Chương 7: Nhận ra
Rai Tộc, kho lương.
Từ sáng sớm nhận được tin báo truyền, Uri dứt khoát chính mình đạp gió tuyết đi tới tận kho lương kiểm chứng.
Vách tường đá sừng sững cao, lại như đã được lấp đầy toàn bộ, từng bao tải lớn được may chít cẩn thận xếp chồng lên nhau.
Uri tiến đến, rút dao nhỏ bên hông, xiên vào một tải lớn trước mặt.
Lúa mạch từ bên trong trào ra như suối, từng hạt mẩy tròn.
Uri lùi chân lại vài bước, lớn giọng chỉ tay vào một chiếc rương:
- Mở!
Một kẻ hầu khom lưng bung mở,
Trong đó, từng lớp thảo quả chín được phơi khô trữ lại, xếp thành tầng đầy trong các rương gỗ.
Uri sửng sốt.
Chuyện gì thế này?!
Thảo dược quý giá, lúa mạch đầy kho, bột mì và cả thảo quả cũng được chuyển tới gấp rưỡi lần so với châu báu mang đi trao đổi.
Còn có một thư tin truyền từ Lý Kinh. Không bàn việc đổi chác kia, cũng không hề nhắc tới những thứ hàng dư quý kia.
Không có đe dọa, không có áp đặt, tất cả chỉ là một vài lời gắn gọn mà cung kính nhờ để ý chăm sóc Thế Lân.
Uri siết chặt tay,
Bọn họ rút cuộc có ý đồ gì đây?!
--------
Uri vừa trở về đã lệnh cho giám sát đưa tới tất cả các tin truyền đi từ phía lâu đài của Lãnh Vị.
Uri lật giở kỹ càng từng trang tin truyền, từng dòng từng dòng kia như một cỗ xao động mãnh liệt chưa từng có dội đầy tâm trí anh.
Là sự thật?!
Omega Thế Lân đó, vậy nhưng không một tin nào truyền về Lý Tộc sự việc hơn ba tháng qua ?
Sau cái ngày dẫm nghiền tay hắn dưới chân kia,
Uri đã chuẩn bị đề phòng với thái độ từ phía Tây, thậm chí còn đã bàn đến việc giết thịt một lượng lớn dê đang lấy sữa, để trữ thịt khô cho mùa tuyết đói khổ này.
Vậy mà…Là sao đây?
Tất cả việc này… Là sao đây? Từng dòng tin trôi qua giống như dệt lên từ một mảnh tâm tình, giống như từng lời nói tha thiết của người ngày hôm ấy, cái ngày mà ta đã nắm giật tóc người, ép người mở lớn mắt nhìn lên thân hình Sonu ngày ấy…
“ Người lập tức nhận ra em”
“ Người đã đánh dấu em”
“ Uri đối xử với em rất tốt”
“ Uri khen em nhảy thật đẹp”
“ Uri không lập thêm biệt vườn, cũng không có thêm sủng nhân nào”
“ Uri hàng ngày đều ở bên cạnh em, bồi em không buồn chán”
“ Dân chúng ngoài Lâu đài mùa tuyết bão thật quá đói khổ. Thế Lân đã là Lãnh Vị nơi này cũng không thể nào làm ngơ, Lý Tộc liệu có thể gửi thêm lương thực, cứu con dân qua mùa đông lạnh hay không?”
Uri chau mày hằn một rãnh sâu giữa mi tâm. Cả người như vừa bị dằn xuống ghế. Đôi tay siết những tờ tin truyền đến nát bấy...
Thế Lân, Omega đó…
Ngay cả trong đêm tân hôn bị cuồng dã xé mở áo quần,
Ngay cả khi bàn tay bị chà xuống nền đá rướm máu lạnh,
Ngay cả ba tháng qua, một cái liếc mắt ta cũng không để ý,
Vẫn nói rằng ta đối xử thật tốt ư?
Lại đã chờ ta một tháng quỳ gục ngoài hành lang kia,
Vẫn một mực từng lời che đỡ khẩn cầu cấp thêm lương thực.
Lãnh Vị thì sao?
Là chính ta đã nói với hắn rằng, Lãnh Vị đối với ta vốn dĩ không bằng một dâm nô!
Nhưng, tại sao hắn lại không hận ta như ta đã nghĩ? Lại cũng không phải là tính kế cùng với Lý Tộc ép đến phía Nam này?
Đôi mắt sáng của Uri trở lên hỗn loạn, cả bầu trời mênh mông trải qua mấy hoàng hôn đều không thể tìm ra lời giải đáp.
Nghi hoặc, và tin tưởng.
Quá khó khăn rồi, đến ngay cả kẻ chuyên chở lương thực về cũng khẳng định, thái độ của Lý Tộc vô cùng hòa nhã, tiếp đón thịnh tình.
Và đương nhiên, hàng kiện hàng kiện lương khô thảo quả kia, đâu phải là giả?
Uri đã lật đi lật lại hàng chục lần. Để rồi cuối cùng lại đừng lại ở tin truyền đầu tiên.
“Người lập tức nhận ra em…”
Nhận ra em… Thế Lân?
Rút cuộc, ta đã bỏ qua điều gì đây? Ta và ngươi đã từng gặp nhau sao? Tại sao lại nói là nhận ra?
Có phải vì như thế, mà mỗi khi gặp, ánh mắt của ngươi nhìn ta đều sâu lặng đến thế hay không? Là bởi vì, ngươi đã biết ta từ trước ư?
Sợi dây đỏ.
Sợi dây màu đỏ cũ kỹ trong tay ngươi, là bất kỳ khi nào ta nhìn xuống thành cửa kia, thấy một thân ngươi đợi chờ, cũng đều thấy ngươi nâng niu trên đôi bàn tay ấy.
Uri giật mình .
Thế Lân? Lý Tộc? Sợi dây đỏ bạc màu kia?
Bảy năm trước… Thế Lân năm nay mới chỉ mười bảy!
Giữa đêm tối, mùi Phermone quyện hương quế thơm, nhức nhối một mảnh ngực…
Thế Lân… Cậu bé nhỏ lên mười năm ấy? Chính là ngươi?!
Sau khi xong tiệc, ta lại lập tức rời đi ngay.
Đến chính ta cũng không thể nào còn nhớ, một sợi dây đỏ buộc cầu may khi đến thăm Lý Tộc các ngươi…
Ta thực sự đã quên.
Quên mất đôi mắt tròn nâu đầy sợ hãi trước con rắn hổ mang đang phình mang, dữ tợn cắn lên bàn tay nhỏ bé ấy.
Thế Lân…
Ta, đã làm gì thế này?
Ngươi, ôm một nỗi dại khờ suốt bảy năm, một mực đòi kết thân với ta.
Là vì như vậy sao?
Có thật sự, là vì như vậy hay không?
----------
Đường tuyết bão lớn, để chở được ngần ấy xe lương đến là điều chẳng dễ dàng gì, vậy nên vừa nghe tin lương thực đã chuyển đến dãy phòng Lãnh Vị .
Thế Lân liền rất vui vẻ mà muốn ra ngoài.
Cậu vừa khoác lên một chiếc áo ấm, bước chân còn chưa xuống giường được mấy bước, nhẹ nhàng một tấm choàng từ đâu phủ qua mái tóc tơ.
Jan vuốt một lượt chiếc áo khoác dài được dệt từ bông suôn tới tận gót chân kia. Ngẩng đầu:
- Người nên đổi giày trước.
Thế Lân được ấn lại phía ghế ngồi.
Jan đỡ lấy đôi chân cậu, cởi chiếc giày mỏng, lòng bàn chân nhỏ nhắn phút chốc đặt trọn trên lòng bàn tay đầy vết chai sẹo kia. Thế Lân vội vã giật mình, thu chân lại.
- Ta… Ta có thể tự đi. Ngươi, ra ngoài trước.
Đuôi mắt Jan là vờn qua mất mát, thế nhưng vẫn cúi đầu bước khỏi bậu cửa.
Bảy năm ròng rã bên cạnh, Thế Lân làm sao có thể không hiểu ánh mắt kia. Trái tim không tự chủ mà nảy lên một nhịp.
Nhưng, chỉ là không thể hiểu nổi nữa.
Trong giấc mơ của cậu hiện tại lại là vết cắn trên cổ tay, là dòng máu ấm nóng của hương gỗ huyết long sôi trào đến. Khi tỉnh dậy, đã là một mái tóc che ngang kính cẩn bên giường, tỉ mỉ đến từng chiếc giày, sống áo.
Nơi lòng bàn chân kia vừa chạm đến bàn tay Jan, trong lòng lại nóng rực cồn cào...
Thế Lân xỏ chân lên chiếc giày bông ấm áp.
Tay cũng không quên với một viên ức chế, khẽ đặt lên chóp lưỡi nhỏ xinh.
Kể từ ngày bỗng dưng động tình ngay trên tay Jan.
Thế Lân lo lắng không thôi, thật không muốn để thêm bất kỳ một lần sơ xuất nào nữa, bởi lẽ nhịp tim quá bất ổn mỗi khi đôi tay kia chế trụ lên trên thành eo qua một đoạn đường trơn trượt, hay đơn giản chỉ là những ngón tay kia đặt từng đầu ngón chân bị sưng lên bởi tuyết lạnh, ngâm trong làn nước ấm.
Có lẽ, bởi vì… Không được thỏa mãn, nên mới như vậy hay sao?.
Cũng đã là hơn ba tháng rồi, kể từ đêm đầu tiên phát tình ấy.
Thế Lân mím môi nhìn lên chiếc hộp đóng kín trên bàn. Nơi ấy có nhiều trụ đá đủ các kích cỡ.
Nếu cứ mãi thế này… Có lẽ. Phải tự chính mình mà thôi.
Đôi má bất giác đỏ ửng lên, bước qua bậu cửa không ngẩng đầu nhìn người. Vậy mà thoáng chút phớt đỏ ấy, người kia lại quá nhanh ý để nhận ra.
Jan bước sát bên cạnh, kéo chiếc áo lên cao, đầy ý lo lắng:
- Người có sao không? Gió tuyết rất lạnh, cẩn thận một chút.
Mùi hương gỗ huyết long lo lắng vờn theo từng bước chân, Thế Lân tim đập đến muốn nứt…
Ngươi, tên Jan ngu ngốc này, Phermone gì đó tại sao cứ tỏa ra? Làm má ta kia ửng càng thêm ửng.
Thế Lân dừng bước, giương đôi mắt nâu tròn xoe cố gắng gắt giọng :
- Ta chỉ là bước đi thôi,
- Đâu thể nào ngã được!
- Ngươi… Ngươi…Ngươi mau thu lại Phermone!
- ….!!!
Mái tóc dài che mắt thực sự ngây ngẩn khó hiểu.
Rõ ràng là Phermone của ta gần như chẳng thể ảnh hưởng tới người được. Tại sao cần phải thu lại?
Thế Lân đương nhiên biết sự hoài nghi bối rối kia, càng ngượng tới dậm chân :
- Ta mặc kệ ngươi phóng hết Phermone, cho ngươi tự chết rét đi!
- ….!!!!
Nói rồi liền phùng cánh mũi nhỏ, bước thật nhanh.
----------
Giữa dân chúng và Chủ Tộc.
Không có cái gọi là bình đẳng. Đó được coi như sự đương nhiên ở chế độ cai trị này. Một tòa lâu đài nguy nga, nước ấm từng mạch nổi lên giữa trời tuyết giá.
Thế nhưng chỉ chạm mũi giày ra khỏi cửa điện, là một màu hoang tàn tới thê lương.
Tuyết trắng phủ bạt ngàn, nhành cây ngọn cỏ đều khó kiếm.
Jan đã đi tìm hiểu một vòng, nơi này trước đây là một chuồng ngựa rất lớn. Mãi về sau này lại trở thành chỗ trú những người nghèo khổ.
Bốn bề, vạt che căng tạm khắp nơi rách nát.
Thế Lân nghe nhói tận trong lòng. Nơi nào cũng vậy thôi, nơi nào cũng giống nhau. Lý Tộc tuy không có người đến mức chết đói, thế nhưng nói rằng không đói đến nghẹt thở thì hẳn là không có.
Ở Lý Tộc, Thế Lân thường xuyên nhờ tới Jan “ trộm” từ kho lương mà cho đi từng thìa cháo loãng, dẫu có bị phát hiện cũng chẳng bao giờ bị cha hay Lý Kinh trách phạt lấy một lời.
Thế nhưng ở đây thì khác.
Nói cho cùng Thế Lân cũng chỉ là một Omega yếu đuối. Lãnh Vị nếu nhận được sự sủng chiều từ Chủ Tộc thì còn có thể tới kho lương ra lệnh một chút, còn như chính thân phận của cậu bây giờ, ngẫm ra chua xót, ẩn dưới vai áo kia vệt son vẫn đỏ rực một màu.
Nếu như Uri không vừa mắt, còn có thể công khai nạp thêm bao nhiêu kẻ đến bồi giường, đến lúc ấy có lẽ hai từ Lãnh Vị kia có cũng như không.
Cậu tự hiểu được điều đó, cũng là càng thấm thía hơn ánh mắt thương xót của anh chị trong cái ngày cậu nhận phân loại ấy.
Thật may, dãy phòng Lãnh Vị chẳng có bao nhiêu người, cậu lại cũng không phải người ngày đêm bày biện sơn hào hải vị, vì thế suốt bốn tháng qua có thể dư ra khá nhiều lương thực.
Jan hiểu Thế Lân, cậu ngay cả một con vật nhỏ đều không nỡ làm thương,
Thế nên, yêu lại càng yêu. Say, lại càng say.
Hiện chưa có bình luận nào