Chương 8: Uri
Giữa những vạt lều che tạm, vài chú dê run rẩy chui rúc dưới nền cỏ khô, tuyết lạnh, sơn dương hay cả bò núi đều khó có thể chịu được.
Vậy nên có được một chút sữa dê ấm nóng đã là điều xa xỉ bậc nhất mà Thế Lân vừa đưa tay đón lấy.
Một dải người nghèo khổ quỳ rạp cúi chào.
Thế Lân lắc mái tóc tơ.
Cái tin Lãnh Vị xấu xí đến mức Chủ Tộc vừa gặp đêm đầu tiên đã chán ghét mà tách phòng. Như thế nào có thể là một Omega xinh đẹp nhường này?
Thế Lân cũng không để ý nhiều tới thế đâu. Xét cho tới cùng cậu vẫn chỉ còn là một cậu nhóc mới hơn mười bảy tuổi, lại sống trong sự bao bọc từ nhỏ, chỉ đơn giản là thương cảm mà mở lòng. Trong tất cả, đều không có một chút nào suy tính.
Sau khi đã phân phát hết số lương thực cùng tiền bạc mang theo,
Thế Lân lệnh cho vài Beta theo hầu, cùng với Jan mở một bao lương nhỏ, chất vài bó củi khô đỏ lửa một nồi cháo thật to.
Người hầu cậu mang theo không nhiều, hơn nữa Thế Lân muốn chính tay mình cùng làm, vì thế khi cháo vừa chín tới, đã vụng về mà đưa cổ tay kia đảo bên nồi từng thìa từng thìa,
Thìa cháo vừa múc lên, bàn tay Jan đã đỡ vội lấy chiếc tô lớn sứt sẹo:
- Cẩn thận nóng.
Thế Lân quay sang, nhìn thấy trên gương mặt lạnh nhạt kia một vệt bẩn vẽ qua từ khi nào, không khỏi bật cười:
- Jan, ngươi chính là cảnh vệ mèo nha!
Nụ cười rạng rỡ bao nhiêu lâu nay rồi mới có thể thực tâm nở ra được. Cậu nhìn chóp tai Jan vì ngượng mà ửng đỏ, lại càng cười lớn hơn.
Thế Lân đưa ngón tay, đặt lên vết bẩn trên má Jan, lau sạch:
- Jan, cảm ơn ngươi,
Jan không trả lời, ánh mắt che nửa dưới tóc mai dài kia, nghĩ gì?
Thế Lân cảm thấy như đầu ngón tay chạm lên da thịt người, bị bỏng rồi, vội vàng rụt tay lại.
Lồng ngực cậu, gò má cậu, tất cả đều rộn ràng.
Thì ra, vẫn còn cái cảm giác ấm áp đến như thế,
Thì ra, ngoài si dại một người, ngoài tổn thương vì một người. Bản thân lại có thể làm được nhiều việc đến thế.
Kia, nụ cười của một Beta đã già tới méo mó đi,
Kia, là một đứa trẻ vừa vui vẻ vừa tò mò men tới chạm tay lên vạt áo cậu, lại được Thế Lân ôm trọn vào lòng.
- Jan, nhìn đứa bé này, có phải rất thích ta không?
Jan ngẩng mặt, lồng ngực phải hai ba lần hít thở mới thông được. Nhẹ cười hiếm hoi:
- Rất thích.
Thế Lân lại như phát hiện ra cả một bầu trời mới:
- Jan! Ngươi vừa cười!
--------
Trời phủ dần bóng tối,
Thế Lân sau một chuỗi những ngày dài trong lâu đài, mới có một hôm vui vẻ đến quên mệt, trên chiếc xe ngựa sóc nẩy như vậy, lại đã ngủ gục trên tay Jan tự bao giờ.
Jan đưa tay vuốt ve chút tóc mềm, đôi môi do dự rồi hôn nhẹ lên trán người.
Thế Lân, cứ như thế này, thật tốt.
Ta không cần phải nhìn người đau lòng, mà đau theo.
Hắn đối với người vô tình, lạnh nhạt bao nhiêu, ta lại sẽ dùng thứ hương gỗ huyết long này sưởi ấm cho người.
Dừng trước lâu đài,
Cửa xe vừa mở, thoáng chút lạnh khiến Thế Lân hơi co người lại. Jan đưa tay kéo, vạt áo khoác mở rộng trùm qua thân người, nhấc tay ôm trọn Thế Lân ủ sâu vào trong lòng.
Trên khuôn mặt tĩnh lặng của Jan, vành môi kéo lên thành một nụ cười âu yếm, từng bước bế người tiến về dãy phòng quen thuộc.
Thế Lân, năm ngươi mười tuổi, ta gặp người lần đầu tiên, từ đó đến nay, trên đôi tay ta đã bế người bao nhiêu lần?
Không đếm hết.
Nhưng mỗi một lần ấy, đôi bàn tay ta đều hận không thể siết chặt thêm, chặt thêm, đem người khảm sâu vào trong ngực ta, vĩnh viễn không thể rời xa ta.
Thế Lân, ngày hôm nay, được ôm người như thế này, ngày mai ra sao, ta đều không hối hận.
------
Bước chân dừng trước cửa phòng.
Đáy mắt của Jan bất chợt rực lên chút ánh sáng, dừng sững.
Trong phòng, thân ảnh cao lớn đã như chờ đợi từ rất lâu.
Uri không hỏi, không trách, chỉ đưa ánh mắt sáng sắc hướng về phía bậu cửa,
bước tới, hướng đôi tay dài vươn ra.
Đầu ngón tay Jan bám trên vạt áo bông kia khẽ siết lại, chắc giọng không muốn buông người:
- Chủ Tộc, Lãnh Vị đang ngủ.
Uri không lui một bước, dứt khoát không thu tay lại:
- Ngươi cũng biết đó là Lãnh Vị sao?
- …..
- Là Lãnh Vị của ta. Rai Uri.
Trên gương mặt Jan, hàm răng nghiến chặt thành một đường xương hàm nổi rõ.
Im lặng, đến từng nhịp thở đều như không thể kìm lại nổi, bàn tay vẫn không rời khỏi vạt áo Thế Lân/
Uri híp đôi mắt, chậm rãi nhả từng từ:
- Jan. Ngươi nên biết vị trí của mình.
Jan ngoảnh mặt, nén từng ngụm không khí kia cưỡng ép dồn xuống ngực. Đưa cả thân hình mềm nhỏ đó tới đôi tay Uri đang chờ sẵn.
Cánh cửa cũng như hiểu tâm người, không nỡ khép lại.
Jan hướng đôi mắt về phía trong, lại chỉ nhận được một bóng lưng rộng lớn của Uri xoay người.
---------
Phía bên ngoài trời, tuyết rơi lạnh đầy trong tim.
Mùi gỗ huyết long đau đớn gầm thét cô đặc một mảnh trời, mái tóc che ngang vành mắt kia cáu đỏ, phủ đầy tuyết tan ướt đẫm.
Thế Lân.
Còn đâu nữa, một Omega nhỏ bé, cuộn tròn như một chú mèo con ngoan ngoãn, khi tỉnh dậy lại là đôi mắt nâu lười biếng duỗi hai tay về phía ta.
“Jan, Jan. Ngươi phải bế ta”
Thế Lân.
Nếu được, một đời này ta nguyện ý bế người trên tay, để đau khổ và lừa lọc kia dải lót dưới gót giày một mình ta gánh chịu.
Máu đang nhỏ đầu cuống tim ta,
Là tự hai tay trao đi kẻ mà mình yêu nhất.
Ảo ảnh cả thôi.
Cũng chỉ là do ta một mình tự tâm dệt lấy.
Alpha thì sao? Thân phận thì sao?
Ta thật sự, thật sự, không đành lòng…
Bảy năm, ta yêu ngươi như thế, ngươi… Lại yêu hắn.
Thật quá nực cười…
Cách cánh cửa kia.
Người có thấu hay là người không thấu…?
Tuyết rơi dày thêm dày, lòng người thêm nhỏ máu .
Mái tóc phủ thêm phủ, đau đớn liệt tâm gan.
Đêm này, có một bóng dáng vuốt chuôi dao nhỏ, phủ gục bên ngoài sảnh, tuyết ướt đẫm vai người.
Ánh mắt ấy của Uri, ta biết… Hắn đối với người đã động lòng rồi.
Ta đã biết trước kết cục này, lại vẫn muốn tự tay mình tìm lấy đau thương.
Đành trách thôi, bấy nhiêu năm… Chỉ mình ta đơn phương sâu lặng.
--------
Trong phòng,
Rạng sáng, từ ngay trên bàn kia nhìn xuống, Uri vẫn không thể hiểu hết được.
Cảm xúc đầu tiên của khi đỡ Thế Lân trên tay mình.
Là ánh mắt day dứt của Jan.
Khí tức cực đại như bị dồn nén hết trên từng ngón tay run rẩy khi trao người.
Đó hiển nhiên không phải là một ánh mắt của kẻ dưới dành cho chủ nhân của mình.
Vì cái gì một kẻ Alpha cường đại như vậy, lại chịu nép mình ngang bằng với những đồ gả hôn mang theo sang Rai Tộc? .
Không lẽ… Thế Lân giữ hắn ta lại quả thực là để bồi giường?!
Một Omega đem hết cả phần lương thực của mình đi chia cho những kẻ đói nghèo thấp hèn, lại không vì bản thân mình chịu khổ mà đi vạch trần ta trước mặt Lý Tộc.
Nhìn một thân người mảnh dẻ nằm kia, như thế nào cũng đều không tin nổi…
Uri thực sự chìm trong một mớ hỗn độn bủa vây.
Rõ ràng biết rằng định mệnh của chính mình không nằm nơi đây, Sonu cũng là vì mình mà nửa sống nửa chết.
Vậy mà vẫn không cản được mong muốn thấu hiểu gương mặt nghiêng góc sáng đẹp đẽ kia,
Thế Lân, ngươi rút cuộc là người như thế nào?
Uri chậm rãi đứng dậy, cởi chiếc áo khoác ngoài.
Phermone lan tỏa, mùi Quế thơm nhàn nhã đưa hương.
Phép thử này. Dễ thôi.
---------
Thế Lân dường như cảm nhận được sự ướt át dán trên môi, lười biếng xoay đầu…
Lại mơ nữa sao, mùi hương quế thơm nồng …
Vừa dẫn dụ lại vừa sợ hãi.
Hình ảnh một đôi mắt sáng như sao ấy, lo lắng hút đi cmáu độc từ vết thương tím bầm, ta liền muốn đưa tay đón lấy.
Nhưng nhận lại là từng cú ném người, từng chút nghiền nát bàn tay ta rớm máu,
Mùi quế thơm càng ngày càng nồng, càng ngày càng dày đặc..
Cơ thể nóng ran, khó chịu như vậy..
Không…
Thế Lân choàng tỉnh.
Khuôn mặt kia gần kề đến mức hoảng hốt.
Đôi tay Uri dừng lại trên lồng ngực hé mở, nơi hai đầu ngực nhỏ vân vê một chút.
Cảm giác lạnh lẽo khiến Thế Lân thoáng chốc thanh tỉnh, nhớ đến cái đêm đầu tiên đau đớn kia, sợ hãi co gập người lùi lại.
- Uri.. Người… Người... sao lại ở đây?
Uri bình thản cởi lưng quần,
- Đây vốn là phòng của ta, có gì là lạ?
- …..
- Ta… Vậy ta... Sẽ qua phòng khác.
Thế Lân nhận ra tình cảnh rồi, vội vã luống cuống kéo chiếc áo khoác bên cạnh, lại bị đôi tay Uri kìm giữ.
- Ngươi là Lãnh Vị của ta, Omega của ta, chẳng lẽ ngươi định cự tuyệt Alpha của chính mình tiến vào?
Thế Lân sững người.
Uri hướng gương mặt, ngửi tới bên bả vai run rẩy, khóe miệng nhếch lên một đường cong :
- Mùi hoa trà. Được, ta cũng rất thích.
Đôi tay Uri vờn quanh, vạt áo bật tung, trên cổ từng vết hôn ngân mờ đỏ tràn dần.
Làn da mềm như lụa, hương thơm ngào ngạt tuôn trào, hậu huyệt kia bắt đầu đón mở mấp máy.
Uri cố tình thả Phermone kích tình kia.
Nhưng, sao thế này?
Không phải chỉ mới ba tháng trước, là chính bản thân Thế Lân còn quỳ xuống mong gặp được ta?
Giờ đây cả thân hình lại cứng ngắc, côn thịt nhỏ bại lộ yếu ớt không dám ngẩng đầu kia, là gì đây?
Chính Thế Lân cũng không biết, không biết nữa…
Cậu không dám cầu xin. Lại cũng không dám đón nhận lấy. Là hạnh phúc hay bi ai, chính bản thân cũng không thể hiểu nổi .
Nhưng… Rõ ràng là cậu không muốn!
Đôi môi cậu mím chặt, vành mắt bật ra nức nở, lắc mạnh đầu.
Uri đáy mắt khẽ động,
Lại nói là thu nuôi một Alpha bồi giường ư? Đến cả đầu ngọn nấm kia vẫn còn chưa tuốt xuống hết.
Uri đỡ đôi mắt ngập nước kia:
- Ngươi sợ hãi?
Thế Lân cắn chặt môi, siết lấy một mảnh áo nhăn nhúm.
Uri bao trọn thân hình kia vào trong lòng, chậm rã thu lại Phermone .
- Ngủ đi.
Mỉm cười.
Đúng, chính nó, chính là đôi mắt ngập nước của bảy năm trước.
Thật không ngờ, lý do chân chính khiến Lý Tộc một mực ép ta kết thân, lại là vì mái tóc tơ mềm này, từ ấy đều đem theo sợi dây đỏ trong lòng.
Quả thực là không tưởng, những thứ kỳ diệu trên đời này, đã thực sự xảy ra.
Vậy mà suốt bảy năm qua ta không hề hay biết sự tồn tại của ngươi.
Uri hôn lên chóp mũi người run rẩy.
Thế Lân.
Trái tim ta đã tưởng như lạnh ngắt từ lâu, hôm nay nảy lên một nhịp rung động này.
Hiện chưa có bình luận nào