Chương 12: Song sinh.
Hơn hai tháng sau, chuyển mùa.
Tuyết rơi đầy bên khung cửa khu vườn sau của tòa Thống lĩnh.
Lâm Hải giương đôi mắt vô hồn nhìn từng cụm tuyết rơi, mặc cho người hầu đốt ấm lò sưởi, chỉnh lại nhiệt độ phòng, ra vào đều như không nghe, không nhìn thấy.
Ngô Hàn nhận tội, Lâm Hải bỗng chốc chỉ là một kẻ bị sai khiến ép buộc, liền được chuyển từ khu biệt giam lên tới đây.
Nhưng dù có nhận được sự chăm sóc và những loại thuốc tốt nhất, Lâm Hải đã tỉnh từ lâu, vẫn cứ mơ màng như thế.
Chất độc ngày ấy xuyên thấu vào mọi ngóc ngách trong da thịt, không lấy được mạng cậu.
Nhưng cái tin Ngô Hàn đã chết, lại cũng coi như sống cũng như không.
Miễn cưỡng tồn tại như thế này cũng chỉ vì một ngày mong gặp lại hai đứa con đổi mạng sinh ra.
Một thời gian trước.
Ngày Lâm Hải tỉnh lại, mùi kẹo ngọt quẩn quanh đầy bên người, sợ hãi kéo giật từ mộng tỉnh.
Suốt bao nhiêu năm đằng đẵng như thế không thể nào quên cho nổi. Vậy mà khi tỉnh lại rồi, hóa ra mùi hương ấy lại không phải là mơ.
Gương mặt người kia dẫu đã thay đổi theo năm tháng, thế nhưng đường viền từng nét một lại không một chút nào quên đi được.
Là kẻ ấy!
Kẻ đã phóng kết gieo giống “tặng“ cho cậu một cặp song sinh. Cũng chính là kẻ khiến cậu hứng roi tình quật nát bả vai, miệng bị cạy mở toàn những máu, ép uống thứ thuốc xổ thai kinh hãi kia.
Khi thấy Lâm Hải tỉnh, Lix đã ghé sát bên giường, gương mặt chẳng mấy khi biểu cảm giờ đây lại hiện lên một vẻ vui sướng khó kìm, mùi kẹo ngọt không giữ lại được, tỏa đầy trong không khí.
Như đã tự hỏi hàng ngàn lần quen thuộc, Lix vừa hé miệng liền bật ra vụng về:
- Ngươi… Ngươi còn nhớ ta không? Ta hơn mười năm trước đã gặp ngươi!
Lâm Hải sau phút giây sửng sốt, lại nắm chặt lấy góc chăn, ánh mắt cố gắng nhịn xuống, giấu diếm. Nếu như hắn biết được sự thật… nếu như thực sự để hắn cướp đi cả Ngô Long và Ngô Lân…
Không thể nào…
Lặng người đi một lát, Lâm Hải cố gắng giương khóe môi cười nhạt:
- Ta vốn là một Omega nô lệ, hàng ngày đều tiếp qua nhiều Alpha như vậy. Ngài hỏi chuyện cả mười năm trước, có phải đang đùa hay không?
- Ngươi thực sự không nhớ?
- Ta làm sao có thể nhớ nổi kia chứ? Ta cũng không có khả năng quen thuộc với tầng lớp cao như ngài.
Lix vội vã:
- Ta… ta có mùi kẹo ngọt. Alpha hầu như không ai có mùi hương này, Tước tộc lại càng không. Ngày đó khi vừa gặp ngươi ta đã lập tức rơi vào kỳ động dục, không thể kiểm soát, ta còn nhớ rất rõ ngày đó ta đã mở kết hai lần... Ngươi… Liệu…
Lix hơi trầm giọng xuống:
- Ta đã quay trở về tìm ngươi nhưng không thấy. Bao nhiêu năm ta đều tự hỏi, ngươi…liệu có thể sẽ mang thai hay không? Liệu còn nhớ ta hay không?
Lâm Hải đáp lời:
- Thống lĩnh người thật biết đùa, Omega trong trại làm sao có thể mang thai? Đó là điều kiêng kỵ nhất.
Lix nghi hoặc:
- Nếu như vậy tại sao ngươi phải cắt bỏ tuyến thể? Đối với một Omega như ngươi không phải dựa vào nó để hấp dẫn Alpha sao?
Lâm Hải cứng giọng.
Đúng vậy, Omega trong thời kỳ mang thai cực kỳ mẫn cảm. Nếu là Omega nam, các triệu chứng gần như là không kiểm soát. Nếu không có Alpha đã tạo kết bên cạnh, từng ngày trôi qua đều bất an, lo sợ, thậm chí là phát điên lên, khó lòng nào chịu đựng qua nổi sáu tháng đằng đẵng.
Lâm Hải vì bảo vệ song thai trong bụng, đã chấp nhận đau đớn cắt bỏ tuyến thể, trở thành một kẻ vô tính, bớt đi phụ thuộc vào Alpha, mới có thể bình an mà sinh ra hai mầm dưỡng kia.
Lix bỗng nhiên xoay lưng.
- Hoặc là… ngươi đúng thực bị tên Ngô Hàn đó ép buộc cắt bỏ tuyến thể, thay thế tới đây?
Lâm Hải vừa nghe thấy hai từ Ngô Hàn đập vào tai, nỗi lo lắng cào xé ập đến:
- Ngô Hàn? Ngươi đang nói… Ngô Hầu Tước?
Lix hẹp khóe mắt:
- Đúng, hắn đã khai ra tất cả, ngươi yên tâm, hắn cũng đã chết. Nếu ngươi đã không còn nơi nào để đi, từ nay hãy ở lại đây.
Hai con người, hai tâm tình đều chết lặng.
Một kẻ ghi nhớ mãi về thời khắc mười năm trước, khi một Alpha đã quá tuổi mà chưa thể động dục đánh dấu thành niên, bị đám Alpha kia lôi kéo vào trại. Vừa gặp qua mái tóc dài đen nhánh, mùi tuyết tan nhàn nhạt lập tức thúc giục khiến Lix điên cuồng đảo bước chân lao tới.
Vừa là xé mở, vừa là đẩy cội căn ra vào. Kẻ thành niên trên thân xác Omega còn chưa kịp qua được kỳ phát tình đầu tiên, hung hãn điên cuồng, Omega lại không cách nào kháng cự, chỉ có thể cắn răng chịu đựng sự nhục nhã đau đớn đó.
Vậy nhưng sau này tìm về, lại không tìm thấy nữa.
Không tìm thấy nữa…
Suốt mười năm, gặp lại, người đã không còn nhớ,
Mùi tuyết tan năm ấy cũng không còn. Vĩnh viễn không còn.
Lâm Hải nửa ngồi nửa dựa, thân thể hao gầy.
Làm sao quên cho được? Chỉ là, không muốn nhớ mà thôi.
Ngươi đã dày vò ta như thế, vậy giờ đây lại đối xử với ta như thế này, còn có nghĩa lý gì?
Còn có nghĩa lý gì?
Người cứu ta ra khỏi nơi ghê tởm ấy, là Hàn. Người đầu tiên bế trên tay hai mầm dưỡng kia, là Hàn.
Không phải ngươi, Lix.
Một gian phòng ấm áp, thức ăn ngon trên bàn, quần áo bông ấm dệt từ những sợi lông cừu quý giá. Để làm gì? Tim ta cũng đã chết theo Hàn rồi!
Vĩnh viễn cũng sẽ không thuộc về ngươi.
---------
Tại trường dành riêng cho Alpha.
Lix theo chân người quản trường bước về phía khu huấn luyện thể chất đặc biệt.
- Thống lĩnh, đây là những Alpha có thể chất tốt nhất. Có thể bổ sung vào đội cảnh vệ sau này, người có thể kiểm tra qua.
Người quản trường đối với Lix cũng coi như đã gắn bó nhiều năm, tự khắc cũng có chút thân thiết.
Lix sau khi kiểm tra qua hết một lượt, để lại vài người theo sát rồi cùng rời đi chuyện trò đôi ba câu.
Alpha là thiểu số, thế nên tính ra những kẻ nhập trường hàng năm đều không có quá nhiều. Bao nhiêu, như thế nào, ở dòng tộc nào, hầu như người quản trường này đều nắm được.
Trong phòng riêng.
Vị quản trường vừa cẩn trọng vừa vui vẻ rót ra một tách café thơm lừng.
Nói cho rõ, khách không quý hay giả như không có việc quá quan trọng, dẫu là thân thuộc cũng không thể có sự hưởng dụng xa xỉ như thế này.
Đất đai cằn cỗi, trồng lại được giống café xưa cũ đã là khó, đợi chờ bao nhiêu lâu mới đơm hoa kết trái, từng hạt café đều được bóc tách từng ly từng tý.
Ngoài Tước tộc, tất cả những chủ tộc khác dùng vàng khối cũng ít khi đổi được.
Lix uống một ngụm, thẳng thắn hỏi:
- Có chuyện gì?
Vị quản trường một lúc mới ngập ngừng mở lời:
- Chuyện này dẫu biết là không thể nào, nhưng mà…
Lix nhìn vẻ khó xử của vị quản trường, nhíu mày:
- Cứ nói tiếp.
- Cái này… có một cặp song sinh Alpha mới vào đây vài tháng.
Lix buông tách café, khó hiểu:
- Chẳng phải Alpha song sinh là rất bình thường sao? Ngay cả sinh ba cũng từng có rồi?
- Nhưng mà…
Vị quản trường hơi ngả người về phía Lix, nhỏ giọng:
- Kết quả kiểm tra kỹ năng để phát triển hoàn toàn trùng khớp với Thống lĩnh. Không sai lệch bất kỳ một chỉ số nào!
Trên khuôn mặt Lix như vừa bị phủ một tầng băng mỏng.
Có thể tương đương nhau, nhưng không sai lệch bất kỳ một chỉ số nào chỉ có thể là quan hệ huyết thống tương cận.
Và đương nhiên, Lix không thể nào có tới hai người em trai mà không biết được.
Trừ phi… Cha con?
Lix đập bàn đứng dậy:
- Quản trường, ngươi nói chuyện có phải nhầm lẫn quá rồi không?
Vị quản trường cũng nhăn mặt:
- Chính bởi như vậy nên ta mới truyền tin mời đích danh Thống lĩnh tới đây.
Vị quản trường mang ra một xấp giấy tờ:
- Đây, Thống lĩnh ngài tự xem đi.
Lix có phần không tin, nhưng vị quản trường này cũng là người có địa vị, lời nói ra cũng không phải là không có trọng lượng.
Lix đưa tay đón lấy. Dòng tên trên hai tờ giấy kia khiến Lix lập tức phải chú ý.
Ngô Long và Ngô Lân – con trai của Ngô Hàn?!
Lix lật nhanh từng trang, lại không mất quá lâu để đọc hết các chỉ số đã quá quen thuộc kia. Sửng sốt đến khó tin.
Tất cả các chỉ số kỹ năng như sao lại một bản từ hồ sơ của chính mình!
Không sai lệch dù chỉ một số lẻ.
Lix hướng mặt về phía quản trường, gần như nghiến nặng từng chữ:
- Dẫn ta đi gặp chúng!
Ngoài kia, một cảnh tượng không hiếm lạ gì. Ngô Lân và Ngô Long lại quây lại đánh người, mấy kẻ Beta phục vụ trong trường đang gắng sức lôi ra.
Thế nhưng bên này rồi cả bên kia đều là con của những dòng tộc lớn, không dám bênh vực bên nào hơn, chỉ đành một mực lôi kéo tới vã mồ hôi.
Nhưng Ngô Lân và Ngô Long thể lực rất mạnh, lại lấy hai chọi một, đánh cho kẻ Alpha kia mặt mũi đều sưng vù, ngã lăn xuống đất.
Đứa trẻ Alpha kia thua cuộc vẫn không chịu dừng miệng:
- Cha mày Ngô Hàn là Alpha tàn khốc nhất, máu lạnh nhất! Đều bị các nô lệ nguyền rủa!
Ngô Long và Ngô Lân nghe được lại càng thêm hăng máu:
- Cha tao không phải như thế! Lân, đánh chết nó!
Cả ba lại cuộn thành một đám, đánh đến ầm ĩ cả một khu. Phải đến khi nghe được tiếng chào từ mấy người Beta, đám đông mới giãn ra.
Vừa thấy huy hiệu Thống lĩnh, tất cả vội vàng cúi đầu.
Nhận biết thân phận theo huy hiệu là bài học bắt buộc đầu tiên phải trải qua khi ở đây.
Cả Ngô Lân và Ngô Long phút chốc cũng không dám lộn xộn, đứng dạt sang một bên.
Lix nhìn hai đứa trẻ quần áo vì đánh nhau mà nhàu nát cả, khuôn mặt xanh tím, cổ tay một đứa bị cào rách bật máu.
Nhưng trên hết, đó là sự dao động.
Xúc cảm mạnh mẽ của luồng máu nóng sôi trào trong cơ thể của Lix không thể ngăn nổi.
Sự rung động của huyết thống.
Pheromone trên người Lix phút chốc dày đặc bao phủ, cuốn cả một mảnh ức chế ngọt ngào.
Lix nhìn về phía hai đứa trẻ, cố kiềm nén chất giọng vừa đặc khản vừa như run bật, ra hiệu cho hai đứa nhỏ vẫn đang cúi đầu:
- Đi theo ta.
Ngô Long và Ngô Lân bị gọi đi, miễn cưỡng theo sau.
Trong phòng nghỉ riêng.
Lix lấy một đoạn bông băng quấn quanh cổ tay bị thương của Ngô Lân, lại phủi bụi trên người hai đứa.
Nhìn cho kỹ.
Ngoài mái tóc đen nhánh ra, khuôn mặt này... Sống mũi này…
Trái tim Lix nhảy lên hỗn loạn, không thể cất lên thành lời.
Ngô Lân cứng rắn hơn một chút, tưởng sắp bị trách phạt, bào chữa:
- Là do bọn họ nói cha ta không tốt. Là do bọn họ gây sự trước.
Ngô Long lại không như thế, cảm thấy như người trước mặt này rất quen thuộc, mùi Pheromone kia rất thơm và an toàn, mon men lại gần tới:
- Thống lĩnh, người có mùi kẹo ngọt. Ta rất thích mùi kẹo ngọt.
Lix bàng hoàng nhìn cậu bé đã tiến sát lại cách mình chỉ có một sải tay.
Những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu hình thành.
Ngô Hàn là Omega. Ngô Hàn vốn không thể gieo giống.
Lâm Hải là bồi giường của Ngô Hàn. Lâm Hải đã cắt đi tuyến thể. Một Omega tại sao lại phải cắt đi tuyến thể đây?
Ngày sinh của hai đứa trẻ này gần khớp với thời gian sáu tháng sau khi chính mình đã mở kết.
Mở kết hai lần… Một cặp song sinh.
Lix như đã xâu chuỗi xong tất thảy mọi chuyện, bất giác vươn tay, siết cả người Ngô Long chặt chẽ vào lòng.
Một bên ôm chầm lấy, một bên tiến tới bên Ngô Lân:
- Ngươi nói cha ngươi – Ngô Hàn kia, không phải là người xấu?
Ngô Lân thấy Ngô Long được ôm gọn, lại không bị trách phạt, cũng như bị mùi Pheromone kia thôi miên trấn tĩnh, bình tĩnh kể ra:
- Mộc Trà nói với chúng ta, cha ta chết đi, chính là để nhường lại sự sống cho mọi người.Cha ta không ăn trái cây chín mọng bao giờ. Omega nô lệ trong trại của ông ấy cũng đã có rất nhiều người được chuộc ra.
Lix cảm thấy như tim mình liên tục bị đào ra rồi lấp lại, theo từng câu chữ nửa trưởng thành khẳng khái, nửa trẻ con không một chút giấu diếm kia.
Thế nhưng dẫu sao chuyện này cũng quá nghiêm trọng.
Lix bắt buộc chính mình phải cứng rắn, tạm thời không thể để lộ ra ngoài bất kỳ một tin tức cũng như tình cảm gì, càng không thể đối với Ngô Long và Ngô Lân có ưu ái nào khác.
Tối hôm ấy, đứng trước làn tuyết lớn hướng về phía sau vườn.
Lix chuẩn lệnh:
- Đưa người vào các trại nô lệ Ngô tộc. Tiếp cận cẩn thận đường đi của Mộc Trà và Diệp Mẫn. Không cho phép bỏ qua bất kỳ tin tức nào.
----------
Hiện chưa có bình luận nào