Chương 13: Thách đấu
Bãi đá, mùa nắng cháy chết vì bão cát. Mùa tuyết rơi chết vì tuyết lở, vì đói, vì rét.
Dẫu cho Sing có lòng thương đối với một Omega bị bỏ rơi và có chút khác biệt giữa đám nô lệ Beta. Thỉnh thoảng vẫn lén đưa tới cho Hàn một chút đồ ngon hay một chiếc áo lót ấm. Thế nhưng chung quy lại, giữa chủ và nô lệ vẫn là một khoảng cách không có gì có thể lấp đầy được.
Hàn biết chữ, biết giấy tờ và tính toán giỏi. Thế nhưng nô lệ phạm tội không có quyền làm những việc như thế.
Sing đệ đơn trình lên một lần xin cho Hàn, lại bị gạt đi một lần. Đã là lần thứ năm liên tục trong hai tháng, còn bị cấp trên quở trách, Sing cũng chỉ đành ngậm ngùi để Hàn phải làm việc giống những kẻ nô lệ khác.
Thời tiết khắc nghiệt, tuyết đã dày hàng gang tay, những tấm lều bạt dựng tạm chỉ có thể nương vào vách núi đá để không ngã đổ.
Công việc cực kỳ vất vả, không lời nào nói hết. Vết thương trên tay Hàn do đẽo đá mài đá mà trượt máu, chồng chất.
Mỗi khi nổ vỡ những tảng đá lớn, hàng trăm nô lệ sẽ cúi mình nằm rạp, ít nhiều đều có bị thương. May mắn thì là một vài vụn nhỏ, nếu không thì cũng là vết đá cào tứa thịt da. Dù thân thể Hàn được tập luyện nhiều năm miễn cưỡng có thể theo kịp, trên lưng cũng không bị quất thêm roi nào. Nhưng những vết sẹo do vụn đá găm phải cũng không ít ỏi gì.
Phải sống.
Đó là tất cả những gì Hàn có thể nghĩ được bây giờ.
Sự cô đơn quặn thắt, nhớ và thèm khát mỗi đêm được cuộn mình làm tổ trong lồng ngực kia. Mái tóc màu xám bạc lấp lánh, đôi mắt rực rỡ đẹp hơn bất kỳ viên kim cương nào. Pheromone vương vất mùi hương ca cao thơm nồng, che chở và nâng đỡ vị cỏ tươi uất nát.
Suy tưởng ấy không giúp Hàn thoát khỏi sự thật tàn khốc này. Sự đớn đau trong bản năng của một Omega cũng không thể sánh bằng sự khốc liệt của thứ công việc mà bất kỳ lúc nào cũng có thể tước đi mạng sống của chính mình.
Mênh mông bãi đá, không có cái gì gọi là mạch nước ngầm hay một ốc đảo như trong truyền thuyết cả, ở đây chỉ có sống và chết.
Nô lệ phạm tội, tên họ đều đã mất. Nếu như không khéo léo gỡ ra được một viên đá quý còn nguyên vẹn, lập tức là roi da quật nát.
Nếu như chậm một bước chân, sẽ bị quy vào tội lười biếng mà phải nhịn ăn.
Tam Vương Tước.
Nếu như ngày ấy, người biết được rằng ta đã có có hạt giống ngươi gieo vào nơi thân thể này...
Không, Omega không có quyền mang thai giống nòi của Tước tộc.
Không, ta cũng không bao giờ dám hi vọng trở về, bởi sự trở về của ta rất có thể phải đổi lại bằng sinh mạng của hàng trăm con người của Ngô gia, của Hải Đường.
Nơi cần cổ, liên kết thiếu đi vị Pheromone của Alpha định mệnh, không khô lại được, từng vết răng rớm máu nhức nhối không thôi.
Hàn nuốt một miếng lương khô trên đôi môi đã nứt nẻ, vốc một ngụm tuyết đưa lên miệng tan thành nước uống, gò má vừa lạnh tới xám ngắt vừa đỏ rực lên vì kiệt sức. Sắc mặt cực kỳ khó coi. Đứa nhỏ trong bụng dường như không chịu nổi vị tuyết quá lạnh kia, khẽ đạp. Chua xót dâng lên đầy trong ngực Hàn.
Ta có thể làm gì cho con đây? Mầm dưỡng nhỏ?
Ta vì tất cả mọi người, rốt cuộc lại không thể vì con…
Tiếng quát nạt và tiếng roi quất thị uy đập xuống nền tuyết của tên phó bãi vang lên.
Hàn cố gắng lê đôi chân đang bị xiềng bởi những đoạn xích vừa dài đủ để bước, nhằm cho nô lệ không thể nào chạy thoát, đứng dậy. Vươn đôi tay rớm máu run rẩy dưới gió buốt bắt đầu công việc của một buổi chiều đằng đẵng.
Từng bông tuyết lớn, phả lên mái tóc đã chớm dài, hiu hắt.
Sing là chủ bãi, nhưng cũng chỉ là Beta, vậy nên mấy tên phó bãi từ ngày cậu đến đã tỏ rõ sự không coi trọng. Ngoại trừ một gian nhà được xây dựng riêng vì người chủ cũ là Alpha, bọn chúng không thể dỡ đi được thì thôi, còn lại đồ đạc trong phòng Sing, bọn chúng đều tự tiện mang hết về lều của mình.
Sing còn quá trẻ, không nắm được hết mọi chuyện phức tạp nơi bần cùng nhất lãnh thổ này. Chủ bãi đá lại thường xuyên phải tự mình mang trình những viên đá quý về lâu đài Vòm. Vậy nên ngoại trừ những lúc Sing ở lại, nô lệ mới có thể đủ miếng ăn và sức lực.
Nhưng hôm nay là một ngày không may mắn, Sing đã đi từ sáng sớm.
Tên phó bãi được chia quản lý Hàn và một đám những nô lệ khác, vô cùng dữ tợn và tham lam. Hắn bớt xén lương thực tới mức thảm hại.
Chỉ hai thỏi lương khô thật nhỏ mỗi bữa, nước uống cũng không có, nô lệ khi khát chỉ có thể ngậm tuyết để tan dần trong miệng.
Đến chiều tối một đám người già cả hơn, đã xem ra không chịu nổi, gục xuống.
Tên phó bãi bặm trợn lập tức lao tới. Chiếc roi giơ cao, liên tục quật xuống những thân hình run rẩy kia:
- Đứng dậy! Ta nói đứng dậy! Các ngươi còn dám lười biếng, ta sẽ dóc thịt các người ném cho chó ăn!
Những đòn roi đau đớn không gọi được người dậy, sức cùng lực kiệt rồi. Đám người già ngoài tiếng van xin và rên rỉ, không cách nào lết dậy cho nổi. Máu đã theo vết áo bật ra ngoài nền tuyết trắng xóa, vẩy thành những đường chói mắt.
Hàn cắn chặt hàm răng, nếu còn đánh nữa… chắc chắn sẽ chết…
Ta có thể làm gì đây?
Ta phải làm gì đây? Để cứu họ…
Là Alpha, hay chỉ là một Omega. Là Ngô Hàn, hay một số mười bảy không tên không họ. Nỗi thương xót vẫn ngập tràn đầy trong tiềm thức và bản tính kia, từng đầu ngón tay run rẩy rồi siết chặt.
Tên phó bãi đánh đến mệt sức, gằn giọng:
- Trói hết mấy tên già này lại quẳng ra sa mạc!
Hàn không nhịn nổi.
Khóe môi đã nẻ bật lên một lời rõ ràng:
- Phó bãi, xin ngài dừng tay!
Tiếng nói vừa cất lên, tên phó bãi theo ánh nhìn của đám nô lệ hướng về phía Hàn:
- Ồ! Là tên Omega chết tiệt! Mày vừa nói cái gì? Hả?
Lời khinh bỉ cất lên, bước chân cũng đã dồn dập tiến đến.
- Sao nào? Muốn được “chơi” rồi? Hả? Cái thứ Omega bẩn thỉu ti tiện như mày…
Tên phó bãi vói tay vào trong ngực Hàn, qua lớp áo lót nhéo ngực cậu một cái đau đớn.
Hàn cố gắng kìm nén:
- Xin ngài hãy tha cho họ.
Xúc cảm từ đầu ngực mềm mượt đó khiến cho ngay cả một tên Beta như tên phó bãi cũng phải rùng mình một cái, tiến đến:
- Muốn ta tha cho chúng? Cũng được thôi! Nếu mày để tất cả phó bãi ở đây lần lượt chơi mày tới chết!
Trong tiếng cười ha hả của mấy tên phó bãi gần đó. Hàn tóm chặt lấy bàn tay bẩn thỉu đang muốn sờ soạng thêm kia.
Khuôn mặt lạnh băng như tờ, hàm răng ngọc nhả ra từng chữ:
- Ta muốn thách đấu.
- Cái gì?
Hàn hướng đôi mắt về phía tên phó bãi đang há mồm ngạc nhiên kia, lặp lại:
- Ta muốn thách đấu.
Tất cả nô lệ ồ lên một tiếng, một kẻ đứng gần Hàn nhất lo lắng mà kéo tay Hàn lại, khẽ giật ống áo:
- Đừng làm liều, sẽ chết đấy. Sẽ chết thật đấy.
Vậy nhưng vòng tròn thách đấu vẫn được vạch ra dưới sự cương quyết của Hàn. Mấy tên phó bãi phóng ánh mắt khinh bỉ về phía anh.
Xích ở chân được tháo bỏ.
Ở đây, nếu một nô lệ muốn đưa ra yêu cầu, chỉ có một cách duy nhất: Thể hiện được sức mạnh của mình.
Một chọi ba, đấu với chính những kẻ quản nô cai quản mình.
Nếu Hàn thắng, những người già yếu kia sẽ được tha mạng, được dùng dược và nghỉ ngơi. Các nô lệ sẽ có một buổi nghỉ trong tuần, và được ăn đủ no.
Còn nếu không thắng được, chỉ có một con đường.
Chết.
Đứng giữa vòng tròn trên tuyết lạnh, ba tên phó bãi đập đập trong tay chiếc roi ra dính máu. Đối với bọn chúng mà nói, việc thách đấu với một Omega không khác gì chuột vờn mèo, chẳng qua để cho bọn nô lệ kia biết sợ thì cũng đáng vung tay một trận.
Hàn không có nhiều lựa chọn, cầm trong tay chỉ là một con dao gỡ đá quý quen thuộc, dài hơn một gang tay.
Cứu người, vẫn phải cứu.
Nhưng chịu sỉ nhục, không thể chịu.
---------
Trời trở tối nhập nhoạng, chiếc đèn trên đỉnh bãi cũng bắt đầu được bật lên. Tiếng cầu nguyện râm ran của những người nô lệ một lát lại vang lên.
Một Omega sao có thể chọi lại ba Beta hung hăng với ngọn roi dài kia chứ?.
Một tên phó bãi cười khinh bỉ:
- Ngươi muốn chết sớm một chút cũng được. Nhưng đi xuống địa ngục đừng có oán trách ta.
Một tên biết được Sing luôn ưu ái Omega này thì nhẹ giọng hơn:
- Lũ già đó chết hay sống liên quan gì tới ngươi? Đây là cơ hội cuối cùng rồi, nếu ngươi bước chân ra khỏi vòng tròn này, ta sẽ xem xét tha tội cho ngươi một lần.
Hàn siết trong tay chuôi dao, buộc chặt đai áo lại một chút.
Mầm dưỡng nhỏ, ta xin lỗi. Nếu như không thể bảo vệ được con, ta cũng sẽ theo bồi cùng con. Đừng lo, ta nhất định không để con một mình.
Trận đấu điên cuồng.
Một thân đơn bạc gió tuyết, lao tới ba kẻ cao lớn hung hăng.
Làn gió rít gào bao phủ một trời núi đá, tiếng roi quật nát thịt người, máu văng bật trên nền tuyết.
Vẫn không một tiếng kêu.
Roi da quật được xa, không quật được gần. Thể trạng chúng to lớn nhưng lại kém khéo léo. Hàn suốt bấy nhiêu năm làm một Alpha giả, không ngày nào dám lơ là tập luyện, nắm rõ điểm yếu chết người. Gân cốt cắt đứt.
Ngọn dao mài sắc nhọn lướt qua từng kẻ như múa, một tên ngã quỵ, bên má Hàn cũng đã rạch thành một vết toạc sâu.
Còn lại hai tên.
- Vút!
Một kẻ nhằm bụng Hàn quật tới.
Nơi bụng dưới nhức nhối một hồi, mầm dưỡng nhỏ co đạp lên thành rốn, đụng trúng điểm yếu khiến Hàn không kịp phản kháng.
Một tên thừa thắng xông lên, giữ chặt lấy Hàn, tên còn lại giơ chân lên cao, nhằm thẳng nơi bụng kia đạp xuống.
Không! Không thể mất đi!
Một giây này, sức mạnh bảo vệ như từ liên kết bật ra, mùi Pheromone ca cao nồng đậm đã ăn sâu nơi tuyến thể lan tỏa dày đặc.
Hàn trụ lại đôi chân, dùng hết sức từ đôi cánh tay quật ngược kẻ đang giữ mình, khiến cẳng chân của tên phó bãi kia đạp thẳng lên chính lưng của kẻ cùng phe.
Tiếng cổ vũ và hét lên ào ào từ phía dưới những người nô lệ, càng khiến cho mùi Pheromone kia nồng thêm, đậm thêm.
Hai kẻ còn lại ấy hơi lùi lại ra phía sau, xoay ngang ngửa gào lên với đám nô lệ:
- Câm mồm!
Hàn thuận thế đối phương còn chưa bình vững lại, gom sức lao tới. Một mũi dao xuyên sượt qua bụng, máu lênh láng thành vùng.
Tên còn lại rối hoảng, quất liên tiếp hàng chục vết roi lên lưng lên đùi Hàn.
Hàn hai mắt đỏ sọng đứng dậy, rút phịch con dao từ bụng kẻ kia lên, giơ ra phía trước:
- Ta không muốn giết người. Hai kẻ đó sẽ không chết. Nhưng nếu ngươi không chấp thuận đúng những yêu cầu của ta, vậy thì cùng chết đi!
Tên phó trại còn lại run rẩy ngọn roi. Nhìn Hàn một thân đượm máu, tay nắm chắc chuôi dao chỉa đến, ánh mắt lại vẫn bình thản lạnh lẽo, vội vã lùi khỏi vòng tròn, lắp bắp:
- Sẽ như ngươi nói! Sẽ như ngươi nói! Ta tuyên bố ngươi thắng rồi!
Bầu trời đen kịt, gió rít gào.
Máu là quần áo, hay quần áo trộn lẫn với da thịt. Hàn gục xuống trong tiếng hò reo của đám người nô lệ.
Giữa hai chân, một dòng huyết dịch chảy xuống.
Tí tách.
---------
Hiện chưa có bình luận nào