Chương1: Sợi dây màu đỏ
Nhân vật chính:
(Lý) Thế Lân: Omega nam, hương hoa trà,17 tuổi.
(Cảnh vệ) Jan: Alpha nam, hương gỗ huyết long, 26 tuổi.
(Rai) Uri: Alpha nam, hương quế thơm, 29 tuổi.
Nhân vật phụ:
Thế Kinh: Alpha nam, anh trai đầu của Thế Lân, chủ Lý Tộc.
Thế Phương: Alpha nam, anh trai thứ hai của Thế Lân .
Thế Ngọc: Alpha nữ, chị gái thứ ba của Thế Lân.
Galvin: Alpha nam, em trai cùng cha khác mẹ của Uri .
* Uri có nghĩa là ánh sáng
* Rai là một trong những họ phổ biến của người Ấn Độ.
* Chủ Tộc: Người nắm giữ các vùng lãnh thổ.
* Lãnh Vị: Vị trí bạn đời chính thức của Chủ Tộc
-----------
Thế giới năm 2306.
Thế giới chia thành bốn vùng lãnh thổ: Đông- Tây- Nam- Bắc
Vùng lãnh thổ phía Tây, các gia tộc giàu có trù phú nhờ những con sông dài hiếm hoi còn lại trên thế giới.
Hai bên đất bồi màu mỡ, lượng nước ngọt dồi dào khiến lương thực trở thành lợi thế đặc biệt. Các vùng lãnh thổ khác đều không thể nào bì kịp. Từ phía Đông, phía Bắc, phía Nam, hàng tháng đều cử người vượt qua những cồn cát trải dài hay những cơn bão tuyết heo hút để trao đổi lấy lương thực.
Như thế trên bốn vùng lãnh thổ, dẫu là xét về địa vị thì có vẻ ngang bằng, nhưng nói cho tới cùng Lý Tộc cai quản ở phía Tây này, dù đi thế nào cũng cao hơn vài bậc.
--------
Phòng của Chủ Lý Tộc, Lý Thế Kinh.
Thế Kinh siết trên tay chiếc máy truyền tin đến rát đỏ, trên kẽ răng rít ra từng chữ.
- Tên Uri đó! Lại dám từ chối hôn sự của chúng ta tới hai lần?!
Thế Phương lo lắng mở lời:
- Anh, hay là chúng ta cứ nói chuyện này với Thế Lân trước? Dẫu sao thì em cũng thật không muốn thằng bé phải đi tới một nơi xa xôi như vậy. Hơn nữa, tỷ lệ tương thích giữa hai người bọn họ chỉ có 53%, sẽ rất khó khăn cho Thế Lân nếu tên Uri đó gặp một kẻ có độ tương thích cao hơn.
Thế Kinh bất đắc dĩ:
- Không được, nếu nói ra thằng bé sẽ buồn đến thế nào? Em cũng không phải không biết, chúng đã khuyên bảo nó bao nhiêu lần rồi? Vậy mà nó vẫn một mực cương quyết nếu không phải là tên da ngăm đó thì không gả.
Hai người anh trai cũng phần vì quá thương em mình, phần thì cũng đến đau đầu vì mối hôn sự này.
Thế Phương lắc đầu:
- Theo như viện Dược nói, kỳ phát tình của em ấy cũng sắp tới rồi. Nếu còn không mau tìm một Alpha để liên kết…
Thế Kinh bất đắc dĩ:
- Thế Phương, em đích thân tới viện Dược nhắc nhở về thuốc ức chế của Thế Lân, điều chế sớm một chút, có dự phòng trước vẫn là tốt nhất.
Thế Phương vâng một tiếng, nhưng chần chừ một lúc rồi lại bước về phía Thế Kinh, nhỏ giọng:
- Em có cách khiến tên Uri đó nhất định phải đồng ý .
---------
Dòng Tộc Rai, lãnh thổ phía Nam .
Bụi cát trắng xóa một vùng, mùa nắng cháy điểm đầu cây cối cũng không có bao nhiêu, nguồn nước ngọt chủ yếu dựa vào vài chục ốc đảo tìm thấy trong sa mạc. Chút lương thực trồng trọt được bên ốc đảo đó, hay những đàn bò đàn dê dựa vào cỏ khô mùa mưa tích trữ lại, thực sự không đáng kể.
Để sống và duy trì lãnh thổ, sắt thép và dầu khí là một trong những tài nguyên sống còn nơi đây.
Trong tòa cung điện được xây dựng bằng những khối đá xanh lớn mát mẻ, ngăn cách hoàn toàn với cái nóng bên ngoài kia. Uri ngay trước mặt chính cha mẹ mình – Chủ Tộc Rai, không giữ nổi bình tĩnh, đứng bật dậy lớn giọng:
- Con không đồng ý! Con không muốn kết đôi với bất cứ ai ngoài Sonu
Chủ Tộc Rai lắc lắc đầu, rung chòm râu đã bạc trắng, thở dài:
- Uri. Sonu đối với con, ta hiểu. Nhưng không đổi được lương thực, con bảo ta làm sao ăn nói với các chủng tộc đây?
- Ba tháng nay người mang sắt và cả đá quý sang bên phía Tây, đều về tay không. Đàn dê đã bắt đầu chết đói, nếu còn tiếp diễn như vậy nữa, không bao lâu cả những chủng tộc của chúng ta cũng sẽ chết đói theo.
- Uri. Con là Chủ Tộc tương lai. Kết hôn chính là một trong những trách nhiệm của con. Con không có quyền lựa chọn.
- Hơn nữa, sức khỏe của Sonu…
Chủ Tộc Rai nhìn cái siết tay của Uri, ngưng giọng lại, chậm rãi rời khỏi.
--------
Phòng riêng của Sonu,
Nơi này chỉ cách phòng chính của Uri một lối mòn rải đá, không quá vài mét xa, cũng nguy nga và tráng lệ không kém bất cứ căn phòng nào trong cung điện Rai.
Uri ngẩng đầu nhìn qua khung tháp.
Được tôn vinh như một Alpha sáng nhất và dẫn đầu trên bầu trời kia, thì đã sao? Bạn đời của mình, cũng không được phép lựa chọn.
Mạnh mẽ để làm gì?
Sonu của anh, Omega mà anh yêu nhất, định mệnh của anh, lại từng vì anh mà vĩnh viễn nằm một chỗ, như vậy sao?
Uri rảo bước chân tới bên giường, đưa ra cánh tay rắn rỏi, nhẹ nhàng nắm lấy tay người con trai yếu ớt trên giường.
Sonu,
Xin lỗi em.
Quanh hốc mắt Uri, cáu đỏ một màu thương đau, tha thiết.
Người nằm nơi này, chính là lý do mà Uri anh dứt khoát từ chối Thế Lân, Omega của Lý Tộc, kẻ được cưng như trứng mỏng trong tay mà nâng đỡ.
---------
Nhiều năm trước,
Khi Uri vừa gặp Sonu, đôi môi Omega cười ngọt như mùi mật ong dẫn dụ.
Anh biết, đó là định mệnh của mình.
Bỏ đi tất cả những thứ về thân phận và địa vị, Uri một mực bảo bọc Sonu trong vòng tay, hai người ngày đêm cuộn lấy nhau, dấu răng kia cũng đã lưu trên cổ người, thành một liên kết không gì có thể ngăn trở.
Thế nhưng hạnh phúc và đau thương lại chỉ cách nhau chỉ là một khoảnh khắc trong đời.
Trong một cuộc nổi loạn, một kẻ phản bội đã hướng thẳng con dao tẩm độc về phía Uri, Sonu lập tức chắn ngang, đỡ cho anh nhát dao ấy, cũng là đổi mạng cho anh.
Vết thương rách thịt trên người Sonu đã liền từ lâu, thế nhưng chất độc mãi vẫn không thể dẫn ra ngoài, các dược sư khắp nơi được tìm đến, nhưng cũng miễn cưỡng chỉ giữ lại được hơi thở cho người.
Sonu đã nằm im bất động như thế gần hai năm.
Trong ngoài cung điện này ai cũng hiểu được thứ tình cảm đau đớn ấy. Ngay cả cha mẹ của Uri cũng không nửa lời phiền trách, hơn thế còn cho phép Uri để lại Sonu ngay trong dãy lâu đài của mình.
Đối với Uri mà nói, dẫu chưa từng trải qua bất cứ một nghi lễ nào trước Đền thiêng. Hai từ bạn đời vẫn chính là dành cho một người này.
Cũng chỉ có thể là một người này.
Nay, ta buộc lòng vì lãnh thổ này kia đói khát mà phải đồng ý kết thân, thì sao chứ? Một cái danh vị hão huyền, một lời cửa miệng, cũng không thể nào xóa nhòa đi dù chỉ là một phần nhỏ tình cảm mà ta dành cho Sonu.
---------
Lễ kết thân đã định ngày.
Bên phía Rai Tộc cử người mang theo những viên ngọc sáng đẹp nhất, từng chuỗi châu báu lấp lánh đầy ắp các thùng, da dê trải thành kiện, những đồ quý giá hiếm thấy cẩn thận bày biện.
Thế nhưng những thứ kia lại chẳng có lấy một chút ý nghĩa gì với Thế Lân,
Tuy là không phải đích thân người đến, nhưng trái tim nào vừa thấy đoàn người lui tới đã đập kịch liệt rộn rã, đôi chân cũng muốn theo đó mà cuống quít lên.
--------
Nắng nhẹ.
Trên chiếc chòi nghỉ nhỏ giữa mênh mông những cánh đồng lúa mạch, một Omega không giấu nổi niềm vui mừng, đến nỗi trên khóe môi không ngừng được nụ cười rạng rỡ.
Thế Lân là Omega nam duy nhất trong Lý Tộc, mang đậm dòng máu châu Á cổ xưa, làn da trắng hơi đượm nét vàng, mái tóc đen nhánh và chiều cao chỉ có thể gọi là tương đối, dáng người so với những người anh Alpha của mình thực sự nhỏ bé.
Đôi mắt nâu tròn xinh ngập nắng rợp dưới hàng mi dài cong vút,Thế Lân đưa tay vuốt vuốt một sợi dây đỏ đã ngả màu cũ kỹ.
Uri…
Cuối cùng cũng có một ngày ta có thể ở bên người.
Thế Lân cứ như thế, bần thần hồi lâu, trái tim non nớt mới có thể dịu lại những nhịp đập, hưởng thụ hết những cảm xúc hạnh phúc quá đỗi này, cậu ngoảnh sang phía cảnh vệ thân cận nhất của mình:
- Jan. Ta thực sự rất vui.
Jan cúi đầu, tóc mái che đi đôi mắt một mí hẹp dài đặc trưng của người Hàn cũ, gương mặt sắc lạnh không đối diện nổi với đôi mắt nâu trong veo kia, khẽ gật đầu:
- Người vui là được.
- Nhưng…
Thế Lân thoáng nghĩ lại hơi trùng xuống..
- Nhưng… Như vậy thì phải xa ngươi…Ta thực sự luyến tiếc.
Đáy mắt Jan như bỗng chốc nhen lên chút ánh sáng ấm áp. Khàn khàn giọng trả lời:
- Nếu người muốn, ta sẽ theo cùng người.
Thế Lân không thể tin vào tai mình, bắt lấy cánh tay Jan giục hỏi:
- Có thật không? Có được không? Nhưng ngươi là Alpha, ngươi là con trai của Chủ quản cảnh vệ, ngươi cũng phải kết bạn đời, còn có ngươi cũng phải tiếp nhận Chủ quản nữa, cha ngươi nhất định không cho ngươi đi theo ta…
Jan nhìn sang phía cánh tay, đầu những ngón tay kia trắng hồng nhỏ mảnh, bám chắc lên viền áo sẫm màu.
Đôi mắt Thế Lân mở lớn, đong đầy trong ấy tất cả các cảm xúc không thể giấu diếm. Đơn thuần đến nỗi trong như một giọt sương kia, mong chờ.
Jan lặp lại một lần.
- Nếu người muốn.
Thế Lân như một đứa trẻ, ôm chặt lấy cánh tay Jan, reo nhỏ:
- Ta muốn, đương nhiên là ta muốn.
----------
Đêm hôm đó, sương lạnh.
Ngoài gian phòng của Thế Lân, bóng dáng cô quạnh.
Jan đặt tay lên con dao móc dài dắt bên lưng eo.
Đôi mắt dừng lại phía cửa kia đã vài tiếng đồng hồ, đôi chân vẫn không hề di chuyển dẫu chỉ là một hạt bụi nhỏ.
Thế Lân….
Gấu trúc
Đăng vào 22/05/2026 21:41Tui lại đi cày lại đây