Abo Nô Lệ
Chương 4: Tước tộc

Chương 4: Tước tộc

Lâu đài Vòm, Tước tộc, dãy phòng phía Nam.

Dưới bể nước lớn ngay trong khuôn viên phòng, một mái tóc màu xám bạc buông những lọn lấp lánh tự do trôi xuống vầng trán cao. Leo thư thả ngồi ngả mình ra phía sau bể nước mát dịu, đôi mắt lim dim tận hưởng từng nhịp nước đánh lên vòm ngực rộng rắn chắc. Hai hạt đậu trước ngực một màu đỏ nâu điểm lên làn da trắng thuần, ve vãn hạt nước nhỏ chạm lại, rơi xuống.

Cần cổ vững chãi, yết hầu lộ rõ. Kéo tầm mắt xuống dưới là một đường nhân ngư hoàn mỹ sau từng múi cơ bụng chia gọn ghẽ. Bụi cỏ rậm cũng đồng một màu xám bạc mềm mại như không thể ôm trọn nổi một phần thứ cội căn dẫu đang ngủ say sưa kia. Chỉ thoáng qua đã thấy được kích cỡ không phải là tầm thường. Nơi gốc của thứ ấy, bờ kết hơi lộ ra một vòng, từng mạch gân nhỏ kéo dài từ đầu ngọn tới gốc, nổi lên rõ ràng, hai túi ngọc nặng trĩu kéo xuống thể hiện rõ tinh lực Alpha.

Một Alpha thuần thục, cao cấp và mạnh mẽ nhất.

Lix - trợ thủ của Leo, và cũng chính là tướng lĩnh thống trị quân đội của Tước tộc, người duy nhất có thể ra vào toàn bộ các khu lâu đài phía nam này mà không cần được lệnh cho phép trước, cung kính bước tới:

- Tam Vương Tước, bên Chủ Tước gọi người.

Người được gọi là Tam Vương Tước ấy, lười nhác mở ra đôi mắt một màu xanh thẳm, cựa chiếc cổ xoay một vòng đứng dậy. Lọn tóc vẩy nước in xuống nền đá, như một chú sói lông dài vừa lắc mình.

Lix dù đã quá quen thuộc nhưng cũng không cách nào nhịn xuống mà thán phục.

Cùng là Alpha thuộc Tước tộc, thế nhưng so với khí chất tồn tại trên người Tam Vương Tước, kẻ nào cũng phải kém vài phần.

Leo cả người trần trụi, đẹp như một bức tượng thần được khắc, dẫm chân lên tấm thảm thấm nước, cứ như vậy bước về phía căn phòng ngủ rộng rãi và xa hoa.

Trên chiếc giường lớn kia, một người con gái toàn thân chỉ đắp chiếc chăn hờ vẫn mê man ngủ.

Leo dừng chân trước cửa phòng, đôi mắt xanh thẳm nhíu vào một đường hẹp dài khó chịu, xoay đầu hất hàm tỏ ý đối với Lix.

Đã theo Leo hàng chục năm, Lix lập tức hiểu ý, sải bước vào trong giường, lớn giọng :

- Tiểu thư Ely, mời rời khỏi.

Người con gái tên Ely khẽ động, làn da bánh mật muốn vươn người khỏi chăn lại lập tức đỡ lấy hông eo. Vừa nhìn thấy Leo đã mặc xong quần tây, nhớ lại một đêm kịch liệt, cô nàng muốn làm nũng:

- Leo… Ngài có thể bế em dậy không? Hôm qua làm nhiều như vậy, em mỏi.

Leo khoác chiếc áo sơ mi, ngoảnh lại, lạnh nhạt:

- Ngươi là Alpha mà sức chịu đựng lại kém như vậy?

- Tại vì ngài…

- Còn nữa, không được phép gọi tên riêng của ta.

- Ngài?!

Ely là một Alpha nữ gốc Ấn Độ cũ. Ỷ vào việc cha mình nắm giữ nhiều mạch nước ngọt mà được Chủ Tước ưu ái hơn các gia tộc khác, nên rất thường xuyên tới lấy lòng.

Hiện tại nhận được thái độ thờ ơ của Leo, cô nàng ấm ức tới không nói được thành lời, miễn cưỡng rời khỏi giường.

----------

Cảm xúc của Ely là một thứ quá vô nghĩa, Leo không hề có bất cứ một biểu hiện gì thêm. Đôi chân dài vẫn thản nhiên sải từng bước mạnh mẽ.

Lix truyền lệnh cho vài người hầu vào trong phòng dọn dẹp, sau đó cũng lập tức bước theo chân Leo.

Leo mở giọng:

- Bên phía Chủ Tước có việc gì?

- Dạ, chuyện liên quan tới việc lập lãnh thổ riêng.

Bước chân Leo khựng lại một giây, đôi mày hằn chặt thành vệt sâu giữa trán.

Lập lãnh thổ riêng? Lại có kẻ muốn chết sớm đến như vậy?

Khi Leo tới chính điện, Chủ Tước và Chủ Tước Phu nhân đã có mặt.

Leo ngồi ở vị trí đã chuẩn bị sẵn, hướng đến kẻ đang đứng chờ giữa sảnh:

- Ngươi là ai?

Lưu Kiến vội vàng cúi chào:

- Thưa Chủ Tước, Phu Nhân, Tam Vương Tước. Ta là chủ gia tộc họ Lưu, Tên Lưu Kiến, thuộc vùng lãnh thổ phía Tây Nam.

Đã là Alpha được phong thành Hầu Tước - người cai trị toàn bộ một dòng tộc, Chủ Tước cũng rộng rãi hơn:

- Đã là Hầu Tước, vậy ngồi xuống đi.

- Vâng.

Lưu Kiến vừa ngồi xuống. Leo đã đưa ánh mắt xanh thẳm về phía này đánh giá.

Chủ Tước đưa cho Leo một xấp giấy.

Leo đón lấy, vừa đọc qua khuôn mặt đã có chút biểu hiện khó tin.

Chủ Tước nhìn về phía Lưu Kiến:

- Lưu Hầu Tước, ngươi có biết nếu như tố giả, gia tộc ngươi sẽ chịu hậu quả thế nào không?

Lưu Kiến đứng dậy khom lưng, nói liền một mạch:

- Thưa ngài, bên Ngô tộc suốt nhiều năm nay đã tích trữ lương thực, tiền bạc, có ý đồ lập lãnh thổ riêng. Các trại nô lệ của hắn chỉ là vỏ bọc bên ngoài, kiếm tiền bồi đắp cuộc sống xa xỉ, không tuân theo luật thống trị của Chủ Tước.

- Vì đã nghi ngờ từ sớm nên ta gài một vài thân tín là Beta và Omega trà trộn vào các trại nô lệ ấy. Phát hiện các Beta nô lệ đều được chuyển đến xí nghiệp của Mộc gia mà không bán cho bất kỳ một công trường nào giống như các nô lệ thông thường. Ta nghi ngờ nhà xưởng chỉ là cái cớ, tập hợp hàng ngàn Beta như vậy, phải chăng là lập quân đội riêng?

- Các Omega nô lệ lại không chú ý tiếp khách mà được gửi vào rất nhiều các dòng tộc khác, mang tiền và lương thực đổ về bên phía Ngô tộc nhiều như nước. Tất cả các khoản tiền này không rõ nơi đi.

- Hơn nữa, Ngô Hàn là một kẻ máu lạnh, các Omega nô lệ không kiếm được tiền bị hắn giết chết đến nay đã lên tới hàng trăm người.

Chủ Tước gõ ngón tay lên chiếc bàn gỗ trước mặt, hướng về phía Lưu Kiến:

- Ta đã biết.

Vẻ mặt của Chủ Tước không hề có nhiều biểu cảm, Lưu Kiến cố nán lại muốn đoán ý cũng không đoán được, hơn nữa việc được gặp trực tiếp Chủ Tước trong thời gian ngắn ngủi cũng đã khó, vì thế Lưu Kiến không bao lâu đã rời đi.

Sau khi Lưu Kiến rời khỏi, Chủ Tước hướng về phía Leo:

- Việc này giao cho con.

Leo gật đầu:

- Con đã biết.

Phu Nhân chủ Tước lúc này mới nhân cơ hội mà lên tiếng:

- Con đã thành niên nhiều năm như vậy, mau tìm bạn đời để kế thừa Chủ Tước đi. Ely đã nói với ta con không chịu mở kết…Kìa! Leo!

Câu nói chưa hết, Leo đã sải bước tới cửa chính, mùi ca cao nồng đậm tản ra cưỡng chế lời nói của chính mẹ mình.

 

Phu Nhân nhìn bóng lưng anh, giận đến không biết nói sao cho phải.

Tuy nói rằng Chủ Tước hiện tại là người lãnh trị, thế nhưng từ lâu những sự việc lớn nhỏ xảy đến ở lãnh thổ, đều đã được giao cho Leo xử trí. Anh lại mãi không tìm bạn đời nên vẫn chưa thể tiếp nhận danh vị Chủ Tước cao quý kia.

Và đương nhiên, tất cả các Alpha nữ cao cấp nhất đều đã được ghi tên và gặp qua. Vậy nhưng kể cả một Alpha được gọi tới nhiều như Ely cũng chưa từng một lần được Leo mở kết gieo giống.

Đối với Tước tộc mà nói, việc chỉ kết hợp với Alpha chính là nguyên tắc để đảm bảo sinh ra những Alpha hoàn thiện và suất sắc nhất.

Hai người chị Alpha của Leo cũng đều có những người bạn đời là Alpha thuộc những dòng tộc nổi tiếng của Hy Lạp và Đông Âu.

Các Omega dù xuất thân cao quý tới đâu cũng không có quyền được mang thai hạt giống Tước tộc.

Trong dòng tộc cường đại này, không chấp nhận một kẻ kế thừa yếu đuối và vô dụng. Bất kỳ một Omega nào bị phát hiện mang thai mầm dưỡng của Tước tộc, dù cố tình hay không, lập tức phải xổ thai.

Thế nên dù là nô lệ đẹp nhất, hay Omega thuộc dòng dõi Hầu Tước, đều chưa từng một lần mơ tưởng được lưu lại hạt giống quý báu kia.

Và tốt nhất cũng đừng mơ tưởng.

Leo từ trước tới nay ghét nhất là những Omega cố tình thả mùi hương dẫn dụ, kích thích anh.

---------

Chiều tối, dãy lâu đài phía Nam.

Việc lập lãnh thổ riêng so với việc muốn làm phản đều như nhau, không thể có sai sót. Vì thế Chủ Tước mới đích thân đưa việc này cho Leo xử lý.

Trên chiếc bàn dài, Leo từ lâu đã thu lại Pheromone của mình.

Lix có phần phân vân:

- Ngài ghét mùi hương của Omega như vậy, có cần thiết đích thân tới đó không?

Leo đan hai tay lại với nhau:

- Ngô tộc và Lưu tộc đều là những kẻ buôn nô lệ, vốn dĩ ngang ngửa cạnh tranh nhau. Việc bỗng dưng Lưu Hầu Tước trình lên, chắc chắn có ảnh hưởng từ việc các trại nô lệ của hắn dạo này đang đi xuống trầm trọng, không thể cạnh tranh được với Ngô tộc.

Leo chậm giọng:

- Ngô Hàn tuy danh tiếng thối nát, nhưng hiện tại kiểm soát tới mười trại nô lệ lớn, được bên phía ghi chép báo lại nằm trong mười hai gia tộc phát triển nhất hiện nay. Ta cũng tự bản thân mình muốn xem thử, một tên Alpha mang cái danh “Alpha máu lạnh” chỉ trong vài năm đã giết chết hàng trăm Omega, nhìn như thế nào?.

Lix lập tức cúi đầu đi chuẩn bị.

Chiều tối, Leo khoác chiếc áo trùm qua đầu, lấy danh nghĩa là một trong những cảnh vệ đi theo Lix đến trại nô lệ đặt đơn hàng tuyển thêm người hầu.

Nhằm đúng khi trời vừa tắt nắng, nhìn không rõ mặt người, xuất phát.

---------

 

 

 

 

Bình luận

Hiện chưa có bình luận nào

Gửi bình luận
nut-zalo