu người”
Yêu ta ư? Jan? Ngươi vừa nói gì, vừa nói gì?
Bao nhiêu câu hỏi muốn thốt ra, lại vì cả cơ thể đều đã kiệt sức, không thể mở thành lời.
Lại gì nữa đây?
Thế Lân không tin cho nổi, cả người cậu như vừa được ai đỡ lấy, hôn lên từng dải da thịt, vết thương trên ngực nhức nhối đến như vậy, lại dần lành, dần lành.
Chỉ là hương gỗ huyết long kia tại sao lại nhạt dần đi rồi?
Jan…
Hiện chưa có bình luận nào