Chương 49: Âm thanh của si mê (H)
Tiếng xe ngoài kia chưa khuất, bên trong này môi đã triền môi,
Không kẻ nào nói với nhau một lời, chỉ bằng sự bùng nổ từ đáy lòng mà quyện chặt lấy nhau, chút rượu vang chẳng đủ để thấm trên đầu môi chóp lưỡi, tất cả đều là vị của ái tình.
Mễ Lân kiễng chân, Triều Vĩ sải đôi tay dài siết lấy eo cậu, là đỡ, nhưng cũng là đón vào lòng để nụ hôn kề cận thêm sâu.
Khoảnh khắc ngọt ngào nhất trên cõi đời này là khi ta nhận ra rằng người mà mình thương nhất, yêu nhất, dám vì ta mà chấp nhận, vì ta mà thay đổi.
Môi rời môi, sự xúc động đến khó kiềm khó nén bật theo lời nói:
- Triều Vĩ, em yêu anh.
Lời nói khiến trái tim cả hai đều vỡ òa, hạnh phúc tràn lên đáy mắt nâu vàng, anh chạm nhẹ lên trán cậu:
- Anh cũng vậy,
Nụ hôn thêm một lần rơi xuống, thời gian và cảnh vật đều ngưng đọng nhường chỗ cho mầm non cuối thu nảy lộc đâm chồi, oán hận, hờn ghen, xa cách, tất cả đều như một làn khói mỏng tan đi.
Ai biết được hai kẻ đã từng coi nhau như thù địch, đến cuối cùng lại vì một chữ tình mà sâu nặng đến thế này?
Để hương thơm trên cơ thể người bện đến, để thân thể mỗi một lúc lại ép sát hơn, da thịt kề cận, dưới lớp áo cọ đã mường tượng ra dáng hình nhau để mà mơn với trớn.
Hô hấp theo nụ hôn rơi xuống tai, xuống cổ, nóng dần, hơi thở cũng trở lên nặng nề hơn, thứ bên dưới nhận ra tín hiệu mà cứng rắn đội khỏi lớp quần.
Là dục vọng, hay là sự thăng hoa của thứ tình cảm đang cháy rực này đây? Ánh mắt mờ dần đi, nghiêng ngả, nụ hôn đã không còn là vị ở đôi môi mà lan dần đến từng mạch máu trên cơ thể, đùi bên đùi cọ sát, eo bên eo đưa đẩy, bàn tay đặt trên sống lưng Mễ Lân cũng theo ham muốn dâng trào mà ve vuốt.
Cậu đưa cánh tay bị thương sắp lành đã tháo khỏi vòng băng chật chội, bóp mạnh lên ngực anh, giọng nói đem theo khiêu khích:
- Nếu hôm nay anh làm không tốt, thì kể cả trĩ em cũng sẽ không nhân nhượng nữa đâu.
Triều Vĩ làm sao có thể bỏ qua cơ hội trời cho này? Khẽ rung lên một tiếng trên cần cổ:
- Ừm.
Cái tiếng ừm quen thuộc này nghe ra thì đơn giản, nghe ra thì cộc lốc khô khan, nhưng đối với Mễ Lân mà nói, đó là sự xác nhận đến không còn gì chắc chắn hơn.
Nụ hôn kéo dài theo quần áo vương vãi dần trải từ phòng ăn đến chiếc giường quen thuộc, đến khi lưng cậu chạm xuống mặt ga trải, thân thể vẫn quấn quýt không rời, những nụ hôn rơi xuống như mưa, thèm khát mà hôn, mà níu.
Cảm xúc của da thịt gần kề tuyệt diệu đến không nỡ buông tay, Mễ Lân để mặc cho yết hầu nhấp nhô lên xuống, rên rỉ phát ra những âm thanh khơi trào dục vọng. Triều Vĩ vươn tay trút bỏ chiếc quần nhỏ cuối cùng trên người, để cả hai hoàn toàn trần trụi mà cuốn chặt lấy nhau, trái tim gần kề, hai hạt đậu miết xuống lồng ngực đối phương tê dại, theo cử động một đôi khi sẽ chạm phải, lại bị người cố tình mài sát đỏ bừng.
Mễ Lân tham lam vuốt trên sống lưng anh thỏa thích, miết bàn tay mình thật sâu sờ nắn từng tấc da không chừa, mò xuống bờ mông cong vểnh của Triều Vĩ, vỗ mạnh một cái:
- Chết tiệt! Nếu anh không bị cái bệnh khỉ gió đó, tôi nhất định phải làm chết anh! Đẹp đến thế này…
Hôn và mơn trớn, hai cánh đùi quấn chặt bên nhau, côn thịt mài trên bụng, trên đùi, độ nóng ấm của làn da cùng lông tơ cọ sát, sự tuyệt diệu này khiến người ta quay cuồng.
Triều Vĩ thoải mái tận hưởng sự khao khát của cậu, đôi tay anh cũng không hề rảnh rỗi, một bên ve vuốt cây nấm kia, một bên vươn người với tay lấy lọ gel bôi, khéo léo dùng đầu ngón tay mở nắp, bóp ra một ít trượt trên tay, côn thịt phía dưới vẫn liên tục cọ cùng một chỗ với cậu nhỏ của Mễ Lân, kích thích cậu không ngừng sưng trướng, rên rỉ.
Anh cắn nhẹ lên tai cậu:
- Thả lỏng được không? Anh sẽ chậm rãi,
Y như rằng lời vừa nói ra, ánh mắt Mễ Lân đã mở lớn, rõ ràng là cậu vẫn có chút bài xích chưa quen, Triều Vĩ lập tức trườn người cúi xuống, không thể để cái cơ hội hiếm hoi này trôi đi mất, những ngày qua anh đã nhịn đến khổ sở rồi.
Trong ánh nhìn không cam của của cậu, Triều Vĩ dứt khoát đỡ lấy cậu em nhỏ của Mễ Lân, ngậm lấy,
Ha....Ah!
Mễ Lân giật nảy mình, cảm xúc ấm nóng ẩm ướt đột ngột bao trùm khiến cả côn thịt đều giật mạnh, ngả người xuống giường,
- Ha… Ưm…
Cậu không tin nổi, Triều Vĩ đang BJ cho cậu sao? Trời ạ! Mễ Lân sảng khoái đến mức ưỡn cong cả hông, dưới tầm mắt, khuôn mặt đẹp như tượng khắc đang cúi sâu dưới háng cậu, hơi thở phảng phất vị cao ngạo cùng sống mũi cao cọ trên bờ lông mu rậm rạp, Mễ Lân thật sự muốn bùng nổ!
Cậu thở dồn, cậu điên đảo, là bởi sướng ở côn thịt một lại sướng ở sự đam mê thỏa mãn mười lần! Cậu em nhỏ căng phồng, đường gân muốn nứt ra, môi kia, lưỡi kia, Triều Vĩ khéo léo miêu tả từng đường gân, chọc nhẹ lên khe nấm vừa trào ra chút tinh sơ không kìm nén, ánh mắt hẹp theo dõi từng biểu cảm của cậu, ngón tay đem theo gel trơn lách dần đến ngón thứ hai, tìm tòi sâu bên trong, lại khẽ kéo mép thịt về hai bên mở rộng, tay còn lại vân vê hai ổ trứng, nâng lên ve vuốt, khuôn miệng không một lúc nào dừng lại,
Mễ Lân không chịu nổi, trực tiếp nắm lấy mái tóc dài lộn xộn, đẩy mạnh hông, trút hết tất cả:
- Ra… Ra mất... Hưm…
A…
Côn thịt nóng rực xuất bắn đầy trong khoang miệng, chảy xuống cổ họng, Triều Vĩ thả lỏng, không hề do dự mà nuốt xuống,
Mễ Lân sảng khoái quá đỗi, trên cơ bụng nhận rõ sự co thắt, ngay cả đầu ngón tay cũng cứng lại. Đến một lát sau cơn cao trào qua đi, “phốc” một tiếng rút côn thịt còn bán cương ra khỏi miệng Triều Vĩ, cậu mới phát hiện mình vừa làm ra chuyện hay gì, tóc anh cũng bị cậu nắm chặt đến muốn rụng khỏi da đầu.
Mễ Lân vội vàng vơ lấy một góc chăn, chấm lên miệng anh:
- Nhả, nhả ra đi,
Triều Vĩ lắc đầu, tỏ rõ vẻ mình đã nuốt xuống hết, Mễ Lân chấn động:
- Anh… Sao lại nuốt chứ?
Ánh mắt nâu vàng nhìn cậu, chậm từng chữ:
- Đây là lần đầu tiên anh BJ cho người khác,
Mễ Lân ngạc nhiên khó tin, nói ra sao thì Triều Vĩ cũng có “thâm niên” làm gay bao nhiêu năm, nói là lần đầu tiên BJ có vẻ không hợp lý lắm?
Triều Vĩ cười nhỏ, điều chỉnh lại tư thế, vuốt ve lên đùi cậu:
- Không tin đúng không? Vậy nhưng là thật, em vừa mới được hưởng cái đặc quyền này, lại bắn nhiều như thế, giờ đến lượt anh rồi chứ?
Mễ Lân sung sướng ngoài thân thể, hạnh phúc rực trong tim, dứt khoát gật đầu:
- Tới đi!
Mễ Lân cố gắng bỏ qua cái cảm giác lạ lẫm khi từng ngón tay anh đưa đẩy kéo giãn, nói trắng ra thì cậu đang dùng tất cả tình yêu đặt ở hai đầu gối quỳ rộng này, nếu không vì yêu, cả đời này đừng nghĩ cậu chổng mông lên cho người ta ngắm cúc hoa, nhưng ai bảo, người mà cậu yêu lại là Triều Vĩ cơ chứ!
Triều Vĩ khi BJ cho cậu đã mở rộng được khá nhiều, nhưng anh không muốn chuyện này chỉ để thỏa mãn riêng bản thân, thứ anh muốn là để cậu quen thuộc dần, chấp nhận anh và coi đây như một sự tận hưởng mà không phải là chịu đựng.
Anh cẩn thận bóp thêm gel và xoa nắn làm mềm phía mép huyệt, đưa ngón tay thăm dò điểm kia của cậu, đôi môi và thân thể anh cũng không hề rảnh rỗi, hôn tràn lên sống lưng, hàm răng một lát sẽ lại nghiến nhẹ khiến cho đôi vai kia run rẩy, côn thịt phía dưới cọ lên cậu em nhỏ khiêu khích, đưa đẩy miêu tả cách đâm rút.
Không mất quá lâu để anh tìm được điểm G của cậu, vừa ấn nhẹ, Mễ Lân đã hô lên, Triều Vĩ dứt khoát rút tay ra khỏi, ấn dứ đầu khấc tới lỗ nhỏ kia, giọng nói tỏ rõ sự nhẫn nhịn đã lâu:
- Đừng lo, thả lỏng một chút,
Mễ Lân hít một hơi lớn, cậu đã nghĩ sẽ đau đến rách toạc ra, thế nhưng lần này đã có sự mở rộng đủ lâu, lại thêm Triều Vĩ cố nhịn mình chậm rãi, côn thịt lách vào lỗ nhỏ khá trơn tru, mép ngoài hậu huyệt căng dần, căng dần rồi trơn bóng từng nếp gấp,
Hựm…
Côn thịt đi vào gần hết, Mễ Lân cũng bắt đầu cảm nhận rõ hơn cơn đau trướng, cậu không tự chủ gằn lên một tiếng, anh đã áp người xuống đỡ lấy mặt cậu, mút chặt lên môi, rồi bất ngờ thúc đẩy.
Gư… Ư…
Tiếng rên thúc đều bị nụ hôn nuốt đi cả,
Triều Vĩ cũng không thể nhịn nổi nữa, côn thịt được vách tràng bao bọc xoắn xít như muốn thách thức sống eo anh, từng cú dập lộng mang theo gel trơn bắn văng lên đùi non,
Âm thanh của dục vọng, âm thanh của sự si mê tràn ngập,
- Ha… Ha… Trướng quá… Khoan… Chậm một chút…
- Không sao, rất nhanh sẽ sướng…
- Sâu quá… Không chịu được… A! Từ từ…
Triều Vĩ cắn lên tai cậu một cái, đẩy lưng bật người dậy, ánh mắt dõi xuống nhìn từng dải cơ mĩ mãn và nơi kết hợp gắt gao, không thể kìm lại sự tham lam chiếm hữu, hai bàn tay đầy sức ghì chặt lấy eo Mễ Lân, thúc thẳng điểm G của cậu.
Á!!!!
Mễ Lân giật bắn người, đầu ngón chân cong gập, hô lớn:
- Triều Vĩ! A! Anh làm gì… Ư! A…
- Làm em sướng.
Triều Vĩ liếm một bên môi, khàn giọng trả lời, tiếp sau đó chỉ còn lại những thanh âm không rõ. Lỗ nhỏ căng nứt đáng thương theo mỗi cú ra vào sẽ đem theo gel trơn đập thành bọt nhỏ,
Mễ Lân thở dốc từng ngụm, cơn đau ban đầu chẳng mấy chốc đã không còn, thay thế bởi sự tê dại của điểm G mang tới, mỗi một cú rút ra lại một cú dập lại lút cán, khiến cả dải lông mềm cũng đập mạnh bên hông, đầu nấm chôn sâu trong vách huyệt nghiền sát, côn thịt của Mễ Lân dần dựng cao, cái cảm giác của hơn nửa năm trước lại tìm về, nơi ẩn sâu kia như có luồng điện chạy khắp người, giật lên tới não, luồng điện đó không mạnh đến khiến người ta phát điên, mà lại nóng rần khó cản, côn thịt theo mỗi cú thúc lại càng cứng, những đường gân cũng đã căng tràn, Mễ Lân hai mắt mở lớn, hét lên một tiếng:
- Đừng!
A!!!
Dưới ga giường, một màu trắng đục phun bật, hậu huyệt co rúm như muốn nghiền nát sức chịu đựng của Triều Vĩ, anh điên cuồng thúc đến, không để cho sự chặt chẽ kia cản trở, khiến một giọt máu rốt cuộc cũng vương ra.
Hựm… Ah!
Triều Vĩ đổ người, mút chặt trên cổ cậu, nơi giao hợp kia co giật, xuất bật những dòng dịch thể đầy ắp,
Sự sung sướng kịch liệt xen lẫn những cảm giác không thể tả bằng lời này khiến cậu sụp xuống. Triều Vĩ vẫn chôn chặt trong thân cậu, ôm người đổ xuống theo:
- Mễ Lân… Tuyệt quá…
Hậu huyệt lại thắt lại một đường, Triều Vĩ phải nghiến răng mới có thể chịu nổi, Triều Vĩ ôm lấy cậu, hôn từng ngụm thật lớn:
- Em cảm thấy thế nào? Có đau lắm không?
Mễ Lân câu lên một nụ cười, thở dốc:
- Không quá đau, sướng lắm.
Triều Vĩ mơn trớn ngực cậu:
- Vậy… Một hiệp nữa?
Mễ Lân thẳng thắn gật đầu:
- Rửa qua đã, dính dớp quá,
- Được,
Mễ Lân còn định chống tay ngồi dậy, Triều Vĩ đã dứt khoát “ba” một tiếng nhấc bổng, bế gọn trên tay, cậu giật mình lớn giọng:
- Anh làm cái gì vậy?
- Bế em đi tẩy rửa,
- Anh điên rồi hả? Em cũng đâu có yếu đuối như thế?
Triều Vĩ bế trên tay cả một thân hình cao lớn, từng bước vẫn vững như chì, hôn lên trán cậu:
- Là anh muốn chăm sóc em.
Mễ Lân mắng lên:
- Đồ thần kinh!
Thế rồi chỉ một lát sau, trong bồn tắm chảy đầy hơi nước nóng, có một kẻ tự dâng mình đến cho “đồ thần kinh” ấy.
Lại qua một đợt cao trào quấn quýt, Triều Vĩ rốt cuộc cũng không nỡ dày vò nơi lỗ nhỏ chưa quen kia thêm nữa, đỡ cậu trở về bên giường, tỉ mỉ bôi thuốc,
Mễ Lân lim dim mắt, chìm sâu trong giấc ngủ mơ màng, khóe môi mệt vẫn cong lên hạnh phúc.
Hiện chưa có bình luận nào