Abo Phá Vỡ Định Mệnh
Chương 11: Bảy năm

Chương 11: Bảy năm

Vài ngày trước,

Lâu đài nhỏ cách lâu đài Rai Tộc một nửa ngày đường.

Galvin đưa tay viền theo đường râu được cạo tỉa vô cùng cẩn thận, đôi mắt sắc như dao híp mắt hướng về phía kẻ hầu kia:

- Ngươi chắc chắn?

Kẻ người hầu cúi đầu:

- Thưa chủ nhân, không có sai sót.

Galvin mỉm cười.

- Tốt lắm.

Galvin là em trai Alpha duy nhất của Uri. Cùng cha, khác mẹ.

Từ nhỏ cùng lớn lên bên nhau, thế nhưng vì sao chỉ là sinh chậm ra vài năm, hoặc danh phận người mẹ không phải là Lãnh Vị, mà cuối cùng lại bị phân cho một mảnh đất nghèo nàn, cách tới nửa ngày đường xa?

Galvin miết lên miệng chiếc ly thủy tinh sáng bóng.

Hai năm trước, Galvin kỳ công đi tìm được kẻ có tỷ lệ tương thích cao với Uri, gài gắm bên cạnh. Vậy mà không ngờ, đến cuối cùng tên Omega đó lại vì bảo vệ hắn mà làm lỡ hết kế hoạch ám sát.

Lại cứ nghĩ rằng tên Omega kia thực sự đã chết.

Là không ngờ, sau khi Lãnh Vị kia mới nạp về, Galvin cho người dò tìm tung tích, lại phát hiện ra Sonu còn sống.

Uri, ngươi thế mà u mê không dứt, còn vì tên Sonu đó mà xây thêm dãy phòng, ngày ngày đêm đêm bồi giường một kẻ nửa sống nửa chết suốt hai năm.

Định mệnh sao?

Nực cười, nếu ngươi biết được rằng, tên Sonu đó chẳng qua cũng chỉ là một con chó ta gài vào muốn đoạt mạng ngươi. Vẻ mặt của ngươi sẽ thế nào đây?

Uri, Uri.

Sinh khí Alpha ta vốn không so được với ngươi,

Nhưng trí óc này khẳng định không thua kém ngươi một phần. Nếu tên Sonu đó chết dưới tay Thế Lân kia, ngươi, sẽ kiềm chế được sao?

Một khi đốt cháy được hiềm khích giữa hai lãnh thổ Nam – Tây.

Ta muốn xem xem, địch trong địch ngoài, ngươi còn có thể giữ chức Chủ Tộc đó đến bao giờ?

---------

Từ việc ám sát Uri hơn hai năm trước, bài trí của lâu đài này chặt chẽ vô cùng, mỗi lối đi- vào, cảnh vệ theo sát từng bước chân nhỏ.

Đến ngay cả việc điều tra thông tin về Lãnh Vị, Galvin cũng đã phải gài gắm người tỉ mỉ mới nắm được.

Nói đến việc đưa người vào dãy Chính để phối hợp, lại kéo thêm một Thế Lân có mặt đúng lúc, quả là khó hơn lên trời.

Galvin mặt không biến sắc, tay gõ nhịp trên bàn.

- Được lắm! Nếu đã là khó tới như vậy. Galvin ta cũng không ngại tự mình ra tay.

Đương nhiên, cửa dãy Chính không thể nào không rộng mở chào đón Galvin. Xét cho đến tận cùng, Galvin vẫn là một Alpha mang dòng máu của Rai Tộc.

Chỉ có điều, tên cảnh vệ tóc che khuất nửa gương mặt kia thực sự quá khó xơi, từ sau khi tiến nhập dãy Chính, mang danh tới thăm cha mình, Galvin đã điều vài tinh nhuệ, lại trở về tay không, ngay cả một sợi tóc của Thế Lân cũng chưa chạm được.

Vừa hay một đêm này tên Jan kia rời khỏi,

Vừa hay cho một Thế Lân lại bỏ qua lời truyền lệnh dự thiết khách.

Cơ hội tốt như đêm nay, có thể bỏ lỡ sao?!

Không! Galvin trăm mưu tính toán, chỉ đợi có ngày này.

Galvin trên bàn thiết tiệc giữa dãy Chính, mỉm cười hướng Uri đưa tay rót rượu.

- Đây là rượu chính tay em ủ, rất quý hiếm.

Uri dẫu có nghi kỵ bao nhiêu lần, trước mặt cha mình cũng không thể không đỡ lấy từng ly nhỏ từ trên tay em trai mình rót tới.

Galvin cười nửa miệng, nhìn yết hầu kia dao động.

Uri à Uri.

Cơn thịnh nộ của ngươi, mùi Phermone điên cuồng kia, sẽ được nhân lên bao nhiêu lần bởi hương rượu này đây?

---------

Bóng trăng dần đã rõ ràng hơn,

Thế Lân vẫn cứ như vậy dắt chuôi dao bên hông mình, vuốt nhẹ,

Cảm tưởng như một đôi mắt che ngang đang nhìn tới, cảm tưởng như người vẫn còn ở bên ta.

Ngay lúc đó, một bóng đen vụt qua trước mắt,

Thế Lân chỉ trong chớp nhoáng đã mất đi ý thức, thân hình ngã gục.

Người, được đưa đi.

Lưu luyến chỉ còn mùi hương trà bật lên đầy lo sợ…

---------

Phòng Sonu.

- Không….!!!!

Tiếng hét thất thanh của mấy kẻ người hầu, tiếng chậu nước ấm vỡ tan tành rơi rớt, khiến Thế Lân mơ màng tỉnh dậy…

Một mùi tanh nồng xộc lên mũi, Thế Lân hoảng hốt cựa mình,

Chuyện gì thế này? Máu ư?

Tại sao trên tay ta toàn là máu?! Sao lại thế này…

Thế Lân vừa ngước mắt, đã giật mình sửng sốt, người trước mặt…

Đây chẳng phải là Omega định mệnh của Uri sao?

Tại sao ta lại ở đây?

Tại sao…

Tay, quần áo…. Đều là máu?

Thế Lân tròn đôi mắt nhìn bàn tay nhuốm đầy máu đỏ, trên lồng ngực Sonu, chuôi dao móc đâm ngập.

Không phải là một nhát nữa…

Mà là hai, ba, bốn…

Cả thân hình gầy yếu kia…

Thế Lân run rẩy đến không nói ra thành lời… Lùi chân lại phía vách tường lắc đầu hoảng hốt.

Không… Không phải ta…

Không phải ta…

Thế Lân còn nhớ rõ ràng, bản thân mình còn đang đau khổ biết chừng nào bởi sự dời đi của Jan, vẫn còn một mực ở trong phòng Lãnh Vị kia mà dằn vặt.

Tại sao vừa tỉnh dậy đã là ở nơi này?

Trong sự bối rối đến không biết làm sao cho phải, tiếng bước chân dồn dập từ phía ngoài cửa nặng nề chạy tới.

Tiếng thét lớn giọng của Uri vang bật:

- Sonu!

- Sonu!

Tiếng gầm bật tung một mảnh, mùi quế thơm vừa nghe tin đã không thể kiềm chế mà lao đến bên cạnh Omega của mình.

Sững người.

Uri run rẩy tay đặt lên chóp mũi Sonu

Không còn thở…

Cả thân người đầy máu đã không còn chút hơi thở nào vương lại…

Uri gục xuống, liên kết đau đớn vỡ òa..

- Sonu, Sonu… Không… Ta cầu xin ngươi hãy tỉnh lại.

- Cầu xin ngươi….

- Sonu….Tỉnh dậy đi, là ta đây, Uri của ngươi. Alpha của ngươi…

Thân hình gầy xanh kia, không có lấy một chút cử động, máu cũng đã không còn để trào ra nữa…

Sonu xác thực đã chết.

Uri ngẩng mặt, nhìn Thế Lân hai tay vẫn còn đẫm máu.

Ánh mắt như từ địa ngục đưa tới, khảm tanh mùi căm giận.

- Ngươi! Là chính ngươi!

Thế Lân lắc nhẹ đầu, sức một Omega như cậu, tránh đâu khỏi đôi bàn tay vừa dồn sức tới kia.

Bịch!

Cả người Thế Lân bị ném xuống đất,

Cú rơi nặng trịch như muốn bẻ gãy mất nửa phần xương cốt.

Mùi quế quyện lên đau thương đến nỗi không có bất kỳ kẻ Beta nào có thể ngẩng nổi đầu tiến tới can ngăn, đều quỳ rạp.

Thế Lân khó khăn mở lời:

- Không, Uri…Không phải ta…Tin ta…

Uri tóm chặt cổ áo Thế Lân, rít lên:

- Tin ngươi? Nói ta có thể tin ngươi sao?

- Ngay cả khi tận mắt nhìn đôi tay ngươi nhuốm máu Omega của ta!

- Sonu của ta!

- Là của ta! Định mệnh của ta!

Thuốc trong rượu kia thật thấm, nhân cơn cuồng phong này lên bao nhiêu lần đây? Đôi mắt kia đã không còn một chút hồn người. Trong đáy mắt ấy chỉ có một từ, hận. Ngập tràn những máu và lửa.

- Trả Sonu lại cho ta!

Tiếng gầm mang theo cơn điên cuồng, Phermone Alpha quét thành một rừng bão tuyết, gào thét bật tung một mảnh lâu đài.

Uri dùng chính mũi dao móc kia, hướng về phía lồng ngực của Thế Lân.

Không một chút lưu tình, đâm tới.

Soạt.

Qua vạt áo Thế Lân, máu tràn đẫm thê lương.

Bàng hoàng, ngỡ ngàng, rồi lại chua xót nhận ra,

Thế Lân ôm lấy chuôi dao đang còn găm trong thân thể.

Uri vươn tay, mất hết kiểm soát đôi mắt vương đầy tơ máu, bóp lấy chiếc cổ trần.

Đôi tay rắn như thép, siết chặt.

Thế Lân ngấn một vành nước mắt.

Một dao còn chưa đủ hay sao? Lại bóp nghẹn đến hơi thở này,

Uri, người là sợ ta trốn được hay sao? Là sợ ta không thực sự sẽ chết ngay đi? Hơi thở trên yết hầu siết chặt, yếu ớt dần, cả cơ thể cậu cũng không còn giãy dụa được nữa…

Bầu trời xoay vòng tối tăm. Ánh sáng tắt dần.

Uri.

Ta tin người bảy năm,

Chờ người bảy năm,

Yêu người bảy năm,

Người, thế nhưng lại chưa từng tin ta.

Sự sống này, bởi vì yêu mà dày vò, bởi vì tang thương mà đứt đoạn.

Bên người chừng ấy thời gian, dấu son đỏ trên vai ta vẫn còn.

Ta đã từng muốn dâng hiến nó cho người, ngày hôm nay lại phải đem nó rời theo.

Người ấy đã đi rồi.

Cơ hội bên người. Ta cũng không còn chờ mong nữa,

Jan…

Ta sai rồi. Ta sai rồi.

Ngươi có thể nào, một lần nữa đưa ta trở về hay không?

---------

Galvin cười nâng khóe miệng, vừa lòng một cảnh trước mắt. Đôi cánh tay kéo lại cha mình đang muốn bước tới ngăn cản.

Khí tức Alpha của Uri quá mạnh, thêm hơi thuốc từ men rượu kia khiến Phermone đặc sánh như mật,

Trên hằn cổ của Thế Lân đã in sâu từng vệt ngón tay. Hơi thở cũng dường như đã đứt đoạn.

Lại không ngờ rằng chưa được vài giây, mái vòm kết từ đá khối kia như thể rung chuyển.

Răng rắc một vùng, đá vụn tản rơi.

Đám người hầu hoảng hốt dạt sang một bên, ngay chính Galvin và cha mình cũng khó khăn mở mắt.

Gió tuyết mù trời, những gốc cây khô cằn bật rễ đập tan từng ô cửa kính.

Sức mạnh bật ra từ Uri đang lan tỏa, lại bị bởi mùi gỗ huyết long sôi trào dằn xuống.

Hai thứ sinh khí mạnh mẽ cường đại đối đấu, khiến cho tường đá nứt toác, rơi vỡ lộ ra một mảng lớn.

Một Alpha như sấm rạch giữa trời đảo bước dồn đến.

Jan nghiến chặt khóe môi, bức tỏa Phermone, mặc cho từng mạch máu kia có thể nứt vỡ khiến chính bản thân tan ra thành tro bụi.

Từng ngón tay của Uri đặt trên cần cổ kia miễn cưỡng bị hương gỗ huyết long cạy mở.

Thế Lân như trượt xuống tấm đệm bện từ máu và xương tủy của một Alpha cực đại rút ra đan lấy.

Jan mắt đã đổi màu nâu rực như gỗ huyết long, mạch máu toàn thân nổi cuộn, vụn đá trên tường vừa rơi ra, chạm tới khí tức này liền tan thành bột đá.

Uri thực sự không thể ngờ được Jan- kẻ đó vậy mà bất chấp mạng sống chính mình.

Bước chân áp đặt lùi lại, phun ra một miệng máu. Uri gầm lên giữa những tiếng răng rắc đổ vỡ:

- Ngươi điên rồi!

- Rút hết sinh khí của Alpha đổi mạng cho hắn?

- Hắn đáng sao?!

Gió cuộn thành lốc xoáy, Jan bế trên tay thân hình Thế Lân từng bước, từng bước, máu rải ướt đẫm những vệt chân rời khỏi.

Nếu có thể giương mắt nhìn người ta yêu dấu chết đi.

Hỏi ta đáng hay không đáng tan ra làm tro bụi?

Đáng.

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo