Chương 3: Hồi sinh
Sáng hôm sau.
Hai chị em Lim và Lin thậm chí còn không nhớ được đất nước cổ xưa của mình là nước nào. Chỉ căn cứ vào làn da vàng, có thể thấy được chị em họ là người Châu Á cũ.
Lim mở mắt ra trước, cả một mùi cỏ tươi mới dễ chịu len vào trong phổi, thứ không khí của hai từ tự do mà lâu lắm rồi cô mới ngửi thấy. Cô tự nhủ bản thân mình, thì ra chết lại dễ chịu như vậy, không đói, không lạnh, và không bị hành hạ đến kiệt sức.
- Tỉnh rồi?
Giọng nói bên tai khiến Lim giật bắn người, vội vàng nhổm dậy, đôi mắt sợ hãi nhìn xung quanh một lượt.
Cảnh tượng này… thì ra là cô chưa chết sao?
Như một thói quen bật ra khỏi đầu môi, câu xin lỗi và những cái cúi đầu thật thấp liên tục được thốt lên.
- Em xin lỗi, em xin lỗi.
Lâm Hải nhìn cô gái nhỏ, nở nụ cười:
- Không sao, ổn rồi, từ nay Hải Đường sẽ là nhà của các em.
Lim và Lin không thể nào tin nổi.
Hai chị em được sắp xếp ở bên nhau trong một căn phòng nhỏ, được ăn no, được mặc những bộ quần áo sạch, được đắp thuốc lên vết thương, được ghi chép ngày tháng và những biểu hiện của kỳ phát tình, thậm chí Lim còn được hỏi về mùi hương của cơ thể.
Đó là những thứ gì cơ chứ? Và đây là những ai?
Vài người cười nói vui vẻ, khi đi ngang qua Lâm Hải đều cúi chào.
Một người dừng lại trước mặt ba người bọn họ, đưa tay xoa lên mái tóc ngắn cũn của Lin.
Cậu bé vẫn còn sợ hãi, hơi rụt người lại. Lâm Hải liền kéo tay của Lim và Lin, đặt lên lòng bàn tay người trước mặt, vẻ mặt cực kỳ nhu hòa, dặn dò:
- Mộc Lữ, hai đứa trẻ này cũng rất đáng thương, từ nay chúng sẽ ở lại đây.
Người đàn bà tên Mộc Lữ kia hơn bốn mươi tuổi, nở ra nụ cười hiền hòa mà rắn rỏi, dắt hai đứa rời đi.
Lâm Hải đứng trên sườn đồi thoải nhìn xuống bóng dáng ba người dần khuất xa, cả một vùng thung lũng an bình trong nắng sớm dịu nhẹ, cảm thấy mỗi một tích tắc trong cuộc sống này đều đáng giá.
--------
Mộc Trà sau khi biết tin Hàn đưa người về Ngô gia, bà không hài lòng, trách cứ:
- Hàn, con có biết làm như vậy rất nguy hiểm hay không? Chúng ta có thể thông qua các trại nô lệ để cứu họ, nhưng mang người về nhà riêng như thế lâu dần sẽ có kẻ nghi ngờ.
Hàn cúi đầu:
- Con xin lỗi.
Mộc Trà nhìn nét mặt của Hàn mà thở dài:
- Hiện tại bên ngoài tiếng tăm của Ngô Hàn con đã không còn là tầm thường nữa. Con nên nhớ thân phận thực sự của mình, đừng để cảm xúc chi phối quá nhiều. Nếu như để bên Chủ Tước để ý đến, đừng nói là những Omega đó, thậm chí ngay cả hai tộc Ngô, Mộc chúng ta đều sẽ bị diệt trừ.
Cánh cửa khép lại.
Hàn đưa tay lên chống trên mi tâm. Tất cả những lời của Mộc Trà, anh đều hiểu.
Chủ Tước là gia tộc kiểm soát toàn bộ vùng lãnh thổ, họ có quân đội và kho vũ khí vô cùng lớn mạnh, là gia tộc đề ra các bộ luật và trực tiếp thi hành chúng.
Trước giờ, chỉ những Alpha đứng đầu các gia tộc lớn mới có thể gặp gỡ vài lần một năm trong những dịp mở tiệc, rất hiếm khi được gọi riêng. Hàn cũng từng tới tham dự vài lần, thế nhưng vì bản thân có uẩn khúc trong lòng, nên luôn tìm một vị trí khuất để ngồi, hầu như không mở miệng.
Mọi công việc liên kết giữa các dòng tộc, hầu như chỉ trao đổi và làm việc qua những thiết bị điện tử là chính.
Ngay cả mặt của Tam Vương Tước, người sẽ kế thừa vị trí Chủ Tước trong tương lai, Hàn cũng chưa từng thấy qua.
Đương nhiên, đó là Alpha mạnh mẽ nhất trong số tất cả các Alpha của gia tộc Chủ Tước, một con sói xám vô cùng dũng mãnh chưa từng biết đến thất bại.
Trong lịch sử, đã từng có ba gia tộc lớn cấu kết với nhau, nhằm lật đổ Tước tộc. Nhưng kết quả là chỉ trong vòng đúng một tuần, không còn bất kỳ kẻ nào sống sót, đến tàn dư của gia tộc cũng đều bị giết sạch.
Hàn lợi dụng những trại nô lệ để cứu sống những Omega thấp kém nhất trong xã hội này, dùng vùng đất rộng lớn được phân cho Mộc gia trồng dược liệu để xây dựng lên Hải Đường. Ngày Hải Đường đón những Omega nô lệ đầu tiên tới đó, cũng chính là ngày Hàn đã vượt quá những giới hạn của Chủ Tước.
Nỗi lo lắng của Mộc Trà, đương nhiên Hàn hơn ai hết hiểu được. Càng cứu được nhiều người, Hải Đường càng vang lên nhiều tiếng cười, gánh nặng trên vai Hàn càng trĩu xuống, cái giá phải trả sẽ càng đắt.
Lâm Hải mở cửa, bước đến gần, khoác thêm chiếc áo lên vai Hàn, hiểu được lo âu trong mắt anh, ngồi xuống bên cạnh:
- Chúng ta không thể cứu hết bọn họ. Chỉ đành có thể làm tốt được bao nhiêu hay bấy nhiêu, với lại ba trăm người cũng đã không phải dễ dàng gì.
Hàn chỉnh lại chiếc áo khoác, một lúc sau mới vang giọng:
- Ừm.
Lâm Hải đặt một xấp giấy dày lên trên bàn:
- Em đã xem qua hết, những trường hợp đánh dấu đỏ là những Omega cần đưa về Hải Đường.
Hàn gật đầu, bước về phía bàn làm việc:
- Em vất vả rồi.
- Cũng không bằng một phần của anh được.
Đôi mắt mang theo nhiều tâm sự, Lâm Hải rời đi, đến bục cửa còn luyến tiếc xoay lại nhìn.
Hàn… Nếu như anh thực sự là một Alpha, thật tốt biết bao nhiêu.
Một đêm này, ánh đèn trong phòng Hàn chưa hề tắt.
Hàn không ngủ, lật giở từng trang ghi chép hồ sơ đã được bổ sung chi tiết từ bên phía Lâm Hải, càng đọc càng làm cho trái tim thắt lại đau đớn.
Hai trại mua lại từ phía Ba Sọ, tổng cộng có một trăm tám mươi bảy nô lệ, trong đó có một trăm ba mươi lăm Omega. Hầu hết các Omega ở đây, bất kể nam nữ đều phải tiếp khách với cường độ không thể chấp nhận được, thuốc kích tình kéo dài hàng tháng được sử dụng liên tục.
Có hai Omega bị bạo dâm tổn thương rất nghiêm trọng không được điều trị.
Có tám Omega chưa đến kỳ phát tình đầu tiên đã bị ép đi tiếp khách.
Có ba mươi ba Omega đã ở trại này hơn ba năm, thân thể vô cùng tàn tạ.
Trên gương mặt Hàn không hề biểu cảm gì, nhưng bàn tay đã vò nát một trang giấy trên bàn.
---------
Như thường lệ sau khi tiếp nhận các trại nô lệ mới mua lại, bên phía Ngô tộc sẽ lập tức đóng cửa ba tháng để xây dựng và thiết lập mới toàn bộ cách cai quản. Quản trại và các quản nô được điều phối thay đổi từ trại này sang trại khác nhằm thống nhất một phương thức cai quản duy nhất.
Ngày Hàn công khai xử lý hai trại mới tiếp nhận từ tay Ba Sọ, cả một khu tiểu trấn lại được dịp xôn xao:
“Dạo này những nô lệ bên bên Ngô tộc được giữ ở tại các gia đình giàu có rất nhiều”
“Có cả vài Omega đã được các Alpha mang về bồi giường, gỡ thân phận nô lệ”
“Chỉ là nghe nói Alpha đứng đầu Ngô tộc, tên chỉ có một chữ Hàn ấy, là kẻ máu lạnh khát máu, bất kỳ Omega nào được sử dụng quá ba năm đều bị mang vứt xác ra sa mạc hết!”
“Bán thân tức là nếu chết, đến xác gia đình cũng không có quyền mang về. Nhưng một số trại ít ra cũng trả lại xác nếu gia đình muốn nhận, còn tên Alpha này thậm chí còn mang xác người đi bón cây”
“Độc ác quá…”
“Đúng vậy, nghe nói những nô lệ bị thương hắn cũng không thèm chữa trị, trực tiếp đem vứt xác. Đúng là ghê người”
Những lời đồn lan xa, có lọt đến tai Hàn hay không, không quan trọng.
Trước trại, một đám nô lệ bị quản nô kéo ra tập trung bên ngoài khoảng trống lớn.
Tiếng của người quản trại lạnh lẽo vang lên:
- Tất cả các Omega chưa tới kỳ phát tình đầu tiên và những Omega đã tiếp khách quá ba năm lập tức phân loại ra, đứng sang bên kia. Mang đi để răn dạy lại.
Tiếng nói dứt, những kẻ quản nô lập tức xách roi tới, kéo những kẻ có tên trong danh sách ném sang một bên.
Tiếng khóc nức nở, tiếng cầu xin thảm thiết vang động một khu, thế nhưng không lay động được dù chỉ là một cái nhíu mày của Hàn.
Phía trên, Hàn bình thản uống từng ngụm nước nho chín mọng, thứ nước xa xỉ mà chỉ Alpha mới có quyền được hưởng giữa bụi cát trắng xóa bờ ngoài kia.
Lâm Hải nửa quỳ nửa ngồi bên cạnh, nhè nhẹ bóp chân cho Hàn. Gương mặt tất cả đều dửng dưng, mặc cho những kẻ quản nô lôi kéo xô đẩy trong tiếng gào khản giọng của những kẻ sắp có đi mà không có về.
Một Omega nam liều chết giãy ra khỏi những cơn mưa roi tình quất xuống, chạy lại đập đầu xuống nền đất cứng tới chảy máu:
- Xin ngài, xin ngài, tôi còn muốn sống. Tôi vẫn còn tiếp khách được, cầu xin ngài!
Trước con mắt của đám đông Beta đang xúm đen xúm đỏ ngoài cổng rào chắn, xem cuộc phân loại nô lệ đầy náo nhiệt này. Hàn hất cẳng chân đá lên ngực người Omega nam ấy một cái thật mạnh.
Omega nam không trụ nổi, ngã vật ra đất.
Từ hàm răng trắng muốt kia nhả ra vài từ lạnh nhạt:
- Ở đây không nuôi những kẻ vô giá trị. Lôi đi!
Tiếng nói như sét đánh ngang tai, người Omega nam bị kéo đi trong sự hoảng sợ tột cùng của những Omega còn được giữ lại.
Đúng.
Chưa một kẻ nào lên những chiếc xe tải khổng lồ kia mà còn được trở về, xác cũng không còn thấy. Là bị băm chặt ra bón cho cây, hay là để làm mồi cho thú dữ sa mạc, không ai biết.
Chỉ biết rằng, tất cả các trại trước cũng như thế, ở đây cũng như thế, không có loại trừ.
Những chiếc xe chứa hơn bốn mươi Omega đã yếu ớt hay còn quá trẻ, vang tiếng khóc nức nở và cầu nguyện râm ran, dần rời xa.
Những Omega còn lại sợ hãi run rẩy co thành cụm trên nền đất đầy bụi cát, không dám một tiếng kêu, một cử động.
Hàn nhấc gót chân, tất cả Omega nô lệ đều quỳ mọp xuống, trên mặt tỏ rõ sự khuất phục đến hèn mọn.
Đám người phía bên ngoài càng ngày càng trở lên huyên náo, hai tiếng Ngô Hàn từ đó thêm gắn liền với biệt danh một Alpha tàn khốc.
----------
Các nhà máy, nông trại đều không nhận Omega.
Vậy nên các Beta nô lệ ở đây được đào tạo những kỹ năng cơ bản, được quản trại tìm hiểu và giới thiệu bán vào các nơi có chế độ tốt. Đương nhiên, không ở đâu tốt bằng những xưởng dệt tơ vải và các xưởng chế dược rộng rãi nhất hiện nay thuộc Mộc tộc.
Còn các Omega, nói trắng ra nếu trong kỳ phát tình, việc bọn họ làm tình với các Alpha nếu điều độ cũng chính là một loại hưởng thụ, đối với cơ thể Omega có thể coi là có lợi.
Thay vì cưỡng chế các Omega coi việc đó như một việc bán thân tồi tệ. Các Omega lớn tuổi và có nhiều kinh nghiệm được đưa về đây để dạy dỗ.
Không có đòn roi, lại được ăn uống đầy đủ, tần suất tiếp khách giảm bớt, sức khỏe và thân thể của các Omega được cải thiện rõ rệt. Thậm chí bọn họ còn được chia lại một ít tiền sau mỗi lần tiếp khách, nhằm đảm bảo sau này nếu họ có thể rời khỏi trại cũng sẽ không bị chết đói.
Trại số bảy và số tám mua của tên Ba Sọ được đập ra xây mới lại hoàn toàn, rộng rãi và sạch sẽ hơn nhiều so với trước đây. Hàn bề ngoài nói rằng đó là để thu hút thêm nhiều khách tới mua vui, thực tế lại là mong mỏi những Omega đó có được chỗ trú thân đàng hoàng hơn.
Những song sắt cáu bẩn được thay bằng những bức tường chắn đỡ đi khắc nghiệt của thời tiết, những tấm lót mỏng manh thay bằng những chiếc giường lót vải thơm tho.
Không những thế, một số Omega có vóc dáng và nhan sắc nổi trội còn được đào tạo đặc biệt để tuyển vào những dòng tộc lớn bồi giường.
Hương thơm của các Omega được nghiên cứu, nhằm tiếp cận các Alpha có tỷ lệ tương thích cao. Chỉ có như vậy, việc làm tình kia từ việc mua - bán, mới có thể trở thành một mối liên kết tự nhiên hơn.
Họ cũng được chỉ dạy cách phòng tránh thai, được hỗ trợ thuốc ức chế nếu kỳ phát tình kéo dài quá lâu. Được học đàn học hát, học các kỹ năng quyến rũ khi ở trên giường. Học cách chuẩn bị và tránh làm tổn thương cơ thể nhất nếu gặp một kẻ bạo dâm.
Cứ như thế, chỉ thêm có một năm mà các Omega của trại nô lệ họ Ngô nổi danh khắp lãnh thổ.
Không chỉ sức khỏe tốt, biết hầu hạ, biết đọc sách, biết sử dụng các thiết bị điện tử như nhắn tin gọi điện. Bọn họ còn không tiếp khách nhiều, và không phải khách nào cũng tiếp, phí tiếp khách cũng vì thế mà càng ngày càng cao lên.
Nếu như cho đi dễ dãi quá, thì người ta lại không coi trọng. Hoặc vì Omega mặc định là yếu ớt, mặc định để cho người ta khinh bỏ, thì dĩ nhiên họ cứ tự do mà chà đạp.
Thế nhưng bây giờ, nhìn xem, mọi thứ đã khác biệt rất nhiều.
Mộc Trà hướng về phía Hàn:
- Có nhiều Omega đã tìm được Alpha ký hiệu và chuộc ra khỏi trại, hôm nay lại thêm một người.
Hàn mỉm cười nhìn chỗ tiền chuộc kia:
- Đã là người thứ mười sáu.
Lâm Hải tươi cười,vui vẻ gom toàn bộ chỗ tiền ấy ôm trong lòng:
- Chỗ này đủ để mua lương thực cho bên Hải Đường cả tháng ấy.
Hàn gật đầu:
- Việc đó em lo là được.
Lâm Hải tiến tới gần Hàn, giả thơm một cái lên má anh:
- Em đi trước nhé?
- Ừm.
Mộc Trà nhíu mày, nhìn ánh mắt Lâm Hải đang dừng lại trước cổ áo mở rộng của Hàn. Khẽ đánh giá.
-----------
Hiện chưa có bình luận nào